Là trợ lý của tổng tài bá đạo Cố Hoài Thư được nửa năm rồi, nhưng số dư tiền tiết kiệm hiện tại của tôi vẫn là con số không tròn trĩnh.

Đi làm kiếm tiền, đi làm tiêu; một xu đừng hòng mang về nhà.

Hồi trước tôi cứ ngỡ làm trợ lý cho tổng tài phải là một nghề hái ra tiền lắm. Chẳng phải trong tiểu thuyết hay viết, trợ lý chỉ cần biết nhìn sắc mặt, làm "chim mồi" đẩy thuyền, nói vài câu tốt đẹp trước mặt nữ chính là tổng tài sẽ vung tay một cái, tiền thưởng tháng sau tăng gấp đôi đó sao.

Vì thế, lúc chọn sếp, tôi đã đặc biệt nhắm trúng Cố Hoài Thư.

Tuổi trẻ tài cao, tài sản hàng chục tỷ, ngoại hình xuất chúng lại còn có cơ bụng tám múi. Đây chẳng phải là thiết lập chuẩn chỉnh của nam chính tiểu thuyết hay sao? Chỉ cần tôi kiên nhẫn chờ đợi, nhất định sẽ đợi được đến ngày "bạch nguyệt quang" hay "chim sơn ca" của anh xảy ra mâu thuẫn, lúc đó tôi sẽ đứng ra hòa giải, kiếm tiền thưởng hậu hĩnh rồi bước lên đỉnh cao cuộc đời.

Thế nhưng đã nửa năm trôi qua, tôi vẫn chưa thấy bóng dáng một "đóa hoa đào" nào quanh Cố Hoài Thư.

Tôi năm lần bảy lượt ám chỉ thúc giục anh yêu đương, nhưng anh vẫn trơ ra như đá. Không chỉ tôi giục, mà gia đình anh cũng giục.

Cuối cùng, Cố Hoài Thư bị hối thúc đến phát phiền, bèn muốn tìm một người đóng giả đối tượng kết hôn.

"Cô cũng được đấy, cô đóng giả làm đối tượng kết hôn của tôi đi."

Tôi ngơ ngác chỉ vào mình: "Tôi? Sếp Cố, tôi chưa từng yêu đương bao giờ."

"Tốt, tôi cần chính là loại người không có kỹ năng diễn xuất như cô."

"Tại sao nhất định phải là tôi?"

Nghe vậy, Cố Hoài Thư ngẩng đầu lên từ đống tài liệu, nở một nụ cười lạnh lẽo.

"Cô không thử nhớ lại xem tối qua mình đã làm những gì à?"

Tôi suy nghĩ kỹ lại, mình cũng đâu có làm gì quá đáng. Chỉ là tan làm như thường lệ, sau đó ra công viên bày hàng vỉa hè, làm thêm nghề phát tờ rơi, rồi dắt bà cụ qua đường.

Ồ, nhớ ra rồi, trong lúc nghịch điện thoại tôi có lướt trúng một cái video ngắn. Nội dung là về một người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i hơn tám tháng vẫn bị chồng bắt đi làm để phụ giúp kinh tế gia đình.

Dưới phần bình luận, một đám người tag bạn trai hoặc chồng mình vào hỏi sau này có đối xử với họ như vậy không.

Tôi thấy ngứa tay, thế là tag sếp mình vào.

"Sếp ơi, anh sẽ không đối xử với chúng tôi như vậy chứ?"

Mang t.h.a.i hơn tám tháng mà còn không cho nhân viên nghỉ ngơi, công ty chúng ta chắc không đến mức vô nhân đạo như thế.

Chỉ là sáng nay tôi đột nhiên phát hiện, cái bình luận đó hình như nổi lềnh bềnh rồi. Bởi vì giữa một rừng bình luận "Chồng ơi, anh sẽ không đối xử với em như vậy chứ", thì hai chữ "Sếp ơi" của tôi nổi bật một cách lạ thường.

"Bây giờ ai cũng thấy cái bình luận đó rồi. Sáng nay tôi nhận được 4 cuộc điện thoại chúc mừng tôi lên chức cha, 8 cuộc hỏi tôi yêu đương từ bao giờ, 32 cuộc còn lại toàn là tiếp thị trung tâm ở cữ với bảo mẫu chăm sóc sản phụ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hèn chi sáng nay Cố Hoài Thư đến công ty với khuôn mặt hằm hằm, tôi còn tưởng là "ngày đặc biệt" hàng tháng của anh lại tới.

"Bây giờ bố mẹ tôi cũng bắt đầu gọi điện giục cưới rồi, cô giúp tôi đỡ đòn trước đi."

"Sếp ơi, như vậy không hay lắm đâu."

Chủ yếu là bình thường tôi rất bận, ban ngày đi làm, buổi tối bày hàng, còn phải phát tờ rơi, cắt ghép video làm sáng tạo nội dung, thực sự không có thời gian dư thừa.

"Mỗi tháng tôi trả cô mười triệu."

Tôi hít một hơi lạnh, nhưng vẫn chọn từ chối. Dù sao thì số tiền này đi từ tài khoản công ty hay tài khoản cá nhân? Công ty chuyển cho cá nhân chắc là không khớp được đâu. Tự dưng thẻ tôi có thêm mười triệu, ngân hàng cũng sẽ hỏi thăm tôi cho xem.

Quan trọng nhất là, trên đời này không có bữa trưa nào miễn phí. Chẳng lẽ anh ta muốn dùng tài khoản của tôi để rửa tiền...

"Sao, chê ít à? Một trăm triệu, cô đừng có được đằng chân lân đằng đầu."

"Không vấn đề gì thưa sếp!"

Đây là một trăm triệu đấy! Trên đời đúng là không có bữa trưa miễn phí, nhưng chẳng ai lại từ chối việc được ăn thêm một bữa cơm của kẻ ngốc cả.

Tôi nguyện làm kẻ ngốc!

*

Thế là tôi trở thành bạn gái của Cố Hoài Thư.

Ngày đầu tiên trôi qua trong êm đềm. Cho đến lúc tan làm, tôi chuẩn bị quẹt thẻ ra về thì anh đột ngột gọi giật lại.

"Em đi đâu đấy?"

"Về nhà ạ."

Tôi còn đang vội ra công viên bày hàng, dạo này bên đó làm ăn phát đạt lắm, đi muộn là mất chỗ ngay.

"Tôi đã trả tiền cho em rồi đấy."

"Tiền đã vào tài khoản đâu ạ."

Đây là một trăm triệu, ngân hàng phải đối soát vô số quy trình mới có thể chuyển tiền vào thẻ của tôi được.

Cuối cùng sau một tuần, tiền cũng về. Trở thành một "phú bà" sở hữu một trăm triệu, cái lưng của tôi cũng thẳng hẳn lên. Ăn mì tôm tôi cũng dám thêm hẳn hai quả trứng kho, một tuần sáu ngày ăn KFC, duy chỉ có thứ Năm là không ăn!

"Thứ Năm không ăn": Đây là cách tác giả chơi chữ dựa trên meme "Crazy Thursday" của KFC Trung Quốc (vào thứ Năm hàng tuần KFC thường có khuyến mãi cực lớn). Nhân vật chính giàu đến mức ăn KFC cả tuần nhưng trừ ngày có khuyến mãi ra để chứng tỏ mình không cần săn sale.

Chị đây giờ giàu thế đấy!

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thiên Vị Mỗi Mình Em - Chương 1 | Đọc truyện chữ