Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Thiên Kim Tiểu Thư Làm Tình Nhân

"Tỏ tình Việt chưa?"

Để tôi dìu cô qua.. Anh dìu cô đến cửa thì thả ra để cô đỡ ngại. Cô đang nhìn theo anh rời phòng, ai ngờ... Anh cởi chiếc áo bị ướt kia ra! Ngay trước mắt cô! Trời ạ, cái thân hình này, cũng đẹp phết ra! 

Yêu đơn phương đẹp nhất là khoảnh khắc mình ở bên người đó, dẫu đã cố gắng giấu nhẹm đi sự thầm thương nhưng qua lời nói, ánh mắt, cử chỉ cứ thế cáo trạng ta về nỗi niềm. 

LN 

Rồi cô kể cho Việt nghe quá khứ của mình. Đúng là mỗi người đều có một nỗi niềm. Cô thì không được gia đình chấp nhận, anh thì không kiếm được gia đình, hai người kia thì gia đình tan nát... Tuy giàu có, quyền lực nhưng quá khứ cuộc sống lại chả đẹp đẽ gì. -Xin lỗi, tôi nhiều lời rồi. -Không sao, vừa hay ăn luôn. Chợt tiếng chuông điện thoại vang lên ở trên phòng, Việt giúp cô lên lấy. Là tin nhắn của Tiểu Y và vô tình, dòng tin nhắn hiện lên ngay trước mắt anh:"Tỏ tình Việt chưa?" Cái câu hỏi gì đây? Mình có đọc nhầm không đấy? Anh đang tự hỏi chính mình. -Việt? Điện thoại của tôi... Văn Văn đã ăn xong mà chưa thấy Việt xuống, cô đành đi lên theo. Cô cất tiếng làm Việt giật mình. -Cô thích tôi? 

Văn Văn ngạc nhiên... 

-Sao...anh hỏi vậy? đến mức không biết mở miệng thế nào? Nhưng Việt có vẻ đã bình tĩnh lại: -Cô thích tôi nhưng lại đưa tôi cho Lý Hoàng Nhi? Văn Văn không nghĩ ra câu trả lời né tránh nào trong lúc này...cô đành bày tỏ nỗi lòng: -Thực ra...tôi thích anh ngay từ lần sinh nhật của tôi... nhưng sau chuyến dã ngoại tôi thấy mình không có cửa nên rút lui. Tôi thích anh nên tôi mong anh hạnh phúc. Từ lần đầu tôi đã thấy Tiểu Nhi và Chí Đinh là mối quan hệ một phía nên tôi đã để ý, giúp Tiểu Nhi nghĩ về anh. -Thế... đến bao giờ cô mới được hạnh phúc? -Gia đình tôi như thế... tôi không dám... Việt kéo tay cô, ôm cô vào lòng. Hơi ấm từ lồng ngực của anh khiến trong cô dâng lên niềm hạnh phúc khó tả. Nước mắt cô cứ thế tuôn rơi, có lẽ là nước 

mắt hạnh phúc... -Nếu em thích thì em phải dành lấy chứ? Em liệu biết tấm lòng của tôi... Nghe vậy, cô ngước mắt lên nhìn anh. Anh đang nhìn cô. Rồi anh cúi đầu hôn bờ môi mỏng của cô. Câu trả lời của anh thật ấm áp! Trịnh Văn Văn xưa nay chưa từng yêu nhưng cũng có qua lại với mấy người, sở dĩ là họ theo đuổi cô, lợi dụng sự yếu lòng của cô để họ bước cao hơn trong thương trường. Họ cũng thường cưỡng hôn cô nhưng cô đều dứt ra. Có điều hôm nay... cô không làm thế được. Thân thể cô như muốn ôm chặt lấy anh hơn. Tuy đây là người cô yêu nhưng lý trí vẫn còn, cô dành hết sức lực yếu ớt đẩy Việt ra. Ngại quá, cô chạy ra ngoài. Tính cô hơi lạ, hễ căng thẳng là muốn ra ngoài trời, để cảm nhận sự bao la của thế giới. Nhưng lần này hơi... ngu! Vừa ra khỏi cửa, một cơn gió lạnh đến thăm làm cô lạnh thấu xương... -Ngốc này, muốn ốm thêm à? Việt lấy thêm áo, khoác cho cô, rồi bế cô về phòng. -Nằm yên nghỉ đi. Xin lỗi vì lúc nãy...