Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát

Chương 51: Thất Bại

Sự kiện chấn động "Thiên tài bái sư bao cát" đã biến Thánh Kiếm Sơn, một trong những thánh địa kiếm đạo uy nghiêm nhất, thành một cái chợ vỡ đúng nghĩa trong suốt ba ngày liền.

Tin tức Lâm Phong, niềm tự hào và tương lai của tông môn, không chỉ từ bỏ tư cách đệ tử chân truyền mà còn quỳ rạp xuống đất, dập đầu ba cái trước một "tán tu" vô danh chuyên làm bao cát ở khu ngoại môn, đã lan truyền với tốc độ còn nhanh hơn cả phi kiếm truyền tin. Các đệ tử, từ ngoại môn đến nội môn, từ chấp sự đến cả những trưởng lão đang bế quan, tất cả đều bị sốc đến mức hoài nghi nhân sinh.

Trong ba ngày đó, Chưởng môn Kiếm Vô Ngân đã phải đích thân ra mặt, dùng cả uy áp Kim Đan hậu kỳ và những lời lẽ vừa mềm mỏng vừa cứng rắn, để giải quyết mớ hỗn độn. Lão ta đã có một cuộc nói chuyện kín kéo dài suốt một canh giờ với cả hai tên kỳ lạ này.

Không ai biết nội dung cuộc nói chuyện đó là gì. Người ta chỉ thấy, sau khi ra khỏi phòng nghị sự, vẻ mặt của Chưởng môn vô cùng phức tạp, vừa tức giận, vừa bất lực, lại có cả một tia… hoang mang không thể lý giải. Cuối cùng, lão ta chỉ phất tay áo, tuyên bố một quyết định khiến tất cả mọi người phải ngã ngửa:

"Lâm Phong... tạm thời không còn là đệ tử của Thánh Kiếm Sơn nữa. Hắn... ra ngoài rèn luyện đạo tâm. Còn hai vị khách quý kia... tiễn khách."

Thế là, dưới hàng ngàn ánh mắt không thể tin nổi, cả ba đã nghênh ngang rời khỏi Thánh Kiếm Sơn. Chẳng có sự ngăn cản, và cũng không có sự níu kéo nào. Họ cứ thế mà đi, để lại một thánh địa kiếm đạo đang chìm trong vô số lời đồn đại và dấu chấm hỏi.

Năm ngày sau khi rời khỏi Thánh Kiếm Sơn.

Trên một con đường mòn nhỏ uốn lượn giữa những cánh đồng lúa xanh mướt, cả ba đang chậm rãi di chuyển.

Đi đầu là Trần Trường Sinh, giờ đã chính thức mang danh "Sư phụ". Hắn mặc một bộ quần áo vải sạch sẽ, hai tay chắp sau lưng, dáng đi có chút lững thững, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn trời, ra vẻ một vị cao nhân đang cảm ngộ thiên địa. Tiểu Hắc thì cuộn tròn trên vai hắn, cái bụng no căng, ngủ say sưa, thỉnh thoảng lại chép miệng trong mơ.

Đi ngay sau hắn là Lâm Phong. Y mang cái sự thành kính của một đồ đệ. Mỗi bước đi của y đều vững vàng, ánh mắt luôn dõi theo bóng lưng của "Sư phụ", như thể sợ chỉ cần lơ là một chút sẽ bỏ lỡ một đạo lý cao thâm nào đó.

Và đi ở cuối cùng, là Tuyết Nguyệt. Nàng vẫn một thân bạch y như tuyết, dung mạo tuyệt mỹ, nhưng vẻ mặt thì không còn lạnh lùng như băng nữa, mà là một sự bất lực và cam chịu. Nàng không hiểu tại sao mình lại ở đây, đi cùng hai tên điên này. Nhưng mỗi khi ý định rời đi vừa nảy sinh, hình ảnh tên đầu gỗ nào đó dùng thân mình đỡ đòn cho nàng lại hiện lên, khiến cho bước chân của nàng bất giác chậm lại.

Không khí giữa ba người có chút kỳ lạ. Trần Trường Sinh và Lâm Phong thì thỉnh thoảng lại có những cuộc đối thoại cao thâm mà chỉ có một người nói, một người đốn ngộ, ví như

"Lâm Phong, con thấy con bò kia béo không?"

"Bẩm Sư phụ, con thấy rồi ạ! Ý của ngài là vạn vật trong trời đất, dù hình dáng bên ngoài có thô kệch, nhưng bên trong đều ẩn chứa tinh hoa. Chúng ta không nên chỉ nhìn vào vẻ bề ngoài, mà phải nhìn thấu bản chất bên trong! Đa tạ Sư phụ chỉ dạy!"

Tuyết Nguyệt đi sau nghe vậy, chỉ có thể đưa tay lên xoa xoa thái dương.

Nhưng hôm nay, Trần Trường Sinh lại có một phát hiện mới.

Hắn nhận ra, Tuyết Nguyệt dường như không vui. Nàng đi ở phía sau, im lặng hơn thường ngày, thỉnh thoảng lại thở dài một tiếng rất nhẹ. Đôi mắt đẹp của nàng, lúc thì nhìn về phía xa xăm, lúc thì lại nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Lâm Phong, trong đó ẩn chứa một sự phức tạp khó tả.

Trần Trường Sinh tuy ngây ngô, nhưng hắn không ngốc. Hắn dùng suy nghĩ đơn giản của mình để phân tích. Cô nương này không vui. Cô ta cứ nhìn tên đầu gỗ. Vậy chắc chắn chỉ có thể là do tên đầu gỗ làm cô ta không vui.

Với trái tim nhân hậu và tinh thần trách nhiệm của một vị sư phụ, hắn quyết định phải ra tay, giải quyết vấn đề tình cảm nan giải cho đồ đệ.

Tối hôm đó, cả nhóm dừng lại nghỉ chân bên một bờ suối. Một đống lửa trại được nhóm lên, cháy bập bùng, xua đi cái lạnh của sương đêm.

Như thường lệ, Trần Trường Sinh và Tiểu Hắc, mỗi người cầm một con gà quay vàng óng, đang gặm một cách ngon lành. Mùi thơm béo ngậy lan tỏa trong không khí.

Lâm Phong thì không ăn. Y đang ngồi xếp bằng bên cạnh, cẩn thận lau chùi thanh Thanh Phong Kiếm của mình. Đối với y, thanh kiếm còn quan trọng hơn cả mạng sống. Y lau từng tấc, từng tấc một, ánh mắt chăm chú và dịu dàng, giống như đang chăm sóc cho người yêu của mình.

Tuyết Nguyệt ngồi ở phía xa, trên một tảng đá, im lặng nhìn ánh lửa nhảy múa. Nàng không ăn, cũng không tu luyện, chỉ ngồi đó, bóng lưng có chút cô đơn.

Trần Trường Sinh vừa gặm, vừa liếc mắt quan sát. Hắn thấy Tuyết Nguyệt cứ nhìn về phía Lâm Phong, rồi lại thở dài. Hắn lại nhìn sang Lâm Phong, thấy y chỉ cắm đầu vào lau kiếm, hoàn toàn không để ý đến thế giới xung quanh.

"Đúng là đồ đầu gỗ!" Trần Trường Sinh lẩm bẩm. Hắn quyết định, phải thực hiện kế hoạch của mình.

Hắn ho khan một tiếng, ra vẻ nghiêm túc.

"Lâm Phong, đồ đệ của ta, lại đây một chút. Vi sư có chuyện quan trọng muốn hỏi con."

Lâm Phong nghe sư phụ gọi, lập tức dừng việc lau kiếm. Y đặt thanh kiếm quý giá xuống một cách cẩn thận, rồi bước tới, cúi người hành lễ.

"Bẩm Sư phụ, xin ngài chỉ dạy!"

Trần Trường Sinh ra hiệu cho y ngồi xuống bên cạnh. Hắn nhìn trước ngó sau, rồi ghé sát vào tai Lâm Phong, thì thầm một cách vô cùng bí mật, như thể đang truyền thụ một bộ tâm pháp vô thượng.

"Lâm Phong, con thành thật trả lời cho vi sư biết... con thấy Tuyết cô nương có đẹp không?"

Câu hỏi này, như một tiếng sấm giữa trời quang, đánh thẳng vào đầu Lâm Phong.

Y sững sờ.

Y đã chuẩn bị tinh thần để tiếp nhận một đạo lý cao thâm nào đó về kiếm đạo, về nhân sinh, về vũ trụ. Y không ngờ, câu hỏi quan trọng của sư phụ lại là một vấn đề phàm tục đến vậy.

Tuyết Nguyệt ngồi ở phía xa, tuy giả vờ không quan tâm, nhưng đôi tai trắng như ngọc đã sớm vểnh lên. Khi nghe thấy câu hỏi của Trần Trường Sinh, tim nàng bất giác đập nhanh hơn một nhịp. Bàn tay ngọc trong tay áo khẽ siết chặt lại.

Lâm Phong, sau vài giây ngơ ngác, bắt đầu suy nghĩ. Chắc chắn không phải là một câu hỏi bình thường! Sư phụ đang khảo nghiệm đạo tâm của mình! Ngài muốn xem, sau khi đã có những lĩnh ngộ về Đại Đạo, mình có còn bị những thứ sắc đẹp phù phiếm của thế gian làm cho mê muội hay không! Y đã hiểu rồi!

Lâm Phong ngẩng đầu lên, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, trong suốt và không có một chút tạp niệm nào. Y nhìn thẳng vào mắt sư phụ, rồi lại liếc mắt nhìn về phía Tuyết Nguyệt một cách vô cùng khách quan.

Sau đó, y cất giọng, âm thanh sang sảng, chính khí lẫm liệt, vang vọng khắp cả khu rừng.

"Thưa sư phụ, sắc đẹp chỉ là phù du, một bộ xương khô sau trăm năm mà thôi! Chỉ có kiếm đạo mới là vĩnh hằng! Trong mắt đồ nhi, đường cong hoàn mỹ nhất trên thế gian này, không phải là của nữ nhân, mà là đường cong của lưỡi kiếm khi được rèn đến cực hạn!"

Im lặng.

Một sự im lặng còn đáng sợ hơn cả lúc ở quảng trường Thánh Kiếm Sơn.

Trần Trường Sinh đang đưa cái đùi gà lên miệng, động tác của hắn cứng đờ giữa không trung.

Tiểu Hắc đang vui vẻ gặm cái cánh gà, cũng ngừng nhai, cái đầu nhỏ ngẩng lên, đôi mắt đen láy chớp chớp.

Cả hai đồng loạt quay đầu lại, nhìn Lâm Phong với ánh mắt không thể nào diễn tả được. Ánh mắt đó chứa đựng sự kinh ngạc, sự bất lực, và một sự thương hại sâu sắc dành cho một kẻ đã vô phương cứu chữa.

Một lúc lâu sau, Trần Trường Sinh và Tiểu Hắc lại từ từ quay lại, nhìn nhau. Họ dường như đã có một sự giao tiếp bằng mắt vô cùng ăn ý.

Trần Trường Sinh lắc đầu một cách ngao ngán. Tiểu Hắc cũng lắc cái đầu nhỏ của mình một cách ngao ngán.

Sau đó, cả hai lại tiếp tục cắm đầu vào gặm nốt bữa ăn của mình, như thể vừa mới chứng kiến một thảm kịch không thể cứu vãn.

Ở phía xa, Tuyết Nguyệt ngồi trên tảng đá. Nàng đã nghe thấy từng chữ, từng chữ một. Bàn tay trong tay áo của nàng đã siết chặt lại từ lúc nào. Khuôn mặt xinh đẹp của nàng không còn vẻ cô đơn nữa, mà là một sự lạnh lẽo đến cực điểm. Không khí xung quanh nàng dường như cũng giảm xuống mấy độ, những giọt sương trên lá cây bên cạnh bắt đầu đóng băng.

Nàng lặng lẽ đứng dậy, đi đến một cái cây nhỏ gần đó.

"ẦM!"

Một tiếng động giòn tan, chói tai vang lên giữa đêm khuya tĩnh lặng. Một mảnh rừng, dưới bàn tay ngọc ngà của nàng, đã bị đóng băng một cách không thương tiếc.

Ngày hôm sau, cả nhóm lại tiếp tục lên đường. Trần Trường Sinh và Tiểu Hắc thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lâm Phong rồi lắc đầu. Lâm Phong thì vẫn không hề hay biết, trong lòng còn đang vô cùng tự hào vì đã vượt qua được khảo nghiệm của sư phụ. Còn Tuyết Nguyệt, nàng đi ở phía sau cùng, cả người tỏa ra một luồng hàn khí còn lạnh hơn cả Băng Cung, khiến cho chim chóc trong vòng mười mét cũng không dám bay tới.

Để phá vỡ bầu không khí ngột ngạt này, họ quyết định ghé vào một trà quán ven đường để nghỉ chân.

Bỗng, một tin đồn ở đây khiến cho cả ba người đều phải biến sắc.

"...Các ngươi nghe gì chưa? Ở phía nam, trong Thung Lũng Chết Chóc, nghe nói có người đã nhìn thấy tung tích của 'Thanh Tâm Thảo” đấy!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát - Chương 51 | Đọc truyện chữ