Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát

Chương 49: Từ chối chân truyền

Bốn ngày.

Đã bốn ngày kể từ khi Lâm Phong bước vào Kiếm Mộ.

Trên đỉnh Kiếm Thần Phong, bên ngoài màn sương kiếm khí dày đặc, Chưởng môn Kiếm Vô Ngân và các vị trưởng lão vẫn luôn túc trực ở đó.

Họ không rời đi mà chỉ im lặng ngồi xếp bằng trên những tảng đá, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía cửa vào Kiếm Mộ, ánh mắt ẩn chứa sự kỳ vọng và một tia lo lắng.

Đối với Thánh Kiếm Sơn, sự kiện lần này quá mức trọng đại. Một thiên tài sở hữu Kiếm Tâm Thông Minh trong truyền thuyết, lại có đạo tâm chính trực và kiên định, được trao cho cơ duyên lớn nhất của tông môn.

Bảy ngày trong Kiếm Mộ, nếu y có thể lĩnh ngộ được một phần mười tinh túy của "Thánh Kiếm Quyết", cũng đủ để thực lực của y tăng vọt, tương lai chắc chắn sẽ trở thành trụ cột của tông môn, thậm chí là một đại năng danh chấn cả Trung Châu.

"Chưởng môn, ngài nói xem, Lâm Phong có thể lĩnh ngộ được đến tầng thứ mấy?" một vị trưởng lão râu tóc bạc trắng, không nhịn được mà hỏi, phá vỡ sự im lặng.

Kiếm Vô Ngân khẽ vuốt chòm râu dài, trong mắt lóe lên một tia sáng tự tin. "Với thể chất Kiếm Tâm Thông Minh của nó, cộng thêm những rèn luyện sinh tử ở bên ngoài, đạo tâm đã được gột rửa. Ta đoán, ít nhất nó cũng có thể lĩnh ngộ được đến tầng thứ sáu, 'Kiếm Khí Trường Hà'."

"Tầng thứ sáu!" Các trưởng lão khác nghe vậy đều hít vào một hơi khí lạnh. Phải biết rằng, ngay cả những thiên tài yêu nghiệt nhất trong lịch sử, lần đầu tiên vào Kiếm Mộ cũng chỉ có thể lĩnh ngộ đến tầng thứ năm mà thôi.

"Nếu tạo hóa tốt hơn một chút," Kiếm Vô Ngân nói tiếp, ánh mắt càng thêm nóng rực, "biết đâu nó có thể chạm đến cánh cửa của tầng thứ bảy, 'Nhất Kiếm Phá Thiên'! Đến lúc đó, Thánh Kiếm Sơn ta, sau mấy trăm năm, lại có thể có thêm một vị Kiếm Tôn!"

Không khí trên đỉnh núi lập tức trở nên sôi trào. Tất cả mọi người đều chìm trong viễn cảnh tươi đẹp về tương lai của tông môn.

Nhưng đúng vào lúc này….

Màn sương kiếm khí dày đặc ở cửa vào Kiếm Mộ đột nhiên gợn sóng, rồi từ từ tách ra hai bên, tạo thành một lối đi.

Một bóng người áo trắng, dáng vẻ bình thản, không nhanh không chậm, từ bên trong bước ra.

Toàn bộ quảng trường lập tức im phăng phắc. Tiếng cười, sự hưng phấn, tất cả đều biến mất, thay vào đó là một sự kinh ngạc đến cực điểm.

Là Lâm Phong!

Hắn... hắn ra rồi? Mới có bốn ngày! Sao hắn lại ra sớm như vậy? Lẽ nào... lẽ nào đã xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn? Hay là hắn không thể chịu đựng được kiếm ý kinh khủng bên trong, đành phải bỏ cuộc giữa chừng?

Trong lòng tất cả mọi người đều dâng lên một dự cảm không lành.

Kiếm Vô Ngân là người đầu tiên phản ứng. Lão ta vội vàng đứng dậy, bước tới, giọng nói có chút lo lắng.

"Lâm Phong, sao con lại ra sớm như vậy? Đã xảy ra chuyện gì? Có phải kiếm ý trong đó quá mạnh, làm con bị thương không?"

Các vị trưởng lão khác cũng xúm lại, ánh mắt đầy quan tâm và lo lắng.

Lâm Phong nhìn vẻ mặt của Chưởng môn và các vị trưởng lão, trong lòng không khỏi có chút ấm áp. Y biết, họ đều thật lòng quan tâm đến y. Nhưng con đường mà y đã chọn, đã không còn giống với sự kỳ vọng của họ nữa rồi.

Y hít một hơi thật sâu, rồi làm ra một hành động khiến cho tất cả mọi người phải sững sờ.

Y không trả lời câu hỏi của Chưởng môn. Thay vào đó, y lùi lại ba bước, chỉnh lại y phục, rồi trịnh trọng quỳ một gối xuống đất, cúi đầu thật sâu.

"Đệ tử Lâm Phong, bất tài bất hiếu, phụ sự kỳ vọng của Chưởng môn và các vị trưởng lão!" Giọng nói của y không lớn, nhưng lại vô cùng rõ ràng và kiên định, vang vọng khắp quảng trường.

"Hôm nay, đệ tử xin được từ bỏ tư cách đệ tử chân truyền, từ bỏ cơ hội kế thừa tông môn!"

"ẦM!"

Lời nói của y, không khác gì một quả thiên lôi đánh thẳng vào đầu của tất cả các trưởng lão và đệ tử có mặt. Toàn bộ đỉnh Kiếm Thần Phong như nổ tung.

"Cái... cái gì?"

"Hắn nói cái gì? Từ bỏ tư cách đệ tử chân truyền?"

"Hắn điên rồi sao? Đây là cơ duyên mà cả thiên hạ đều mơ ước, hắn lại muốn từ bỏ?"

Kiếm Vô Ngân sững sờ tại chỗ, nụ cười trên môi đã cứng lại từ lúc nào. Lão ta trừng mắt nhìn Lâm Phong, không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy.

"Lâm Phong! Con có biết mình đang nói gì không? Mau đứng dậy! Chuyện này không thể nói đùa được!"

"Đệ tử không nói đùa," Lâm Phong ngẩng đầu lên, ánh mắt trong suốt như mặt hồ mùa thu, không có một chút gợn sóng.

"Đệ tử đã tìm được con đường của riêng mình, một con đường không còn phù hợp với sự kỳ vọng của tông môn nữa. Ân tình tài bồi của tông môn, Lâm Phong đời này không quên. Nhưng con đường phía trước, đệ tử phải tự mình bước đi."

"Ngu xuẩn! Quá mức ngu xuẩn!" một vị trưởng lão râu tóc bạc trắng, tính tình nóng nảy, không nhịn được mà quát lớn.

"Con đường của riêng ngươi? Con đường nào có thể so sánh được với con đường mà Thánh Kiếm Sơn đã vạch ra cho ngươi? Trở thành đệ tử chân truyền, con sẽ có được những tài nguyên tốt nhất, những công pháp mạnh nhất! Trở thành người kế thừa, con sẽ nắm trong tay quyền lực của cả một đại tông môn! Con lại vì một câu 'con đường của riêng mình' mà vứt bỏ tất cả? Ngươi có bị úng nước không hả?"

"Vương trưởng lão nói phải!" một người khác cũng tiếp lời. "Lâm Phong, con có biết bao nhiêu người đã phải trả giá bằng cả mạng sống chỉ để có được một phần vạn cơ hội của con không? Con làm như vậy, không chỉ phụ sự kỳ vọng của chúng ta, mà còn là sỉ nhục các vị tổ sư của Thánh Kiếm Sơn!"

Đối mặt với những lời chỉ trích và khuyên can, Lâm Phong không hề dao động. Y chỉ im lặng, cúi đầu. Y không thể giải thích. Làm sao y có thể giải thích về "Đạo" của Sư phụ? Làm sao họ có thể hiểu được, một cú đấm bình thường lại ẩn chứa chân lý của cả đất trời? Làm sao họ có thể tin được, việc đứng yên chịu đòn lại là một loại tu luyện tối cao?

Nói ra, họ sẽ chỉ cho rằng y đã tẩu hỏa nhập ma.

Thấy y im lặng, Kiếm Vô Ngân thở dài một hơi. Lão ta cho rằng y vẫn còn trẻ người non dạ, bị một chút lĩnh ngộ mới lạ làm cho mờ mắt. Lão ta bước tới, dùng một giọng điệu ôn hòa hơn.

"Lâm Phong, ta biết con là một đứa trẻ có chủ kiến. Nhưng chuyện này không phải là chuyện nhỏ. Hay là thế này, con cứ về nghỉ ngơi vài ngày, suy nghĩ cho kỹ. Đừng vội vàng đưa ra quyết định."

Nhưng Lâm Phong lại kiên quyết lắc đầu.

"Đa tạ ý tốt của Chưởng môn. Nhưng đệ tử đã quyết rồi."

Nói rồi, y đứng dậy. Y không nói thêm một lời nào, chỉ một lần nữa cúi đầu thật sâu trước Chưởng môn và các vị trưởng lão, một cái cúi đầu chứa đựng sự cảm tạ và cả sự cáo lỗi.

Sau đó, dưới ánh mắt kinh ngạc, tức giận, không thể lý giải của hàng trăm người, y quay người, sải bước, đi thẳng xuống núi.

Dáng vẻ của y vô cùng cô độc, nhưng lại kiên định đến lạ thường. Giống như một con thuyền nhỏ, quyết tâm rời bỏ bến cảng an toàn, để một mình tiến ra biển lớn đầy sóng gió.

"Hắn... hắn đi thật rồi?"

"Không thể tin được! Thánh Kiếm Sơn ta lại có một kẻ ngu ngốc như vậy!"

Kiếm Vô Ngân đứng đó, nhìn theo bóng lưng của Lâm Phong, nắm tay siết chặt lại, trong mắt vừa có sự tức giận, lại vừa có một tia tiếc nuối không thể che giấu.

Vị trưởng lão họ Vương lúc nãy, tức giận đến mức râu tóc dựng đứng. Lão ta không cam lòng, hét lớn về phía bóng lưng của Lâm Phong.

"Lâm Phong! Ngươi đứng lại đó cho ta! Ngươi nói ngươi đã tìm được con đường của mình! Vậy ngươi nói cho lão phu biết, con đường chết tiệt của ngươi, rốt cuộc là con đường nào?"

Lâm Phong đang bước đi, nghe thấy câu hỏi này, y khựng lại một chút. Nhưng y không quay đầu lại.

Y chỉ bình thản nói một câu, giọng nói không lớn, nhưng lại đủ để cho tất cả mọi người trên đỉnh núi nghe thấy rõ.

"Ta đã tìm được con đường của mình."

Dứt lời, y không dừng lại nữa, tiếp tục sải bước, đi về phía khu vực của các đệ tử ngoại môn.

Vị trưởng lão họ Vương sững sờ. Lão ta nhìn theo hướng y đi, ánh mắt đầy tức giận và hoang mang. Lão ta muốn xem thử, rốt cuộc là thần thánh phương nào đã tẩy não được tên thiên tài này.

Và rồi, lão ta nhìn thấy.

Ở một quảng trường luyện võ của ngoại môn, một đám đông mấy chục đệ tử đang xếp thành một hàng dài ngoằng.

Và ở đầu hàng, là một thiếu niên mặc áo vải thô, đang đứng chắp tay sau lưng, ra dáng một ông chủ lớn. Bên cạnh hắn, một con rắn đen nhỏ đang cầm một cái bảng gỗ, trên đó ghi một hàng chữ nguệch ngoạc: "Bao Cát Chuyên Nghiệp Trần Trường Sinh - Giá Cả Phải Chăng"

"Người tiếp theo! Sư huynh áo vàng!" Trần Trường Sinh hét lớn, giọng điệu đầy chuyên nghiệp.

"Sư huynh muốn thử chiêu gì nào? Kiếm pháp thường một linh thạch, pháp thuật hệ hỏa hai linh thạch, đánh vào mặt giá gấp ba, không mặc cả!"

Vị trưởng lão họ Vương nhìn cảnh tượng đó, rồi lại nhìn theo bóng lưng của Lâm Phong đang đi thẳng về phía cái bao cát kia. Bộ não của một vị trưởng lão cao cao tại thượng, lần đầu tiên trong đời, đã rơi vào trạng thái ngừng hoạt động.

Lão ta dụi dụi mắt, rồi lại dụi mắt lần nữa.

Cuối cùng, lão ta lẩm bẩm một câu, giọng nói mang theo sự hoang mang và không thể lý giải đến tột cùng.

"Con đường của nó? Chẳng lẽ… Chẳng lẽ… chẳng lẽ là con đường... bị ăn đòn sao?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát - Chương 49 | Đọc truyện chữ