Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát
Chương 46: Trở Về Thánh Địa
Rời khỏi Lục Thủy Trấn, không khí trong ba người đột nhiên có một sự thay đổi kỳ lạ.
Trần Trường Sinh, người vừa mấy phút trước còn đang than thở về số phận hẩm hiu, giờ đây lại là người có tinh thần nhất. Hắn ngồi ở phía sau trên dải lụa Nguyệt Hoa Lăng, lưng thẳng tắp, đôi mắt vốn luôn lờ đờ nay lại sáng rực như hai vì sao, nhìn chằm chằm về phía chân trời xa xăm, nơi mà hắn tin rằng có miền đất hứa đang chờ đợi. Nỗi đau thể xác dường như cũng bị niềm hy vọng sắp được giải thoát lấn át đi một nửa.
Hắn không ngừng quay sang, vỗ vỗ vào vai Lâm Phong đang bay bên cạnh.
"Này, ngươi nói xem, cái Thanh Tâm Thảo đó, nó trông như thế nào nhỉ? Có thật là màu xanh biếc như ngọc không?"
Lâm Phong lập tức đáp lại với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: "Sư phụ, theo lời đồn thì đúng là như vậy. Nhưng chúng ta phải cẩn thận, kẻ địch rất có thể đã dùng ảo thuật để ngụy tạo hình dáng của nó."
"Ảo thuật?" Trần Trường Sinh nhíu mày. "Vậy lỡ ăn nhầm phải đồ giả thì sao? Có bị đau bụng không?"
"..." Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cố gắng duy trì dòng suy nghĩ của mình. "Sư phụ, ý của đệ tử là, chúng ta không nên quá tin vào những gì nhìn thấy. Mọi thứ đều có thể là một cái bẫy."
"Ta tin chắc chắn nó là thật!" Trần Trường Sinh phất tay một cách đầy khí phách
Hắn quay sang Tiểu Hắc đang nằm trên vai mình. "Đúng không, Tiểu Hắc? Sau khi ta hết đau, ta sẽ dẫn ngươi đi ăn tôm hùm Đông Hải!"
Tiểu Hắc nghe thấy đồ ăn, lập tức kêu lên vài tiếng "chít chít" đầy phấn khích, cái đuôi nhỏ vẫy lia lịa.
Tuyết Nguyệt ngồi ở phía trước, cố gắng không nghe, không nhìn, chỉ tập trung vào việc bay, tự nhủ mình chỉ là một người qua đường, bị ép buộc tham gia vào một vở kịch của hai tên điên mà thôi.
Lâm Phong thì lại mang một vẻ mặt vô cùng nghiêm túc và sùng kính. Y cho rằng mình đang bước vào một ván cờ lớn do chính tay Sư phụ bày ra. Bỗng, y cất tiếng:
"Sư phụ, con suối phía dưới chảy ngược về phía tây, linh khí hỗn loạn, chắc chắn có vấn đề!"
"Ừ, có vấn đề thật," Trần Trường Sinh đồng tình. "Nước suối chảy ngược thế này chắc không có cá rồi. Tiếc thật."
"...Sư phụ quả nhiên nhìn xa trông rộng."
Sau mấy ngày bay với tốc độ cao, cuối cùng, một dãy núi hùng vĩ, tráng lệ đến mức không thể dùng lời nói để diễn tả, đã hiện ra ở phía chân trời.
Hàng ngàn ngọn núi lớn nhỏ, mỗi một ngọn đều thẳng tắp, sắc bén như những thanh tuyệt thế bảo kiếm được cắm ngược xuống mặt đất, chọc thẳng lên trời xanh. Mây trắng lượn lờ quanh sườn núi, bị kiếm khí vô hình cắt thành từng mảnh. Không khí trong phạm vi trăm dặm đều tràn ngập một luồng kiếm khí sắc bén, lẫm liệt, khiến cho bất kỳ tu sĩ nào bay vào khu vực này cũng phải thu liễm tâm thần, không dám có một chút bất kính.
Đây chính là một trong những thánh địa của kiếm đạo, nơi mà vô số kiếm tu trong thiên hạ đều mơ ước được bái sư - Thánh Kiếm Sơn.
Khi đến gần dãy núi, Lâm Phong, người vốn đang trong trạng thái "phân tích quân sự", đột nhiên trở nên vô cùng nghiêm túc và thành kính. Y điều khiển phi kiếm bay chậm lại, ánh mắt nhìn về phía ngọn núi chính cao nhất, trong đó ẩn chứa sự tự hào và quyến luyến của một người con xa nhà sắp được trở về.
"Sư phụ, Tuyết Nguyệt tiên tử," y nói, giọng điệu trang trọng. "Phía trước chính là sơn môn của Thánh Kiếm Sơn. Theo tin đồn, Thanh Tâm Cốc nằm ở một thung lũng phía sau dãy núi này. Chúng ta cần phải đi xuyên qua địa phận của tông môn."
Tuyết Nguyệt cũng gật đầu. Là Thánh nữ của Băng Cung, nàng hiểu rõ quy củ. Xông vào địa phận của một đại tông môn mà không thông báo, đó là một sự khiêu khích cực lớn.
Lâm Phong tiếp tục nói: "Chúng ta cần phải đến sơn môn chính để thông báo. Ta dù sao cũng là đệ tử của tông môn, lần này trở về, cũng nên bái kiến các vị trưởng lão. Hơn nữa, chúng ta có thể nhân cơ hội này để nghỉ ngơi, chỉnh đốn lại một chút, đồng thời nghe ngóng thêm tin tức về Thanh Tâm Cốc, chuẩn bị cho trận chiến sắp tới!"
Y nói một cách vô cùng hợp tình hợp lý. Nhưng Trần Trường Sinh lại mất kiên nhẫn.
"Thông báo làm gì? Phiền phức quá!" hắn nói. "Hay là chúng ta cứ bay vòng qua đi? Hoặc là tìm một con đường nhỏ nào đó lẻn qua? Ta muốn đi lấy Thanh Tâm Thảo ngay lập tức!"
Tuyết Nguyệt, người từ nãy đến giờ vẫn im lặng, cuối cùng cũng không nhịn được nữa. Nàng quay đầu lại, nhìn hắn với một ánh mắt lạnh như băng, giống như đang nhìn một tên ngốc thực sự.
"Ngươi có biết Hộ Sơn Kiếm Trận của Thánh Kiếm Sơn là cái gì không?" nàng gằn giọng. "Đó là một trong những sát trận mạnh nhất Trung Châu Đại Lục, do chính tay tổ sư khai phái của họ bố trí. Ngay cả một cao thủ Hóa Thần kỳ xông vào cũng phải lột một lớp da. Ngươi muốn 'lẻn qua'? Ngươi muốn thử xem thân thể của ngươi cứng hơn, hay là Vạn Kiếm Quy Tông của Hộ Sơn Đại Trận sắc bén hơn?"
Trần Trường Sinh nghe thấy hai chữ "Vạn Kiếm", trong đầu lập tức hiện lên cảnh tượng hàng vạn thanh kiếm bay tới, đâm chọc vào người mình từ mọi phía như một con nhím. Hắn bất giác rùng mình một cái. Cảm giác đó, chắc chắn sẽ đau hơn bị sét đánh nhiều.
"Thôi... thôi được rồi," hắn lùi bước một cách đầy khôn ngoan. "Vậy thì cứ vào thông báo đi. Làm khách phải có phép lịch sự."
Thế là, dưới sự "chỉ dẫn" của Lâm Phong, cả nhóm bay về phía sơn môn chính của Thánh Kiếm Sơn. Càng đến gần, họ càng cảm nhận được sự hùng vĩ và khí thế của một đại tông môn. Từng tốp đệ tử mặc trang phục màu xanh lam thêu hình kiếm, lưng đeo trường kiếm, ngự kiếm bay qua bay lại, dáng vẻ ai nấy đều vô cùng tinh anh, sắc bén.
Cuối cùng, một cánh cổng khổng lồ được tạc từ hai ngọn núi kiếm, cao hàng trăm trượng, đã hiện ra trước mắt họ. Trên cổng có khắc ba chữ lớn rồng bay phượng múa: "Thánh Kiếm Sơn". Kiếm ý sắc bén từ ba chữ này tỏa ra, khiến cho người có tu vi yếu một chút cũng không dám nhìn thẳng.
Phía trước cổng, một đội đệ tử tuần tra, do một vị chấp sự Trúc Cơ trung kỳ dẫn đầu, đang đứng gác. Ánh mắt sắc như chim ưng của họ lập tức khóa chặt lấy ba người đang từ từ hạ xuống. Vị chấp sự thấy khí chất của Lâm Phong và Tuyết Nguyệt, trong lòng cũng có chút kinh ngạc, nhưng vẫn bước ra, giọng nói uy nghiêm.
"Người lạ dừng bước! Đây là địa phận Thánh Kiếm Sơn, không phận sự miễn vào!"
Trần Trường Sinh, người vừa mấy phút trước còn đang than thở về số phận hẩm hiu, giờ đây lại là người có tinh thần nhất. Hắn ngồi ở phía sau trên dải lụa Nguyệt Hoa Lăng, lưng thẳng tắp, đôi mắt vốn luôn lờ đờ nay lại sáng rực như hai vì sao, nhìn chằm chằm về phía chân trời xa xăm, nơi mà hắn tin rằng có miền đất hứa đang chờ đợi. Nỗi đau thể xác dường như cũng bị niềm hy vọng sắp được giải thoát lấn át đi một nửa.
Hắn không ngừng quay sang, vỗ vỗ vào vai Lâm Phong đang bay bên cạnh.
"Này, ngươi nói xem, cái Thanh Tâm Thảo đó, nó trông như thế nào nhỉ? Có thật là màu xanh biếc như ngọc không?"
Lâm Phong lập tức đáp lại với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: "Sư phụ, theo lời đồn thì đúng là như vậy. Nhưng chúng ta phải cẩn thận, kẻ địch rất có thể đã dùng ảo thuật để ngụy tạo hình dáng của nó."
"Ảo thuật?" Trần Trường Sinh nhíu mày. "Vậy lỡ ăn nhầm phải đồ giả thì sao? Có bị đau bụng không?"
"..." Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cố gắng duy trì dòng suy nghĩ của mình. "Sư phụ, ý của đệ tử là, chúng ta không nên quá tin vào những gì nhìn thấy. Mọi thứ đều có thể là một cái bẫy."
"Ta tin chắc chắn nó là thật!" Trần Trường Sinh phất tay một cách đầy khí phách
Hắn quay sang Tiểu Hắc đang nằm trên vai mình. "Đúng không, Tiểu Hắc? Sau khi ta hết đau, ta sẽ dẫn ngươi đi ăn tôm hùm Đông Hải!"
Tiểu Hắc nghe thấy đồ ăn, lập tức kêu lên vài tiếng "chít chít" đầy phấn khích, cái đuôi nhỏ vẫy lia lịa.
Tuyết Nguyệt ngồi ở phía trước, cố gắng không nghe, không nhìn, chỉ tập trung vào việc bay, tự nhủ mình chỉ là một người qua đường, bị ép buộc tham gia vào một vở kịch của hai tên điên mà thôi.
Lâm Phong thì lại mang một vẻ mặt vô cùng nghiêm túc và sùng kính. Y cho rằng mình đang bước vào một ván cờ lớn do chính tay Sư phụ bày ra. Bỗng, y cất tiếng:
"Sư phụ, con suối phía dưới chảy ngược về phía tây, linh khí hỗn loạn, chắc chắn có vấn đề!"
"Ừ, có vấn đề thật," Trần Trường Sinh đồng tình. "Nước suối chảy ngược thế này chắc không có cá rồi. Tiếc thật."
"...Sư phụ quả nhiên nhìn xa trông rộng."
Sau mấy ngày bay với tốc độ cao, cuối cùng, một dãy núi hùng vĩ, tráng lệ đến mức không thể dùng lời nói để diễn tả, đã hiện ra ở phía chân trời.
Hàng ngàn ngọn núi lớn nhỏ, mỗi một ngọn đều thẳng tắp, sắc bén như những thanh tuyệt thế bảo kiếm được cắm ngược xuống mặt đất, chọc thẳng lên trời xanh. Mây trắng lượn lờ quanh sườn núi, bị kiếm khí vô hình cắt thành từng mảnh. Không khí trong phạm vi trăm dặm đều tràn ngập một luồng kiếm khí sắc bén, lẫm liệt, khiến cho bất kỳ tu sĩ nào bay vào khu vực này cũng phải thu liễm tâm thần, không dám có một chút bất kính.
Đây chính là một trong những thánh địa của kiếm đạo, nơi mà vô số kiếm tu trong thiên hạ đều mơ ước được bái sư - Thánh Kiếm Sơn.
Khi đến gần dãy núi, Lâm Phong, người vốn đang trong trạng thái "phân tích quân sự", đột nhiên trở nên vô cùng nghiêm túc và thành kính. Y điều khiển phi kiếm bay chậm lại, ánh mắt nhìn về phía ngọn núi chính cao nhất, trong đó ẩn chứa sự tự hào và quyến luyến của một người con xa nhà sắp được trở về.
"Sư phụ, Tuyết Nguyệt tiên tử," y nói, giọng điệu trang trọng. "Phía trước chính là sơn môn của Thánh Kiếm Sơn. Theo tin đồn, Thanh Tâm Cốc nằm ở một thung lũng phía sau dãy núi này. Chúng ta cần phải đi xuyên qua địa phận của tông môn."
Tuyết Nguyệt cũng gật đầu. Là Thánh nữ của Băng Cung, nàng hiểu rõ quy củ. Xông vào địa phận của một đại tông môn mà không thông báo, đó là một sự khiêu khích cực lớn.
Lâm Phong tiếp tục nói: "Chúng ta cần phải đến sơn môn chính để thông báo. Ta dù sao cũng là đệ tử của tông môn, lần này trở về, cũng nên bái kiến các vị trưởng lão. Hơn nữa, chúng ta có thể nhân cơ hội này để nghỉ ngơi, chỉnh đốn lại một chút, đồng thời nghe ngóng thêm tin tức về Thanh Tâm Cốc, chuẩn bị cho trận chiến sắp tới!"
Y nói một cách vô cùng hợp tình hợp lý. Nhưng Trần Trường Sinh lại mất kiên nhẫn.
"Thông báo làm gì? Phiền phức quá!" hắn nói. "Hay là chúng ta cứ bay vòng qua đi? Hoặc là tìm một con đường nhỏ nào đó lẻn qua? Ta muốn đi lấy Thanh Tâm Thảo ngay lập tức!"
Tuyết Nguyệt, người từ nãy đến giờ vẫn im lặng, cuối cùng cũng không nhịn được nữa. Nàng quay đầu lại, nhìn hắn với một ánh mắt lạnh như băng, giống như đang nhìn một tên ngốc thực sự.
"Ngươi có biết Hộ Sơn Kiếm Trận của Thánh Kiếm Sơn là cái gì không?" nàng gằn giọng. "Đó là một trong những sát trận mạnh nhất Trung Châu Đại Lục, do chính tay tổ sư khai phái của họ bố trí. Ngay cả một cao thủ Hóa Thần kỳ xông vào cũng phải lột một lớp da. Ngươi muốn 'lẻn qua'? Ngươi muốn thử xem thân thể của ngươi cứng hơn, hay là Vạn Kiếm Quy Tông của Hộ Sơn Đại Trận sắc bén hơn?"
Trần Trường Sinh nghe thấy hai chữ "Vạn Kiếm", trong đầu lập tức hiện lên cảnh tượng hàng vạn thanh kiếm bay tới, đâm chọc vào người mình từ mọi phía như một con nhím. Hắn bất giác rùng mình một cái. Cảm giác đó, chắc chắn sẽ đau hơn bị sét đánh nhiều.
"Thôi... thôi được rồi," hắn lùi bước một cách đầy khôn ngoan. "Vậy thì cứ vào thông báo đi. Làm khách phải có phép lịch sự."
Thế là, dưới sự "chỉ dẫn" của Lâm Phong, cả nhóm bay về phía sơn môn chính của Thánh Kiếm Sơn. Càng đến gần, họ càng cảm nhận được sự hùng vĩ và khí thế của một đại tông môn. Từng tốp đệ tử mặc trang phục màu xanh lam thêu hình kiếm, lưng đeo trường kiếm, ngự kiếm bay qua bay lại, dáng vẻ ai nấy đều vô cùng tinh anh, sắc bén.
Cuối cùng, một cánh cổng khổng lồ được tạc từ hai ngọn núi kiếm, cao hàng trăm trượng, đã hiện ra trước mắt họ. Trên cổng có khắc ba chữ lớn rồng bay phượng múa: "Thánh Kiếm Sơn". Kiếm ý sắc bén từ ba chữ này tỏa ra, khiến cho người có tu vi yếu một chút cũng không dám nhìn thẳng.
Phía trước cổng, một đội đệ tử tuần tra, do một vị chấp sự Trúc Cơ trung kỳ dẫn đầu, đang đứng gác. Ánh mắt sắc như chim ưng của họ lập tức khóa chặt lấy ba người đang từ từ hạ xuống. Vị chấp sự thấy khí chất của Lâm Phong và Tuyết Nguyệt, trong lòng cũng có chút kinh ngạc, nhưng vẫn bước ra, giọng nói uy nghiêm.
"Người lạ dừng bước! Đây là địa phận Thánh Kiếm Sơn, không phận sự miễn vào!"
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận