Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều
Chương 99: Đến bệnh viện thăm Tổ trưởng Lục.
“Dù có sa thải thì những ảnh hưởng tiêu cực và dư luận cũng đã tạo thành rồi, không thể cứu vãn được nữa.”
Ngay lúc này, cửa phòng họp mở ra, Xã trưởng Tưởng mặc chiếc áo sơ mi trắng giản dị cùng quần tây đen, chống gậy bước vào, gương mặt không lộ rõ cảm xúc, giọng nói vẫn ung dung và điềm tĩnh.
Tổng biên tập Lục thấy vậy thì vội vàng đứng dậy nhường chỗ của mình cho Xã trưởng: “Xã trưởng, mời ngài ngồi.”
“Hiện tại đây là cách nhanh nhất và trực tiếp nhất để giảm bớt ảnh hưởng của dư luận. Nếu không sớm đưa ra quyết định, để dư luận tiếp tục bùng nổ thì sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến lượng tiêu thụ sách của chúng ta.”
“Tiểu Mâu cũng không phải là người tùy tiện tuyển dụng ai đó vào làm, hơn nữa người này còn là do Giáo sư Tạ giới thiệu.” Xã trưởng Tưởng ngồi xuống nhìn Tổng biên tập Lục, ông cụ trực tiếp chỉ ra điểm mấu chốt.
Việc cứ thế trực tiếp sa thải Tô Uyển, chẳng khác nào đang ám chỉ người mà Giáo sư Tạ giới thiệu không ra gì, chẳng phải là đang tát vào mặt Giáo sư Tạ hay sao?
Tổng biên tập Lục đứng một bên im lặng lắng nghe. Lý do hôm qua ông ta không trực tiếp đuổi Tô Uyển đi cũng chính là vì nể mối quan hệ này. Nhưng hôm nay khi nhìn thấy bản tin đó, chuyện tư cộng với chuyện công khiến ông ta nhất thời không kiểm soát được cảm xúc của mình.
Ông ta chỉ muốn nhanh chóng sa thải Tô Uyển cho xong chuyện.
“Thưa Xã trưởng, vậy theo ý ngài, việc này nên xử lý thế nào cho thỏa đáng ạ?” Tổng biên tập Lục ngồi xuống vị trí phía dưới bên trái của Xã trưởng.
“Tôi cho rằng việc Tô Uyển có đảm đương được công việc biên dịch hay không, không thể chỉ dựa vào vài tờ báo và học vấn của cô ấy mà phủ định hoàn toàn, nên để nhân dân quần chúng đánh giá thì hơn.”
Xã trưởng Tưởng nói với giọng ôn hòa, ánh mắt trông có vẻ hiền từ nhưng lại mang theo phong thái thông tuệ của một người ngồi ở vị trí cao lâu năm: “Hôm qua tôi có tới văn phòng của tiểu Mâu, vừa hay gặp được đồng chí Tiểu Tô. Cô bé đã chủ động yêu cầu để nhân dân kiểm nghiệm trình độ dịch thuật của mình, quả thực là một cô gái rất có bản lĩnh và can đảm.”
“Vì vậy, tôi đã quyết định giao nội dung của kỳ thứ 13 tờ Độc Âm cho cô ấy biên dịch. Chỉ cần bán được năm nghìn bản, điều đó đủ để chứng minh năng lực của cô ấy. Hơn nữa, việc này không chỉ hóa giải hoàn hảo cuộc khủng hoảng dư luận lần này, mà còn là một đợt quảng bá tốt cho tác phẩm văn học sắp ra mắt.”
Đối mặt với sự nghi ngờ của công chúng, dùng thực lực để lên tiếng chính là cách giải quyết tối ưu nhất.
Thế nhưng, những lãnh đạo ngồi ở đây có ai mà không rõ tình hình tiêu thụ của tờ Độc Âm. Có thể nói đó là tập san có doanh số tệ nhất kể từ khi tòa soạn thành lập đến nay; ngay cả Chủ nhiệm Mâu hay Tổ trưởng Lục cũng từng đích thân dịch vài truyện ngắn cho nó, nhưng vẫn không tạo được tiếng vang nào.
Huống chi là một học sinh nông thôn còn chưa tốt nghiệp trung học, lẽ nào cô ta có thể “hóa tầm thường thành thần kỳ” được sao?
“Thưa Xã trưởng, vậy nếu không bán được năm nghìn bản thì sao?” Tổng biên tập Lục đẩy gọng kính đen lên hỏi.
“Đồng chí Tiểu Tô đã lập quân lệnh trạng với tôi, nếu không đạt được mục tiêu sẽ chủ động rời khỏi nhà xuất bản, đồng thời hoàn trả lại 1500 tệ tiền nhuận bút.”
Xã trưởng Tưởng vừa dứt lời, trên mặt các lãnh đạo trong phòng họp đều ít nhiều lộ vẻ kinh ngạc. Đồng chí Tiểu Tô này quả thật rất có khí phách.
Ngay cả Tổng biên tập Lục cũng thấy hơi bất ngờ, nhưng đối với ông ta, hành động này của Tô Uyển không gọi là dũng cảm, mà là mãng phu và vô tri. Đúng kiểu “nghé mới đẻ không sợ hổ”.
Đã là cô ta tự chuốc lấy, vậy thì ông sẽ thành toàn cho cô. Đỡ mất công ông phải tìm một lý do thích hợp để bắt cô ta hoàn trả lại một phần tiền nhuận bút.
Đến khi Tô Uyển với đôi mắt vằn đầy tia máu xuất hiện ở nhà xuất bản, ánh mắt mọi người nhìn cô không chỉ có sự khinh miệt mà còn đầy vẻ mỉa mai, châm chọc. Thậm chí, họ còn trực tiếp xì xào bàn tán ngay sau lưng Tô Uyển, chờ đợi để xem trò cười của cô.
“Dựa vào cái gì mà các người lại bê bàn làm việc của Tô Uyển ra ngoài?” Tiếng quát đầy giận dữ của Tưởng Mộng Duyệt truyền ra từ phía tổ biên dịch.
“Dù sao thì sớm muộn gì cũng phải chuyển đi thôi, cái bàn này để ở đây vướng víu quá. Từ lúc cô ta đến đây làm việc, tôi đã bao nhiêu ngày không được ngủ trưa tử tế rồi, mau khiêng đi, khiêng đi!”
Cao Tuệ trực tiếp yêu cầu nam đồng nghiệp nhanh chóng khiêng bàn làm việc của Tô Uyển ra ngoài, để lấy chỗ đặt ghế nằm cho cô ta nghỉ trưa.
Vừa quay đầu lại thấy Tô Uyển đang đứng ở cửa, cô ta lập tức cười nhạo, giọng nói đặc biệt cao giọng: “Ồ, đây chẳng phải là đồng chí Tô Uyển, người đã lập quân lệnh trạng với Xã trưởng là sẽ bán được năm nghìn bản tờ Độc Âm đó sao?”
“Cô đến để lấy lại cốc nước rồi rời khỏi nhà xuất bản đấy à? Vậy thì đừng quên trả lại tiền nhuận bút không thiếu một xu nhé.”
Cao Tuệ lúc này cảm thấy cực kỳ đắc ý, kết quả này hoàn toàn vượt xa sự tưởng tượng của cô ta. Quan trọng nhất là cái đồ ngu ngốc này lại còn tự lập quân lệnh trạng để chứng minh năng lực của bản thân.
“Mắt cô đỏ thế kia, có phải vì lo sốt vó mà cả đêm qua không ngủ không? Hay là đã lén lút khóc rồi?”
“Tập san Độc Âm này tất cả mọi người trong tổ biên dịch đều từng dịch qua, ngay cả những dịch giả lão thành nổi tiếng cũng từng dịch vài bài, chẳng lẽ cô nghĩ mình còn giỏi hơn cả những bậc tiền bối đó sao?”
Từ lúc biết Tô Uyển lập quân lệnh trạng, Cao Tuệ đã đinh ninh rằng Tô Uyển chắc chắn sẽ thua, hoàn toàn bày ra tư thế của kẻ chiến thắng. Thậm chí cô ta đã tính kỹ, chờ đến khi tiếp quản bản thảo của Tô Uyển, cô ta chỉ cần chỉnh sửa sơ qua mười vạn chữ đầu của cô theo kiểu “dịch từ tiếng Trung sang tiếng Trung” là có thể nhẹ nhàng bỏ túi ít nhất 1500 tệ tiền nhuận bút.
“Chị Cao Tuệ, không phiền chị phải bận tâm đâu. Tôi đã thưa chuyện với dì Tạ rồi, nếu tôi thua, dì Tạ sẽ giới thiệu một người xuất sắc hơn cho Chủ nhiệm Mâu, để tiếp quản công việc của tôi.”
Tô Uyển khẽ nhếch môi, nói với vẻ nửa cười nửa không, ngay sau đó cô quay sang nói với nam đồng nghiệp đang định khiêng bàn của mình đi: “Phiền đồng chí Lâu chuyển bàn về chỗ cũ giúp tôi nhé? Nếu không đến lúc đó lại phải tốn sức khiêng vào lần nữa đấy.”
“Tôi không ngồi thì cũng sẽ có người khác tới ngồi thôi.”
Cao Tuệ sở dĩ chuyện gì cũng nhắm vào cô, chẳng phải là vì đố kỵ khi cô vừa đến đã thay thế vị trí dịch bản thảo của cô ta sao? Rồi sau đó còn vì cô mà cô ta không thể tăng giá nhuận bút thành công nữa.
Câu nói này đã chọc đúng tử huyệt của Cao Tuệ, khuôn mặt đang vênh váo đắc ý lập tức thối như đá trong hố phân, tràn đầy cảm giác khủng hoảng trầm trọng.
“Thật là nực cười, chính vì Giáo sư Tạ nhìn lầm người mới đề bạt một đứa học sinh chưa học hết cấp ba như cô vào tòa soạn, để giờ bị mấy tờ báo lá cải ở Bắc Bình đưa tin rầm rộ, làm liên lụy đến danh tiếng của cả nhà xuất bản chúng tôi, vậy mà giờ cô còn muốn dùng quan hệ để nhét thêm một người nữa vào đây à?”
“Nếu cô còn chút liêm sỉ thì mau thu dọn đồ đạc rồi cút khỏi nhà xuất bản đi.” Cao Tuệ tức đến mức cảm giác như bị đứa bé trong bụng đạp một cái, hơi đau, cô ta nghiến răng nghiến lợi nói, giọng cao thêm tám tông.
“Đúng thế, cô muốn tự chuốc lấy nhục nhã thì đừng có kéo theo nhà xuất bản của chúng tôi, để người ta lại tưởng cái nhà xuất bản này là nơi mà bất cứ hạng mèo mả gà đồng nào cũng vào được.”
Những người trong tổ biên dịch lập tức hùa theo.
Vốn dĩ trên báo chỉ đưa tin về học vấn của cô không cao, giờ cô lại cứ đâm đầu vào dịch tờ Độc Âm với doanh số thảm hại đó, chẳng phải càng chứng minh cô ngay cả thực lực cũng không có sao?
“Các người nói đủ chưa hả? Tô Uyển vào đây là dựa trên kết quả sát hạch thực lực của chính mình, người khác không rõ chứ chẳng lẽ các người lại không rõ?”
Tưởng Mộng Duyệt vẫn giữ chặt bàn làm việc của Tô Uyển, lên tiếng bênh vực cô, ngay sau đó cô ấy liếc nhìn qua gương mặt của tất cả mọi người: “Rõ ràng là có kẻ ghen tị với năng lực của Tô Uyển nên mới nhắm vào cô ấy. Nếu không, sao có thể trùng hợp đến mức cùng một ngày mà có tận hai tờ báo lá cải đưa tin được chứ?”
Cuối cùng, ánh mắt dò xét của cô ấy dừng lại chằm chằm trên người Cao Tuệ.
Gương mặt Cao Tuệ không tự chủ được mà lướt nhanh qua một vẻ chột dạ, nhưng sau đó cô ta vội vàng dùng sự mỉa mai để che đậy: “Hừ, ai biết được là do chính cô ta đi khoe khoang khắp nơi, hay là đắc tội với ai chứ.”
“Cô ta muốn dịch nội dung kỳ 13 thì cũng tốt, coi như đỡ mất công chúng tôi lãng phí thời gian vào đó. Để tôi chống mắt lên xem cái tập san cô ta dịch bán ra được mấy bản.” Cao Tuệ trợn trắng mắt với Tô Uyển.
Ngay sau đó, cô ta quay sang nói với các đồng nghiệp khác trong tổ biên dịch: “Chúng ta đi thôi, đã hẹn hôm nay đi bệnh viện thăm Tổ trưởng Lục rồi mà.”
“Vậy chúng ta đánh cược một ván thì sao?” Tô Uyển đứng ở cửa chặn đường Cao Tuệ, rồi lạnh lùng lên tiếng.