Nhưng Hoắc Kiến Quốc cũng vô cùng bất lực, ông biết lối sống ở nông thôn vốn phong kiến và bảo thủ, nếu không để Tô Uyển chuyển trường lên Bắc Bình đèn sách, thì cô thực sự chẳng còn đường sống nào khác.

Ông cũng hiểu rõ, Tô Uyển nói là lên Bắc Bình đi học, nhưng thực chất là để tìm một đối tượng ở đây để gả đi, chứ quê nhà thì không thể quay về được nữa rồi.

Bằng không thì chỉ còn cách để con trai mình cưới Tô Uyển mà thôi.

Tạ Bạch Linh vốn dĩ luôn dịu dàng và nho nhã là thế, vậy mà cũng bị chọc giận đến mức bỏ về nhà ngoại, mặc kệ Hoắc Kiến Quốc tự mình thu dọn cái mớ hỗn độn mà ông đã gây ra.

Người Tô Uyển bị dính không ít nước mưa, mấy sợi tóc trước trán đều ướt đẫm. Khi cô đeo gùi bám đuôi Hoắc Kiêu Hàn bước vào nhà họ Hoắc, ngay lập tức cảm nhận được bầu không khí trầm mặc và đầy áp lực. Cô khẽ nhếch môi, rồi tự làm công tác tư tưởng cho chính mình.

Tô Hiểu Tuệ thì trông ổn hơn Tô Uyển nhiều. Nhìn thấy phòng khách rộng rãi sáng sủa, cô ta cứ như “dân nhà quê mới lên thành phố”, tay chân luống cuống không biết đặt vào đâu, trong mắt đầy vẻ kinh ngạc, bất giác nép sát vào sau lưng Hoắc Kiêu Hàn.

Chiếc quạt điện hiệu “Song Mã” với cánh quạt màu xanh lam, đang quay qua quay lại thổi gió trước bộ ghế sofa gỗ có lót chiếu điều hòa. Khi quạt quay về phía cô ta, một luồng gió mát rượi lập tức ập tới.

Cô ta quả thực không dám nghĩ tới việc nhà của anh Hoắc lại “hào hoa” đến thế. Nghĩ đến cảnh sau này gả cho anh rồi, ngày nào cũng được sống trong căn nhà hai tầng này, đôi mắt cô ta không giấu nổi những tia nhìn nhảy ngót đầy phấn khích.

“Bà nội, ba, con đã về. Đây là đồng chí Tô Uyển và em gái Tô Hiểu Tuệ.” Hoắc Kiêu Hàn đặt chiếc gùi của Tô Hiểu Tuệ xuống, rồi giới thiệu với hai người đang ngồi trên ghế sofa.

Anh đảo mắt nhìn quanh phòng khách một lượt, không thấy bóng dáng mẹ và cháu gái nhỏ đâu, liền hỏi: “Mẹ đưa Hân Di đi ngủ rồi ạ?”

“Về rồi đấy à. Trường học điều mẹ con đi công tác ngoại tỉnh mấy ngày rồi, Hân Di cũng được đưa đi cùng luôn.” Hoắc Kiến Quốc tìm đại một cái cớ, rồi ngẩng đầu nhìn về phía hai chị em nhà họ Tô.

Cho dù Hoắc Kiêu Hàn không giới thiệu, nhưng ông cũng có thể nhận ra Tô Uyển ngay từ cái nhìn đầu tiên giữa hai người.

Mười bảy năm trước, khi ông đến gần thôn Tiền Đường thực hiện một nhiệm vụ, không may bị rắn độc cắn trong rừng sâu. Chính cha của Tô Uyển đã cõng ông về, hái thảo dược cứu sống ông.

Lúc đó Tô Uyển còn chưa đầy một tuổi, trông trắng trẻo mềm mại như một cục bột nhỏ, đôi mắt to tròn như hai trái nho, cứ chớp chớp nhìn ông rồi cười “khúc khích”, trông đáng yêu và mềm mại vô cùng.

Cô bé khi ấy còn biết ôm cái ca trà tráng men đút nước cho ông, dùng giọng nói non nớt ngây ngô gọi ông là chú, đáng yêu đến mức không sao tả xiết.

Lúc đó ông đã từng ước, cha Tô có thể cho mình nuôi đứa con gái này. Sau khi quay lại đơn vị, ông vẫn luôn khao khát sinh được một cô con gái; sinh thì cũng sinh được rồi, nhưng đáng tiếc là con bé đã sớm yểu mệnh khi mới vài tuổi đầu.

Sau này, cậu con trai thứ hai của ông, vừa tốt nghiệp trường quân đội đã bị phái đi Tây Bắc, trong năm nay đã được điều chuyển về Bắc Bình để đảm nhận chức đoàn trưởng. Ông lập tức nảy ra ý định, để đứa con trai ưu tú của mình đi trả món ân tình cho nhà họ Tô.

Nếu hai đứa ưng mắt nhau thì đúng là hỉ sự vẹn cả đôi đường, còn nếu không nhìn trúng nhau thì sẽ đón Tô Uyển lên Bắc Bình sắp xếp một công việc, để cô kết hôn sinh con ngay tại đây, sau này nhà họ Hoắc bọn ông cũng tiện bề chăm nom và giúp đỡ.

Thế nhưng chẳng ai ngờ được, những lá thư mà cậu con trai thứ hai viết gửi đi đều như “đá chìm đáy bể”, chẳng hề có hồi âm, cuối cùng vẫn là người nhà họ Tô viết thư sang đây mới rõ tình hình.

“Cháu chào bà nội Hoắc, chào chú Hoắc ạ. Lần này cháu lên Bắc Bình đi học đã làm phiền gia đình mình quá rồi.”

Đối mặt với ánh mắt sắc sảo, đầy uy nghiêm của một người đã ngồi lâu ở vị trí cấp cao trong quân đội như Hoắc Kiến Quốc, Tô Uyển vẫn điềm tĩnh và thong dong tiến lên một bước chào hỏi, nói xong cô còn khẽ cúi người.

Một chất giọng phổ thông lưu loát, cộng thêm âm điệu ôn hòa, không nhanh không chậm, đã khiến bà cụ Hoắc, người nãy giờ vẫn ngồi trên ghế sofa không hề ngẩng đầu lên, phải đẩy lại chiếc kính lão, bắt đầu đánh giá Tô Uyển từ trên xuống dưới: “Cháu là cô em Tô Hiểu Tuệ à?”

“Bà nội Hoắc, chú Hoắc, cháu là Tô Hiểu Tuệ ạ. Cháu lên Bắc Bình học trung cấp chuyên nghiệp….làm phiền cả nhà quá rồi ạ.” Tô Hiểu Tuệ đứng bên cạnh vội vàng lên tiếng, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là một cô gái nông thôn, chưa từng thấy qua sự đời, giọng nói rụt rè nhỏ nhẹ, bắt chước theo lời của Tô Uyển mà nói, vì căng thẳng nên còn có chút lắp bắp.

Tuy cũng đã cố hết sức để nói tiếng phổ thông, nhưng giọng nói của cô ta vẫn còn mang đậm âm hưởng địa phương.

Bà cụ Hoắc và Hoắc Kiến Quốc đều lộ rõ vẻ kinh ngạc trong ánh mắt, điều này rõ ràng hoàn toàn khác với những gì Hoắc Kiêu Hàn đã nói với họ qua điện thoại.

“Chú Hoắc, cảm ơn chú những năm qua đã luôn quan tâm đến nhà họ Tô chúng cháu. Ba năm trước quê cháu gặp hạn hán lớn, nếu không có 10 cân tem phiếu lương thực chú gửi về, có lẽ cháu và em gái đã phải nghỉ học từ lâu rồi. Cháu cũng vô cùng cảm ơn chú đã cho cháu cơ hội lên Bắc Bình học tập. Đây là trà do chính tay cháu, mẹ và hai anh trai dậy từ ba giờ sáng để hái, là chút tấm lòng của cả nhà cháu, hy vọng chú không chê ạ.”

Tô Uyển đặt gùi của mình xuống, lấy ra hai chiếc hộp sắt có in hình con gà trống lớn, lịch sự đặt lên chiếc bàn giữa phòng khách. Gương mặt cô từ đầu đến cuối luôn giữ nụ cười điềm tĩnh và ôn hoà.

Khí chất ấy càng làm nổi bật sự căng thẳng, lúng túng của Tô Hiểu Tuệ đang đứng bên cạnh. Đôi tay cứ túm chặt lấy vạt áo, nhìn cô ta chẳng khác nào một đứa hầu gái.

Vốn dĩ cha mẹ Tô đã chuẩn bị mấy bao ngô, đậu phộng và khoai tây nhà tự trồng. Những thứ này không chỉ nặng nề, mà quan trọng nhất là nhà họ Hoắc quyền cao chức trọng, vốn dĩ chẳng hề thiếu thốn mấy thứ đó.

Một khi không có vật chất giá trị để ra mắt, thì phải làm nổi bật được tâm ý đủ thành khẩn. Trà đã sao khô không chỉ thuận tiện mang theo, mà nói ra cũng rất có tiếng vang, đặc biệt là khi nó còn được hái vào lúc rạng sáng.

“Gia đình các cháu thật sự có lòng quá. Năm đó cũng nhờ có cha cháu mà chú mới giữ lại được cái mạng này.” Ánh mắt Hoắc Kiến Quốc dừng trên người Tô Uyển, mang theo một chút tán thưởng cùng vẻ dò xét, sau đó ông lại nhìn sang cậu con trai thứ hai của mình, ánh mắt như muốn hỏi: “Cái người mà con bảo với ta trong điện thoại và con bé Tô Uyển trước mặt này là cùng một người đấy à?”

Nghe Tô Uyển nói một tràng tiếng phổ thông lưu loát, chuẩn chỉnh không chút âm hưởng địa phương, đôi chân mày lạnh lùng của Hoắc Kiêu Hàn cũng khẽ nhướng lên. Suốt dọc đường đi cô toàn nói tiếng địa phương, anh chưa từng nghe cô nói tiếng phổ thông bao giờ.

Đặc biệt là phong thái hào sảng và tự tin của cô, hoàn toàn không giống một cô gái bước ra từ vùng nông thôn nghèo khó, mà ngược lại, trông giống như con gái trong một gia đình trí thức được giáo dục bài bản vậy.

Đáy mắt đen kịt thâm trầm như sương mù nơi núi xa, ánh nhìn của anh hướng về phía Tô Uyển cũng mang theo một tia dò xét, nhưng anh vẫn kiên định tin rằng, bản tính của một con người là thứ không bao giờ thay đổi.

“Mau ngồi đi. Chị Ngô, lấy hai chiếc khăn nóng sạch sẽ ra đây cho các cháu lau người.” Bà cụ Hoắc dùng ánh mắt ra hiệu cho hai chị em ngồi xuống, vẻ mặt bà vẫn rất nghiêm nghị, không chút ý cười.

Tô Hiểu Tuệ căng cứng cả người, đặc biệt là khi thấy Tô Uyển, bình thường vốn luôn chẳng bằng mình, nay lại thể hiện tốt hơn hẳn, lễ nghĩa chu đáo, cô ta càng thêm lo sợ bản thân sẽ phạm sai lầm. Thế là cô ta bèn bắt chước dáng vẻ của Tô Uyển, đi đến trước ghế rồi ngồi xuống một cách ngay ngắn.

“Cháu cảm ơn dì Ngô ạ.” Tô Uyển nhận lấy chiếc khăn từ tay dì Ngô, người giúp việc của nhà họ Hoắc, cô nhìn dì với ánh mắt chân thành và lịch sự nói lời cảm ơn.

“Không có gì, không có gì đâu cháu.” Dì Ngô nghe giọng nói dịu dàng êm ái ấy thì trong lòng vô cùng vui vẻ, ấn tượng của dì về Tô Uyển cực kỳ tốt.

“Cháu cảm ơn dì Ngô ạ.” Tô Hiểu Tuệ cũng học theo cảm ơn, nhưng giọng nói vẫn cứ rụt rè, nhỏ nhẹ, bộ dạng trông vô cùng ngoan ngoãn.

Hai chị em nhà họ Tô này đúng là rất khá, có điều cô em hơi nhát gan một chút, trông có vẻ hơi thiếu khí chất, không được hào sảng và tự tin như cô chị.

Dì Ngô rót cho hai người mỗi người một ly nước xong, thì liền vào bếp để hâm nóng thức ăn.

Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều - Chương 8 | Đọc truyện chữ