Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều
Chương 52: Ai cho phép cô động vào đồ của tôi?
Bàn tay thon dài, rõ từng khớp xương của anh nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn, trắng trẻo mềm mại của cô, chậm rãi đung đưa theo điệu nhảy.
Đôi mắt long lanh chứa đầy ý vị của cô nhìn anh đẫm nước, hàng lông mi dày cong vút khẽ chớp động đầy vẻ đáng thương.
Cảnh tượng ấy khiến trái tim anh không khỏi xao xuyến.
Hơi thở quanh quẩn nơi cánh mũi anh, đều là hương thơm thiếu nữ ngọt ngào và tinh tế từ cô.
Anh đưa tay định tháo chiếc mặt nạ thỏ con trên mặt cô ra, nhưng cô lại né tránh, xoay người định chạy ra ngoài.
“Đình Đình…” Anh nắm lấy tay cô, chiếc mặt nạ thỏ từ trên mặt cô rơi xuống, lộ ra một gương mặt nhu hòa và thanh khiết, ánh mắt dịu dàng điềm tĩnh như một đóa hoa dành dành trắng muốt.
Là Tô Uyển!
Hoắc Kiêu Hàn giật mình tỉnh giấc từ trong mộng, anh gạt chiếc áo sơ mi xanh quân đội đang đắp trên mặt ra.
Sâu trong đáy mắt anh là một sự phức tạp tối tăm, mồ hôi trên trán lăn dài.
Sao anh lại có thể mơ thấy gương mặt của đồng chí Đình Đình chính là Tô Uyển cơ chứ?
Thật là điên rồ!
Hai người họ quả thực có nét tương đồng, nhưng đồng chí Đình Đình và Tô Uyển hoàn toàn là hai người không liên quan, cũng chẳng có chút giao lộ nào cả.
Có lẽ vì anh chưa từng nhìn thấy mặt đồng chí Đình Đình, cộng thêm việc đôi mắt của Đình Đình và Tô Uyển thực sự khá giống nhau, nên anh mới mơ thấy giấc mơ như vậy.
Hoắc Kiêu Hàn cố gắng ổn định nhịp thở, mồ hôi vã ra ướt đẫm cả ngực lẫn lưng, bộ đồ bệnh nhân sọc xanh trắng cũng trở nên ẩm dính.
Anh nhanh chóng đứng dậy, lấy một chiếc q**n l*t trong túi đồ mang theo rồi vào nhà vệ sinh thay; chiếc sơ mi quân đội bên giường cũng bị mồ hôi trên mặt làm ướt một mảng.
Anh do dự một chút, rồi treo chiếc sơ mi lên giá, sau đó mang cả ga trải giường vào trong nhà vệ sinh.
Đến giờ y tá đi tuần đêm, mấy cô y tá ca trực tranh nhau muốn vào kiểm tra phòng bệnh dành cho cán bộ.
Ai cũng biết phòng này có một sĩ quan cực kỳ đẹp trai đang nằm viện, tuổi còn trẻ đã lên chức Đoàn trưởng, dáng người vừa cao vừa tuấn tú, toát ra khí chất cấm dục lạnh lùng. Hình ảnh anh trút bỏ bộ quân phục nghiêm nghị để mặc đồ bệnh nhân mang lại một cảm giác “đẹp, mạnh mẽ nhưng đầy trắc trở, vô cùng đặc biệt.
Nghe nói anh hiện vẫn còn độc thân, chưa cưới vợ.
Cuối cùng, một nữ y tá có thâm niên hơn ôm cuốn sổ ghi chép, đưa tay định vặn mở cánh cửa phòng bệnh sơn vàng.
Nhưng cô y tá phát hiện cửa đã bị khóa trái từ bên trong.
Nghe kỹ thì bên trong vang lên tiếng nước chảy “ào ào” cùng tiếng vò giặt quần áo.
“Đoàn trưởng Hoắc, tôi đến kiểm tra phòng.” Nữ y tá gọi vọng vào từ ngoài cửa: “Vai phải của anh cảm thấy thế nào rồi, có cần tiêm một mũi giảm đau không ạ?”
“Không cần.” Rất nhanh sau đó, một giọng nói lạnh lùng và dứt khoát truyền ra.
“Đoàn trưởng Hoắc, anh nhớ là ngày mai mình phải làm phẫu thuật gây mê toàn thân, trong vòng 12 tiếng không được ăn bất cứ thứ gì, kể cả uống nước cũng không được nhé.” Nữ y tá dặn dò thêm một câu.
Cô thầm nghĩ quả không hổ danh là quân nhân, sức chịu đựng thật sự rất tốt.
“Tôi biết rồi.” Câu trả lời hờ hững, ngắn gọn, lộ rõ vẻ không muốn bị làm phiền thêm nữa.
Nữ y tá đành thất vọng rời đi để kiểm tra phòng khác.
Hoắc Kiêu Hàn dội lại nước lạnh một lần nữa, sẵn tiện trong lúc tắm anh giặt luôn quần áo.
Vì giữa đêm khuya không có chỗ phơi, Hoắc Kiêu Hàn đành vò sạch mảng bị ướt trên ga trải giường, sau đó trải lại lên giường, mở cửa sổ chờ nó khô tự nhiên.
Còn bản thân anh thì ngồi trên ghế sofa với sống lưng thẳng tắp, hai tay đặt trên đầu gối, hoàn toàn không có một chút cảm giác buồn ngủ nào.
Trong đầu anh cứ hiện về giấc mơ ban nãy hết lần này đến lần khác, và mỗi khi nhớ đến cảnh cuối cùng khi khuôn mặt của Tô Uyển xuất hiện, đôi lông mày cao và sắc sảo của anh lại nhíu chặt đầy lạnh lùng.
Sáng sớm ngày hôm sau, Tô Hiểu Tuệ đã xách một chiếc lồng ấp, tích cực chạy đến bệnh viện để đưa bữa sáng cho anh Hoắc.
Ngày hôm qua, cô ta đã đến phòng bệnh cán bộ tìm anh Hoắc mấy lần, để dò hỏi xem chuyện giữa anh và người mạo danh y tá Đình Đình ra sao rồi, nhưng đều không gặp được anh.
Lần này cô ta đến, anh Hoắc vẫn không có mặt trong phòng.
Chiếc chăn trên giường bệnh sọc xanh trắng, được gấp vuông vức thành hình khối như miếng đậu phụ, bốn góc ga giường cũng được kéo phẳng lỳ, không một nếp nhăn. Căn phòng gọn gàng, ngăn nắp và tỉ mỉ y hệt như trong quân ngũ.
“Y tá ơi, cho hỏi Đoàn trưởng Hoắc đi đâu rồi ạ?” Tô Hiểu Tuệ tìm một cô y tá để hỏi thăm.
“Đi làm kiểm tra rồi.” Cô y tá có ấn tượng rất sâu sắc với một Tô Hiểu Tuệ ăn mặc kiểu nông thôn này, vì hôm qua cô ta đã đến tìm mấy lần liền.
Cũng chẳng biết cô ta có quan hệ gì với Đoàn trưởng Hoắc, nhưng xem chừng là rất quan tâm đến anh ấy.
Nghe vậy, Tô Hiểu Tuệ mới hơi yên tâm một chút.
Cô ta cũng không rõ, liệu anh Hoắc có biết chuyện có người mượn danh nghĩa y tá Đình Đình, để tham gia buổi giao lưu hay không.
Còn người mạo danh đó rốt cuộc là ai?
Liệu có phải là Tô Uyển không?
Ý nghĩ này cũng chỉ thoáng qua trong đầu Tô Hiểu Tuệ, cô ta tự nhủ không được để suy nghĩ của Phương Du làm lung lạc, có lẽ chỉ là trùng hợp khi cả hai người đều có một nốt ruồi son dưới d** tai mà thôi.
Hôm qua khi đến nhà họ Tống tìm Tô Uyển, cô ta cũng không hề thấy chiếc váy sọc xanh trắng đó phơi trên ban công. Hơn nữa, nếu thực sự là Tô Uyển, khi biết anh Hoắc đến bệnh viện nhờ Bí thư Tưởng làm mai, chắc chắn cô phải cười đến sái quai hàm rồi, không đời nào lại chẳng có chút biểu cảm nào như thế.
Thế là cô ta đưa mắt đảo quanh phòng bệnh một vòng, rồi đi tới trước chiếc tủ quần áo bằng gỗ, đưa tay mở cửa tủ ra. Cô ta thích anh Hoắc, cảm thấy chỉ cần nhìn những vật dụng anh từng dùng qua là có thể xích lại gần anh hơn một chút.
Tủ gỗ được chia thành nhiều tầng bằng ván ngăn, đồ đạc anh Hoắc mang theo không nhiều, tất cả đều được phân loại và sắp xếp ngăn nắp: tầng thứ hai để đồ vệ sinh cá nhân như xà phòng, kem đánh răng, bàn chải và cốc đánh răng tráng men; tầng thứ ba để quần áo thay hằng ngày của anh.
Mọi thứ vẫn y hệt như ngày hôm qua.
Tô Hiểu Tuệ vừa định đóng cửa tủ lại, nhưng vừa ngẩng đầu lên, cô ta chợt phát hiện ở góc trong cùng của tầng thứ nhất bỗng xuất hiện thêm một đôi xăng đan pha lê dành cho nữ.
Hôm qua rõ ràng là không hề có thứ này.
Chẳng lẽ đây là anh Hoắc mua cho mình hay sao?
Tô Hiểu Tuệ nhón chân lấy đôi xăng đan pha lê xuống. Đôi giày còn mới tinh, vẫn còn thoang thoảng mùi nhựa mới khá dễ chịu. Cho đến tận bây giờ, cô ta vẫn chưa từng được đi loại xăng đan như thế này ở thành phố, lúc nào cũng chỉ đi đôi giày vải mẹ làm ở quê, vừa bí bách vừa xấu xí.
Liệu có thật là mua cho mình không? Hay là mua cho người đã mạo danh y tá Đình Đình kia? Không lẽ chỉ mới một ngày hôm qua thôi, mà hai người đã bắt đầu tìm hiểu nhau, đến mức anh Hoắc mua cả xăng đan cho đối phương rồi sao?
Tô Hiểu Tuệ thấp thỏm lật đôi xăng đan lại để xem cỡ giày.
Size 37! Chân cô ta là size 36, còn chân của Tô Uyển cũng là size 37!
Chẳng lẽ người mạo danh thực sự là Tô Uyển?
Không thể nào.
Tô Hiểu Tuệ đặt đôi xăng đan trở lại chỗ cũ. Người mạo danh rốt cuộc là ai, chỉ cần cô ta ở lại bệnh viện chăm sóc anh Hoắc thì chắc chắn sẽ biết được thôi.
Nghĩ đến đây, Tô Hiểu Tuệ lại nhìn thấy chiếc áo sơ mi màu xanh quân đội treo trên giá, áo đã hơi có nếp nhăn, chắc hẳn là đã mặc qua rồi. Thế là cô ta lấy chiếc áo xuống, định mang vào nhà vệ sinh để giặt.
Đúng lúc này, Hoắc Kiêu Hàn làm kiểm tra xong trở về, theo sau còn có một người cảnh vệ.
Thấy Tô Hiểu Tuệ đang cầm chiếc áo sơ mi của mình, anh nhíu chặt đôi mày lạnh, lập tức giật lấy chiếc áo từ tay cô ta, giọng nói đanh thép đầy vẻ cảnh báo: “Ai cho phép cô động vào đồ của tôi?”
“Anh Hoắc, em chỉ thấy chiếc áo này hình như mặc rồi, nên muốn mang đi giặt giúp anh thôi.” Tô Hiểu Tuệ ngẩn người, nụ cười trên mặt bỗng chốc cứng đờ.
Kể từ khi anh Hoắc gặp cô ta ở nhà họ Tống, thái độ của anh đối với cô ta trở nên đặc biệt lạnh nhạt và xa cách.
“Không cần, đừng tùy tiện chạm vào đồ của tôi khi chưa được tôi đồng ý. Giữa nam nữ đồng chí với nhau, xin hãy giữ khoảng cách và cư xử cho đúng mực.” Ánh mắt Hoắc Kiêu Hàn đầy vẻ lạnh lùng xua đuổi người khác, mang đậm tính cảnh cáo và khiển trách.
Anh cầm chiếc áo trên tay giũ mạnh, như thể muốn rũ bỏ hết mùi hương còn sót lại của Tô Hiểu Tuệ trên đó. Đôi lông mày cương nghị của anh nhíu lại, vô cùng để tâm đến việc Tô Hiểu Tuệ vừa chạm vào đồ của mình.
Tô Hiểu Tuệ bị Hoắc Kiêu Hàn mắng đến đỏ cả mặt, khi thấy hành động này của anh, cô ta càng cắn chặt môi hơn.
“Em xin lỗi, anh Hoắc, lần sau em sẽ không làm vậy nữa.” Cô ta ngoan ngoãn xin lỗi, rồi đi đến bên bàn mở lồng ấp ra: “Anh Hoắc, anh chưa ăn sáng phải không? Đây là canh gà em dậy từ bốn giờ sáng để hầm, anh ăn để bổ sung dinh dưỡng trước nhé.”
“Cô mang về đi.” Hoắc Kiêu Hàn lạnh nhạt nói. Anh cẩn thận vuốt phẳng rồi gấp gọn chiếc sơ mi xanh quân đội cho vào tủ, nhưng liền phát hiện đôi xăng đan pha lê đặt ở tầng trên cùng đã bị ai đó đụng vào.
Anh quay đầu lại, ánh mắt sắc lẹm nhìn về phía Tô Hiểu Tuệ: “Cô đã động vào tủ đồ của tôi?”
“Anh Hoắc… em, em chỉ muốn giúp anh sắp xếp lại đồ đạc thôi.” Tô Hiểu Tuệ đang cầm lồng ấp, bị bắt quả tang tại trận nên vẻ mặt vô cùng lúng túng, hai má nóng bừng lên.
Ánh mắt Hoắc Kiêu Hàn càng lạnh hơn, giọng nói nghiêm khắc tạo ra một áp lực đáng sợ: “Tôi không muốn chuyện này xảy ra lần thứ hai, giờ cô về nhà họ Hoắc đi.”
“Anh Hoắc, thực sự xin lỗi anh, em không nên chạm vào đồ của anh. Chỉ là em thấy kích cỡ của đôi xăng đan nữ đó hình như giống với của chị em, nên mới tò mò lấy ra xem một chút.” Tô Hiểu Tuệ cảm nhận được mình đang bị ghét bỏ, cô ta co vai lại, vò nát hai bàn tay vào nhau, nói với vẻ đáng thương yếu đuối.
Tô Uyển cũng đi size 37 sao?
Chiều cao của hai người họ có vẻ tương đương, đi cùng cỡ giày cũng là chuyện bình thường.
Hoắc Kiêu Hàn nheo mắt lạnh lùng, anh quay lưng lại không nói thêm lời nào. Bóng lưng cao lớn, thẳng tắp của anh toát ra vẻ hiểm trở, lạnh lẽo, mang theo khí thế khiến người lạ không dám đến gần.
“Nữ đồn chí, mời cô ra ngoài cho, Đoàn trưởng Hoắc hiện giờ cần được nghỉ ngơi.” Người cảnh vệ bước lên phía trước nói.
Tô Hiểu Tuệ bấu chặt tay, gần như muốn cào rách cả da. Thái độ này của anh Hoắc đối với cô ta khiến cô ta cảm thấy vô cùng khó chịu.
“Vậy anh Hoắc uống chút canh gà này đi ạ.” Cô ta lại rụt rè hỏi thêm một câu, trong mắt mang theo một tia mong đợi.
Con gà này là loại gà ta chính gốc cô ta đã mua từ hôm qua, cực kỳ bổ dưỡng, lại được hầm trong nồi đất suốt ba tiếng đồng hồ, thịt gà đã chín nhừ tơi.
“Đồng chí nữ này, Đoàn trưởng Hoắc bị cấm ăn uống 12 tiếng trước phẫu thuật, hiện giờ không thể dùng bất cứ thứ gì đâu, cô cứ mang canh gà về đi.” Người cảnh vệ nhắc nhở.
Tô Hiểu Tuệ ngẩn người, không ngờ sự việc lại như vậy. Thế chẳng lẽ bát canh gà cô ta vất vả dậy từ sáng sớm để hầm lại đổ sông đổ biển sao? Thời tiết nắng nóng thế này, đợi đến lúc anh Hoắc làm phẫu thuật xong bước ra, chắc canh cũng đã thiu, không ăn nổi nữa rồi.
Nhưng nhìn bóng lưng lạnh lùng của anh Hoắc, cô ta chỉ đành xách lồng ấp bước ra khỏi phòng bệnh.
Cô ta không cam tâm. Trước đây khi anh Hoắc đón cô ta lên Bắc Bình, anh đã đối xử với cô ta tốt biết bao. Anh còn đặc biệt đi đường vòng để mua bánh ngọt cho cô ta ăn, về đến nhà họ Hoắc còn tặng cô ta vali da, đưa từ điển để cô ta tiện học chữ nữa.
Vậy mà kể từ sau sự cố nitrit, thái độ của anh Hoắc đối với Tô Uyển rõ ràng đã thay đổi. Ở nhà họ Tống, anh còn giúp Tô Uyển bưng canh; tuy vẫn chưa chính thức tìm hiểu yêu đương gì với Tô Uyển, nhưng anh cũng không còn chán ghét, bài xích như trước nữa.
Ngược lại, thái độ của anh đối với cô ta ngày càng lạnh nhạt. Cô ta chỉ muốn giúp anh giặt cái áo, vậy mà anh lại gắt gỏng với cô ta như vậy.
Sự thay đổi về thái độ này khiến cô ta không thể chịu đựng nổi, cô ta cũng không thể để anh Hoắc bị cướp mất được.
Cô ta đến Bắc Bình chính là để gả cho anh Hoắc.
Sau khi bước ra khỏi phòng bệnh, Tô Hiểu Tuệ tình cờ nhìn thấy Lý Tố Mai và Phương Du đang đến bệnh viện truyền nước. Cô ta chợt nảy ra một ý định: nếu Phương Du đã cảm thấy người mạo danh kia rất giống Tô Uyển, vậy tại sao cô ta không biến cái nghi ngờ đó thành sự thật luôn?
Bây giờ Phương Du đang căm thù người mạo danh kia đến tận xương tủy, hận không thể lôi kẻ đó ra để lột da rút gân, nghiền xương thành tro.
Cũng chẳng còn mấy ngày nữa là đến cuối tháng, Tô Uyển cần phải nhanh chóng tìm được một công việc bảo mẫu mới, nhưng hôm nay cô đã đi hỏi một vòng quanh khu tập thể mà vẫn chưa có kết quả. Những gia đình có điều kiện thuê bảo mẫu thì đều đã thuê từ lâu, còn những nhà chưa thuê thì cũng không có nhu cầu.
Mặc dù Tô Uyển nấu ăn ngon và mọi người cũng khá đồng cảm với xuất thân nghèo khó của cô, nhưng tiền bạc của nhà ai cũng đâu phải tự dưng từ trên trời rơi xuống. Thêm vào đó, Tô Uyển chỉ có thể làm được một tháng, đến lúc cô khai giảng họ lại phải tốn công tìm người mới, thật sự rất phiền phức.
Muốn tìm được một gia đình giống như nhà họ Tống, nơi bảo mẫu cũ đột xuất có việc phải về quê và cần người làm thay, e là chuyện bất khả thi.
Trong lòng thím Vương thấy áy náy nên cũng chạy đi nghe ngóng khắp nơi, nhưng rốt cuộc cũng chẳng có nhà nào muốn tuyển bảo mẫu cả.
Buổi trưa, khi thím Dương tan làm về nhà cũng không mang theo tin tốt lành gì, bà chỉ đành an ủi Tô Uyển cứ từ từ.
“Không sao đâu thím, tiền học phí của cháu cũng đã đủ rồi. Cuối tháng cháu dọn về nhà người thân, ở đó giúp đỡ mọi người một tay cũng tốt ạ.”
Dẫu có là ở thời hiện đại, việc tìm được một công việc trong thời gian ngắn đã là điều khó khăn, huống hồ là ở những năm 80, thời kỳ mà công việc chủ yếu dựa vào sự phân bổ của nhà nước hoặc qua các mối quan hệ giới thiệu. Trong lòng Tô Uyển đã chuẩn bị sẵn tinh thần, nhân lúc quay về sẽ “xử lý” Tô Hiểu Tuệ một phen.
Ăn cơm xong, Tô Uyển bắt đầu hầm con cá diếc mua ở chợ sáng nay. Chiều nay Hoắc Kiêu Hàn phẫu thuật, dù xét về tình hay lý cô cũng đều phải qua đó một chuyến. Đây là việc cô không thể trốn tránh, vì đó là phép lịch sự và cách đối nhân xử thế cơ bản nhất cần phải có.
Mặc dù nhà họ Hoắc chẳng thiếu bát canh cá diếc này của cô, nhưng cô vẫn muốn thể hiện chút tấm lòng. Vì vậy, tối qua khi Tống Văn Bác về, cô đã dò hỏi thời gian phẫu thuật của Hoắc Kiêu Hàn, đồng thời nhờ anh giữ kín chuyện cô mạo danh Nguyễn Đình Đình. Bản thân Tống Văn Bác là người kín tiếng, nên anh hoàn toàn thấu hiểu cho cách làm của Tô Uyển.
Thế là vào lúc ca phẫu thuật của Hoắc Kiêu Hàn bắt đầu, cô mới xách theo cặp lồng canh cá diếc hầm đến bệnh viện quân y. Cô dự tính sẽ đến lúc anh đã vào phòng mổ, sau đó chờ đến khi anh ra khỏi phòng mổ mà thuốc tê chưa tan thì cô sẽ rời đi.
Làm như vậy vừa thể hiện được tấm lòng, vừa có thể tránh việc phải chạm mặt trực tiếp với anh.
Sau khi đến bệnh viện quân y, trước tiên cô ghé qua tòa nhà hành chính để gửi lại số tiền tiêm uốn ván, mà hôm qua Hoắc Kiêu Hàn đã trả giúp cho Bí thư Tưởng, nhờ bà chuyển lại cho anh. Nghe Bí thư Tưởng nói sau khi giải thích rõ ràng mọi chuyện vào ngày hôm qua, Hoắc Kiêu Hàn cũng không có phản ứng gì đặc biệt, lúc này cô mới hoàn toàn yên tâm.
Cô hỏi thăm y tá số phòng bệnh của Hoắc Kiêu Hàn rồi đi về phía khu nội trú.
“Hôm qua cháu đã cố ý đến nhà Hiệu trưởng Tống để báo với chị, là hôm nay anh Hoắc làm phẫu thuật, vậy mà chẳng hiểu sao đến giờ chị vẫn chưa tới. Hay là bên chỗ Hiệu trưởng Tống bận quá nên chị không đi được nhỉ?”
Ca phẫu thuật buổi chiều của Hoắc Kiêu Hàn đã được đẩy sớm lên lúc mười một giờ, và quá trình thực hiện cũng diễn ra thuận lợi hơn so với dự kiến.