Cô ta vốn định đòi lại công đạo cho mình, để Hoắc Đoàn trưởng nhìn rõ bộ mặt của con tiện nhân kia, nhưng lại quên mất vụ mực đỏ này.

“Cô ta ở đơn vị nào thế? Danh sách chẳng phải đã được thẩm định nghiêm ngặt rồi sao, tại sao lại để hạng người này tham gia buổi liên hoan chứ?”

“Dùng đến mực đỏ thì còn đơn vị nào được nữa, chắc chắn là giáo viên rồi. Tư tưởng tác phong thực sự có vấn đề quá lớn.”

“Đúng thế, cô ta nhắm trúng Hoắc Đoàn trưởng, là không cho phép các nữ đồng chí khác nhảy cùng anh ấy sao? Tuổi còn nhỏ mà đã độc đoán ngang ngược, lòng dạ xấu xa không để đâu cho hết. Đáng lẽ phải mang ra diễu phố như thời cũ, cho đi cải tạo tư tưởng hẳn hoi. Làm hỏng hết quần áo đẹp của người ta rồi, cái này nhất định phải bắt cô ta bồi thường tiền.”

“Không biết trên áo chúng mình có bị cô ta nhỏ mực đỏ vào không nữa.”

Các nữ đồng chí vây quanh một bên chỉ trỏ bàn tán, đồng thời cũng kiểm tra lại xem quần áo của chính mình có bị dính mực đỏ hay không.

Các sĩ quan cũng lục tục kéo đến, nhìn Phương Du bằng những ánh mắt đầy khác lạ.

Lúc này, Phương Du cảm thấy mình chẳng khác nào bị l*t s*ch quần áo, bị ném tr*n tr** xuống đất cho thiên hạ vây xem. Gò má cô ta nóng bừng như nước sôi dội vào. Sự xấu hổ và nhục nhã khiến một kẻ vốn luôn kiêu ngạo, tự phụ như Phương Du phải tái mét môi, tay chân run lẩy bẩy.

Tô Uyển đứng sau lưng Hoắc Kiêu Hàn, thân hình cao lớn và kiên nghị của anh che chắn cho cô một cách kín kẽ, mang lại cảm giác cực kỳ an toàn. Cô hơi nghiêng đầu, nhìn Phương Du đang bị đám đông vây hãm trong bộ dạng thảm hại, coi như cũng để cô ta nếm trải cảm giác bị “bạo lực mạng” và đàm tiếu mà mình từng chịu đựng.

Mỗi ánh mắt của mọi người nhìn vào Phương Du lúc này, tựa như một lưỡi dao sắc lẹm, đâm sâu vào máu thịt, khiến cô ta không còn mặt mũi nào để nhìn ai. Giờ đây cô ta chỉ muốn lập tức rời khỏi nơi này để về nhà tìm mẹ.

“Bồi thường tiền! Bồi thường tiền quần áo cho đồng chí Đình Đình ngay.” Bí thư Tưởng chặn đứng Phương Du không cho cô ta rời đi, bà đanh thép tuyên bố.

Bí thư Tưởng nghĩ Tô Uyển đã tốt bụng giúp mình đi thay cho Nguyễn Đình Đình bị ốm, bà chắc chắn không thể để cô phải chịu thiệt thòi. Hơn nữa, cô lại là một cô bé nghèo khổ từ nông thôn lên, biết đâu bộ quần áo này cũng là đi mượn của người khác.

Phương Du cuống cuồng như một con chuột mất phương hướng, định tìm lối khác để thoát thân.

“Đúng đấy, bồi thường tiền đi!” Các đồng chí y tá khác thấy vậy cũng tự giác đứng thành một bức tường người, nhất quyết không để Phương Du rời đi.

Cuối cùng, Phương Du chỉ còn cách ném lại 5 đồng bạc trong sự nhục nhã rồi ôm chặt túi vải, bịt mặt chạy biến ra khỏi lễ đường.

“Thật sự nên lột cái mặt nạ của cô ta xuống để xem mặt mũi tròn méo ra sao, tránh việc lần sau lại đụng phải,” một nữ đồng chí đứng đó nhỏ giọng cảm thán một câu.

Sự cố nhỏ này cũng kết thúc tại đây, buổi liên hoan khiêu vũ vẫn phải tiếp tục. Chính ủy Lưu đứng ra nói vài câu hòa giải để ổn định bầu không khí, rồi để mọi người quay lại sàn nhảy.

Bí thư Tưởng trao 5 đồng tiền vào tận tay Tô Uyển, bà vòng tay qua vai cô như gà mẹ che chở gà con, cũng là ý muốn giúp cô che đi vết mực đỏ sau váy. Bà nói với Chính ủy Lưu: “Đồng chí Chính ủy, quần áo của Đình Đình bẩn mất rồi, tôi để con bé về trước nhé.”

“Để tôi đưa cô ấy về cho.” Hoắc Kiêu Hàn nhặt những chiếc khăn tay rơi vãi dưới đất lên, đôi mắt đen thâm trầm nhìn về phía Tô Uyển.

Nếu không nhờ Phương Du giật những chiếc khăn này xuống, anh cũng không biết rằng đôi tay cô lại khéo léo đến nhường này.

Tô Uyển vội vàng nắm chặt lấy vạt áo của Bí thư Tưởng, khẽ lắc đầu với bà. Cô tuyệt đối không thể để bị “lộ tẩy” vào lúc này được. Việc Hoắc Kiêu Hàn đột ngột xông đến chắn trước mặt bảo vệ cô, hoàn toàn đứng về phía cô để nói đỡ, thực sự nằm ngoài dự tính của cô.

Nếu để Hoắc Kiêu Hàn biết cô chính là Tô Uyển, chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa. Chắc chắn anh sẽ càng thêm chán ghét và bài xích cô. Hơn nữa, anh nhất định cũng sẽ đoán ra ngay, chính cô là người đã rút trang nhạc của Phương Du.

“Hoắc Đoàn trưởng, cậu cũng là người bận rộn, không cần phiền phức thế đâu.” Bí thư Tưởng dĩ nhiên cũng không muốn chuyện tráo người bị bại lộ: “Để tôi đưa con bé về là được rồi.”

“Vậy để tôi lấy cái áo cho cô ấy che lại.” Hoắc Kiêu Hàn nói xong liền chạy ngay ra ngoài.

Chính ủy Lưu chắp tay sau lưng, mỉm cười đầy ẩn ý nhìn Tô Uyển, những nếp nhăn nơi khóe mắt trông cực kỳ hiền hậu. Ông chưa từng thấy cái thằng nhóc Hoắc Kiêu Hàn này sốt sắng như thế bao giờ. Xem chừng đây chính là em dâu tương lai rồi.

Tô Uyển vốn không muốn cầm áo của Hoắc Kiêu Hàn, vì dù sao sau này cũng phải trả lại, cô bèn nói với Bí thư Tưởng: “Bí thư Tưởng, cháu dùng khăn tay che lại rồi lên xe buýt là được ạ.”

“Ấy, đồng chí Đình Đình này, vẫn nên dùng áo che thì hơn, lỡ như giữa đường nó lại rơi ra thì sao.” Chính ủy Lưu lên tiếng ngăn lại.

Lúc này, đồng chí thư ký phụ trách kiểm phiếu mang kết quả đến, Chính ủy Lưu vừa nhìn đã nở một nụ cười rạng rỡ: “Đồng chí Đình Đình này, trong cả buổi hôm nay tiết mục của cháu đạt số phiếu cao nhất đấy, chiếm hơn một nửa tổng số phiếu luôn. Lát nữa giải nhất sẽ do đích thân Hoắc Đoàn trưởng của chúng ta trao quà.”

“Vậy phần thưởng cho giải nhất là gì ạ?” Tô Uyển lộ rõ vẻ mong chờ, đôi mắt trong veo sáng lấp lánh.

Cô sắp khai giảng đến nơi rồi, thứ thiếu nhất lúc này đương nhiên là văn phòng phẩm, sổ tay, hay túi đeo chéo. “Liệu có phải là bút máy không nhỉ?” Cô thầm tính toán trong đầu.

Cây bút máy cô đang dùng hiện tại là loại bút Vĩnh Sinh phổ thông nhất, ngòi đã bị vênh, lại còn thường xuyên rò mực, gần như không dùng được nữa. Nếu phần thưởng là một cây bút máy, cô sẽ tiết kiệm được mấy đồng bạc khỏi phải đi mua mới.

Chính ủy Lưu chỉ cười bí ẩn: “Đợi Hoắc Đoàn trưởng quay lại cháu sẽ biết ngay thôi.” Sau đó, ông bước sang một bên thì thầm vài câu vào tai đồng chí thư ký.

Câu lạc bộ Quân nhân nằm ngay sát đơn vị, thể lực của Hoắc Kiêu Hàn lại vốn cực tốt, anh chạy về lấy một chiếc sơ mi quân đội màu xanh lá mới tinh chưa mặc lần nào trong tủ đồ, chưa đầy hai phút đã quay trở lại. Đúng lúc đó, anh chạm mặt đồng chí thư ký đang vội vã chạy về phía đơn vị.

Hoắc Kiêu Hàn tưởng có chuyện gì xảy ra nên lên tiếng hỏi một câu.

Đồng chí thư ký đáp: “Hoắc Đoàn trưởng, vốn dĩ phần thưởng giải nhất lần này là hai hũ quýt đóng hộp, nhưng Chính ủy nghe nói đồng chí Đình Đình muốn có bút máy, nên bảo tôi ra cửa hàng mua.”

“Không cần đâu, trong văn phòng của tôi vừa vặn có một chiếc, để tôi về lấy.” Hoắc Kiêu Hàn nhớ đến cây bút máy, do một chuyên gia người Mỹ tặng khi anh ở Tây Bắc năm ngoái liền nói.

Chẳng mấy chốc, anh đã mang cả chiếc áo sơ mi và cây bút máy quay trở lại lễ đường.

Tô Uyển nhận lấy phần thưởng giải nhất từ tay Hoắc Kiêu Hàn, đó là một chiếc hộp màu đen hình chữ nhật khá nặng tay. Xem chừng bên trong chính là cây bút máy mà cô hằng mong ước.

“Cảm ơn Hoắc Đoàn trưởng, cảm ơn Chính ủy Lưu.” Tô Uyển ôm hộp bút, mím đôi môi đỏ tươi lên tiếng cảm ơn. Hai lúm đồng tiền bên má hiện lên thoang thoảng, đôi mắt cong cong như ánh trăng sáng rạng rỡ. Chuyến này đi thật không lỗ chút nào, lại còn hời to nữa chứ.

Tô Uyển quấn chiếc áo sơ mi màu xanh quân đội ngang hông, vừa định cùng Bí thư Tưởng rời đi.

Hoắc Kiêu Hàn lại lấy từ trong túi ra một nắm kẹo sữa thỏ trắng, thần sắc điềm tĩnh: “Chỗ kẹo sữa này cô cầm về mà ăn.”

Nếu Hoắc Kiêu Hàn đưa cho Tô Uyển, thì cô dại gì mà không lấy. Thế nhưng cô hiểu rất rõ rằng, người mà anh muốn đưa kẹo lúc này là “Nguyễn Đình Đình”. Những thứ không nên lấy, cô ngay cả một cây kim cũng sẽ không chạm vào.

“Không cần đâu, cảm ơn Hoắc Đoàn trưởng.” Tô Uyển chỉ liếc nhìn một cái rồi lắc đầu từ chối, sau đó lập tức kéo tay Bí thư Tưởng bước ra khỏi lễ đường.

Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều - Chương 45 | Đọc truyện chữ