Hoắc Hồng kéo Phương Du tiến lên phía trước, giới thiệu hai người với nhau.

“Chào Đoàn trưởng Hoắc, tôi tên Phương Du, là giáo viên của trường trung học Lệ Chí.” Giọng nói của Phương Du chưa bao giờ dịu dàng và bẽn lẽn đến thế, cô ta ngượng ngùng ngẩng đầu nhìn một cái rồi lập tức cúi gầm mặt xuống.

“Chào cô, tôi là Hoắc Kiêu Hàn.” Hoắc Kiêu Hàn thốt ra vài chữ ngắn gọn và đầy vẻ khách sáo.

Sau đó, anh cũng chào Lý Tố Mai một tiếng: “Chào dì ạ.”

Ánh mắt anh bình thản quét một vòng trong nhà, dừng lại ở vị trí bếp một lát rồi nhanh chóng thu hồi lại.

“Quả thực là vừa cao vừa tuấn tú, ngoài đời trông còn đẹp hơn trong ảnh, lại còn chín chắn và chững chạc nữa.” Lý Tố Mai chân thành khen ngợi.

“Nào, mọi người mau ngồi xuống đi, cơm canh nguội rồi ăn không ngon đâu.” Hoắc Hồng bận rộn chào mời mọi người vào chỗ. Nhìn phản ứng của Trưởng phòng Lý và cô giáo Phương, bà biết họ chắc chắn là cực kỳ hài lòng với Kiêu Hàn rồi.

Chỉ có điều Kiêu Hàn vẫn cứ lạnh lùng, cứng nhắc như mọi khi. Chẳng thể nhìn ra được là anh có ưng ý hay không.

Chuyện xem mắt vốn dĩ là thế, lần đầu gặp mặt nếu đôi bên thấy phù hợp thì coi như hòm hòm, có thể viết báo cáo xin kết hôn rồi, sau khi cưới mới từ từ bồi đắp tình cảm sau.

Hoắc Hồng cũng hy vọng chuyện hôn sự của Kiêu Hàn có thể định đoạt càng sớm càng tốt. Anh là một Đoàn trưởng, nếu vấn đề cá nhân cứ mãi không giải quyết, sớm muộn gì bên ngoài cũng sẽ có lời ra tiếng vào.

Chẳng hạn như cơ thể có chỗ nào không ổn, hay lúc huấn luyện từng bị thương ở bộ phận nào đó.

Vì vậy, với tư cách là người làm mai, Hoắc Hồng không ngừng tìm chủ đề nói chuyện trên bàn ăn để tác hợp cho hai người. Lý Tố Mai cũng tích cực hưởng ứng, bà ta chỉ chuyên chọn những ưu điểm của Phương Du để nói, thậm chí còn phóng đại và tô hồng thêm.

Vẻ mặt Hoắc Kiêu Hàn vẫn lạnh lùng, hờ hững. Có vẻ như anh đang đói thật, nên sự chú ý đều dồn cả vào các món ăn.

“Kiêu Hàn từ nhỏ tính tình đã lãnh đạm, ít nói, mãi mà chẳng chịu ‘thông suốt’ chuyện tình cảm. Hồi còn học trường quân đội, có cô bé đuổi theo đến tận nhà mà nó nhất quyết không thèm đếm xỉa gì, kết quả người ta vừa tốt nghiệp đã kết hôn luôn rồi, chỉ có nó là kéo dài đến tận bây giờ thôi.” Hoắc Hồng dùng khuỷu tay huých nhẹ Hoắc Kiêu Hàn, bảo anh nói thêm vài câu đi.

Anh chỉ nhàn nhạt dạ một tiếng, thần sắc không đổi, tiếp tục rũ mắt nhìn các món trên bàn.

“Chị Phương Du, chị nếm thử món tôm cháy tỏi này đi.” Tô Hiểu Tuệ gắp một con tôm cháy tỏi, còn quẹt thêm chút nước sốt rồi bỏ vào bát của Phương Du.

“Cảm ơn em Hiểu Tuệ, chị tự gắp được rồi.” Phương Du ngồi đối diện Hoắc Kiêu Hàn vô cùng thẹn thùng, đến mắt cũng không dám ngước lên. Đối với sự lấy lòng của Tô Hiểu Tuệ, tuy ngoài mặt cô ta mỉm cười nhưng trong lòng thì chán ghét đến chết.

Cái đồ nhà quê này, gắp thức ăn mà cũng không biết dùng đũa chung, ai mà thèm ăn nước bọt của cô ta chứ.

“Tô Uyển, vú Ngô, đừng bận rộn nữa, mau lại đây ăn cơm đi.” Hoắc Kiến Quốc thấy Tô Uyển vẫn còn đang loay hoay trong bếp liền cất giọng trầm ổn, đầy uy lực gọi mọi người.

“Vâng ạ, chú Hoắc.” Tô Uyển vặn nhỏ lửa bếp gas, dùng khăn lau sơ gương mặt đẫm mồ hôi rồi đi đến bàn ăn.

Sau khi giúp mọi người xới cơm xong, vú Ngô ngồi xuống vị trí phía góc gần bếp. Tô Uyển nhìn qua những chỗ còn lại, chỉ còn ghế trống bên cạnh Hoắc Kiêu Hàn và phía bên Lý Tố Mai.

Tuần trước Hoắc Kiêu Hàn đã hung dữ với cô như vậy, dẫu cô chẳng muốn ngồi gần Lý Tố Mai chút nào, nhưng vẫn tốt hơn là lại bị mắng cho một trận. Thế là cô bước tới định kéo ghế ngồi xuống, nhưng Lý Tố Mai đã không dấu vết mà nhích người sang một bên, vẻ mặt đầy sự chán ghét khi phải ngồi cạnh một “đứa nhà quê” như cô.

Hoắc Hồng với tâm ý tinh tế đã nhận ra điều đó, bà liền bảo Tô Uyển sang ngồi ở vị trí bên cạnh Hoắc Kiêu Hàn.

Tô Uyển liếc nhìn Hoắc Kiêu Hàn một cái, thấy anh không có phản ứng gì mới dám bước đến ngồi xuống. Vì khi đàn ông ngồi thường hay xoải chân ra, nên lúc Tô Uyển đưa chân vào dưới gầm bàn, đầu gối cô vô tình chạm phải đùi của Hoắc Kiêu Hàn.

Ngay lập tức, Hoắc Kiêu Hàn thu chân lại, ngồi thẳng lưng, gương mặt càng thêm lạnh lùng và nghiêm nghị. Tô Uyển cũng rất có chừng mực, cô không hề nép sát về phía anh.

Hoắc Hồng nếm thử một miếng thịt kho cải khô thấy rất ngon, liền gắp cho Lý Tố Mai một miếng: “Tô Uyển hầm món thịt này rất khéo, Trưởng phòng Lý, bà nếm thử xem.”

Lý Tố Mai gắp một miếng nếm thử, để lộ nụ cười khách sáo rồi gật đầu: “Đúng là khá tốt, xem bộ dạng này chắc là ở nhà đã làm quen tay rồi, hèn chi vừa mới đến Bắc Bình đã tìm được công việc bảo mẫu này. Chỉ là thịt hầm hơi nát một chút, thời gian không cần lâu như vậy đâu, thịt phải có độ dai ăn mới ngon.”

“Còn cá này nữa, bảo mẫu nhà tôi toàn làm món hấp, hương vị đó mới gọi là tươi ngon. Nếu kho tàu thế này ngược lại sẽ làm át đi vị ngọt tự nhiên của cá đấy.”

Lý Tố Mai cười rạng rỡ nhận xét các món ăn của Tô Uyển, cuối cùng lại ra vẻ khen ngợi: “Vẫn là con gái nông thôn khéo tay, đảm đang, chẳng bù cho con bé Phương Du nhà tôi chỉ biết đâm đầu vào học. Chỉ mỗi thành tích tốt thì có tác dụng gì đâu, đến nấu cơm cũng không biết làm.”

“Mẹ, nấu ăn thì nhìn thực đơn là làm được thôi mà, có gì khó bằng đọc sách thi cử đâu.” Bị nói đến khuyết điểm ngay trước mặt người mình thích, Phương Du có chút không vui, nên vội vàng duy trì hình tượng của bản thân.

“Nói cũng đúng, sau này kết hôn rồi, xuống bếp luyện tập nhiều là biết ngay ấy mà.” Lý Tố Mai hùa theo.

Bà ta vừa đề cao Phương Du, vừa hạ thấp người đã vất vả nấu nướng cả buổi là Tô Uyển, xuống thành kẻ không đáng một xu.

Hoắc Kiêu Hàn hơi nhíu mày, có chút phản cảm. Tính cách của anh cương trực, lạnh lùng, nói một là một, hai là hai. Tô Uyển nấu ăn ngon, anh sẽ không phủ nhận; cho dù làm không ngon, anh cũng sẽ không thiếu tôn trọng thành quả lao động vất vả của người khác mà tùy tiện đánh giá.

“Dì Lý, những món này cháu đều làm theo khẩu vị của bà nội và chú Hoắc ạ. Hai người đã lớn tuổi rồi nên thịt cháu hầm lâu hơn một chút.” Tô Uyển mỉm cười, giọng nói ngọt ngào, nhẹ nhàng và mềm mỏng, tỏ ra dáng vẻ vô cùng ngoan ngoãn.

Cô đã đáp trả lại cái tát này một cách đầy dịu dàng như thế đấy.

Đã thích gây chuyện như vậy thì được thôi.

Lát nữa cô sẽ nói chuyện Bí thư Dương mời Hoắc Kiêu Hàn đến nhà dùng bữa nói cho anh biết, rồi thông qua miệng của Bí thư Dương để Hoắc Kiêu Hàn thấu rõ bộ mặt thật của cặp mẹ con này, sau đó giới thiệu cho anh một đối tượng khác.

Cô có thể nhận ra cặp mẹ con này cực kỳ hài lòng với Hoắc Kiêu Hàn, đặc biệt là Phương Du, hoàn toàn là dáng vẻ của một người phụ nữ nhỏ bé đang chìm đắm trong tình yêu. Cô ta ngồi đối diện, rất muốn nhìn Hoắc Kiêu Hàn nhưng lại cứ phải cố duy trì hình tượng thục nữ đoan trang, dè dặt.

Lý Tố Mai bị Tô Uyển đáp trả thì cảm thấy mất mặt, bà ta không ngờ một con nhỏ nhà quê mà mồm mép lại sắc sảo đến thế. Đợi đến khi hôn sự của Phương Du và nhà họ Hoắc định đoạt xong, bà ta sẽ lập tức bảo nhà họ Hoắc tống khứ con nhỏ này về quê, cùng với cả đứa tên Tô Hiểu Tuệ kia nữa.

Tiếp đó, bà ta lại cười tươi rói trò chuyện với Hoắc lão phu nhân và Hoắc Kiến Quốc về chuyện của hai đứa trẻ.

Về phần Tô Hiểu Tuệ, từ đầu đến cuối cô ta chỉ gắp chút rau xanh để ăn, mà mỗi lần gắp một đũa thì lại ăn kèm với mấy miếng cơm lớn, trong lúc đó còn liên tục uống nước. Thế nhưng cô ta lại không ngừng gắp thức ăn cho Phương Du ngồi bên cạnh, cứ món nào nhiều nước sốt, nhiều dầu mỡ là cô ta lại gắp cho Phương Du.

Trong lòng Phương Du cảm thấy tởm chết đi được, những món Tô Hiểu Tuệ đã gắp qua cô ta tuyệt đối không đụng vào. Cuối cùng thực sự không nhịn nổi nữa, cô ta gạt tay Tô Hiểu Tuệ ra, rồi đẩy bát sang một bên, cố nén sự chán ghét và mất kiên nhẫn mà nói: “Em Hiểu Tuệ, em tự ăn đi, bình thường sức ăn của chị ít lắm.”

Nói xong, cô ta gắp lại hết những món Tô Hiểu Tuệ vừa bỏ vào bát mình trả lại vào bát đối phương.

Tô Hiểu Tuệ có thể cảm nhận được sự ghét bỏ và coi thường của đối phương, đôi mắt cụp xuống đầy vẻ căm phẫn. Nhưng cũng chẳng sao, Phương Du không ăn đồ cô ta gắp thì cũng sẽ ăn món khác. Cô ta chỉ việc ngồi chờ đến lúc Phương Du cũng như nhà họ Hoắc xuất hiện các triệu chứng khó chịu trong người.

Tô Uyển thu hết mọi hành động của Tô Hiểu Tuệ vào tầm mắt, sự thật đúng là giống như những gì cô đã dự đoán. Cô không hiểu nổi, nhà họ Tô tuy cưng chiều nguyên chủ nhưng đối xử với Tô Hiểu Tuệ cũng không tệ, cả nhà đều là những người đôn hậu thật thà, tại sao tâm địa của Tô Hiểu Tuệ lại độc ác đến vậy.

“Tô Uyển, cháu đừng chỉ ăn rau, mau ăn miếng thịt đi.” Dẫu sao bữa trưa này cũng là do Tô Uyển nấu, Hoắc Kiến Quốc trong lúc trò chuyện với Lý Tố Mai, thấy Tô Uyển chẳng mấy khi gắp thức ăn nên đã gắp cho cô một miếng thịt.

“Dạ không cần đâu chú Hoắc, cháu không thích ăn thịt ạ.” Tô Uyển liên tục xua tay. Giữa cái mùa hè oi bức này, nấu xong một bữa cơm, hít đủ mùi dầu mỡ là cô chỉ muốn ăn chút dưa góp thanh mát cho nhẹ bụng mà thôi.

Nhưng người lớn đã ban cho thì không thể từ chối, cô đành phải đưa bát ra nhận lấy.

Thế là cô chỉ biết nhìn miếng thịt kho cải khô nửa nạc nửa mỡ này mà đau đầu phát sầu. Cô định bụng lát nữa sẽ hỏi xem vú Ngô có ăn không, dù sao thì thịt mỡ cũng là nguồn chất béo quý giá vào giai đoạn này.

Nghĩ vậy, cô gạt miếng thịt sang một góc.

Hoắc Kiêu Hàn liếc nhìn thấy hành động của cô qua khóe mắt, anh hạ thấp giọng, lạnh lùng cất lời: “Thịt mỡ có thể đưa tôi.”

Nói rồi, anh bưng bát của mình xuống dưới mặt bàn.

Tô Uyển thoáng ngẩn ra một chút, cô liếc nhìn Hoắc Kiêu Hàn. Góc nghiêng của anh tuấn tú mà trầm mặc, đôi mắt sâu thẳm như đầm nước, phủ một lớp băng giá như muốn ngăn cách người khác từ xa vạn dặm, cứ như thể câu nói vừa rồi không phải là dành cho cô vậy.

Hoắc Kiêu Hàn dùng những ngón tay thuôn dài gõ nhẹ lên mặt bàn, dường như đang thúc giục cô.

Thấy vậy, Tô Uyển nhanh chóng quét mắt nhìn một vòng những người trên bàn, thấy không ai chú ý đến mình, cô mới dùng đũa tách phần mỡ và phần nạc ra, sau đó cũng đưa bát xuống dưới mặt bàn, rồi gắp phần mỡ vào bát của Hoắc Kiêu Hàn.

“Cảm ơn Đoàn trưởng Hoắc.” Cô khách sáo nói lời cảm ơn.

Hoắc Kiêu Hàn với gương mặt lạnh lùng không chút gợn sóng ngồi thẳng dậy, đưa miếng thịt mỡ vào miệng và chậm rãi nhai.

Thấy mọi người đã ăn gần xong, Tô Uyển mới đứng dậy đi vào bếp, bưng bát canh bí đao nấu rong biển đã chuẩn bị sẵn lên bàn.

Lý Tố Mai vừa vặn thấy hơi khát nên múc một bát, nhấp một ngụm rồi nói: “Tô Uyển này, canh này hình như hơi nhạt rồi. Đoàn trưởng Hoắc vừa từ ngoài về, chắc là đổ không ít mồ hôi, cần phải bổ sung thêm chút muối mới được.”

“Vậy ạ? Thế để cháu cho thêm một ít.” Tô Uyển rất mực nghe lời, xoay người lấy hũ muối lại rồi cho thêm một thìa vào nồi canh.

Hoắc Kiêu Hàn vừa hay ăn xong một bát cơm, cũng định đi múc canh. Đôi lông mi dài của Tô Uyển khẽ rung động, cô nhanh tay lấy chiếc muỗng từ tay của Hoắc Kiêu Hàn.

Bàn tay nhỏ nhắn mềm mại, mịn màng khẽ lướt qua đầu ngón tay anh, giống như một đốm lửa nhỏ vừa được khơi lên. Anh lập tức rụt tay lại để tránh đi, cứ ngỡ cô muốn múc hộ mình nên lạnh lùng nói: “Để tôi tự làm.”

Nhưng Tô Uyển không thèm để ý đến anh, cô trực tiếp múc thêm một bát nữa cho Lý Tố Mai: “Dì Lý, dì nếm lại xem độ mặn nhạt thế này đã vừa chưa ạ?”

Tiếp đó, Tô Uyển lần lượt múc canh cho Hoắc lão phu nhân, Hoắc Kiến Quốc và Hoắc Hồng, rồi để sang một bên cho quạt điện thổi nguội bớt trước khi uống.

Cái đồ nhà quê này nấu ăn đúng là khá ngon đấy, Phương Du cũng múc một bát, vừa thổi vừa húp một ngụm. Vị canh vừa có sự thanh mát của bí đao, vừa có vị ngọt thanh của rong biển, thế là cô ta không đợi được mà húp tiếp ngụm thứ hai.

Tô Hiểu Tuệ biết rõ bát canh này là thứ an toàn nhất trong tất cả các món, nên cũng múc nửa bát canh để ăn cùng với cơm. Đồng thời, cô ta lén lút quan sát xung quanh, cảm thấy có chút kỳ lạ, tại sao mọi người vẫn chưa có phản ứng trúng độc nhỉ?

“Ừm, lần này thì canh vừa vặn rồi, chỉ là cho muối hơi muộn nên bí đao chưa ngấm vị lắm, lần sau cháu nhớ cho muối sớm hơn một chút là được.” Lý Tố Mai húp vài ngụm, lại ăn thêm một miếng bí đao rồi tươi cười góp ý cho Tô Uyển.

Người ta thường bảo “không ai nỡ đánh kẻ chạy lại”, tuy những lời này nói ra không mấy hợp thời điểm, nhưng đối phương lại luôn thể hiện ra dáng vẻ tốt bụng và nhiệt tình.

“Có lẽ vì dì đã lớn tuổi nên vị giác có phần suy giảm, chứ cháu ăn thấy rất vừa vặn.” Hoắc Kiêu Hàn gắp một miếng bí đao bỏ vào miệng, rồi thẳng thắn nói. Giọng anh vẫn lạnh lùng và cứng rắn như thường lệ, hệt như một thanh sắt nguội, không một chút gợn sóng hay cảm xúc nào.

Điều này khiến Lý Tố Mai không khỏi lộ vẻ lúng túng, bà ta không ngờ Đoàn trưởng Hoắc lại bênh vực cái con nhỏ nhà quê này đến thế. Trong lòng bà ta lập tức dâng lên sự khó chịu.

Hoắc Hồng thấy vậy liền đứng ra dàn xếp, đang định bưng bát canh bí đao rong biển lên uống thử xem mùi vị thực hư ra sao.

Thế nhưng, Phương Du đột nhiên cảm thấy dạ dày nhào lộn khó chịu, cô ta há miệng nôn thốc nôn tháo, cả vùng miệng đều chuyển sang sắc đen một cách bất thường.

“Phương Du, con sao vậy?” Lý Tố Mai hoảng hốt hỏi han, bản thân bà ta cũng bắt đầu cảm thấy buồn nôn.

“Mẹ, con cảm thấy hơi khó thở.” Phương Du đã uống hết cả bát canh, cô ta nói với vẻ mặt đầy đau đớn.

Ngay sau đó, Tô Hiểu Tuệ cũng cảm thấy một cơn buồn nôn ập tới, đồng thời bụng dạ cũng bắt đầu khó chịu. Cô ta không ngờ độc tính của Natri Nitrit lại mạnh đến thế, cô ta vốn chẳng ăn bao nhiêu mà phản ứng lại nặng như vậy, nhưng đầu óc thì vẫn còn khá tỉnh táo.

Chắc chắn phản ứng trúng độc của những người khác sẽ còn nặng hơn cô ta nhiều.

“Trưởng phòng Lý, cô giáo Phương, tay và miệng của hai người kìa!” Hoắc Hồng đứng bật dậy, tràn đầy lo lắng và kinh ngạc khi nhìn thấy môi và da tay của hai người họ đang dần chuyển sang sắc đen.

Hoắc Kiêu Hàn lập tức phản ứng lại: “Họ dường như bị trúng độc rồi, mau gọi 120 tìm xe cấp cứu đi!”

Vừa nghe đến hai chữ “trúng độc”, Lý Tố Mai liền nghĩ ngay đến việc Tô Uyển cố ý trả thù mình vì chuyện ở trung tâm thương mại hôm qua. Bà ta lập tức chỉ tay vào mặt Tô Uyển: “Mày dám hạ độc trong thức ăn, lòng dạ mày đúng là quá độc ác!”

“Chị à, chị không thể vì không được đi học ở Bắc Bình, vì người nhà họ Hoắc không thích chị mà sinh lòng oán hận, rồi ra tay ám hại trong cơm nước thế này được.” Tô Hiểu Tuệ khom lưng giả vờ nôn mửa, nói với vẻ mặt đầy đau đớn.

Đột nhiên như chợt nhớ ra điều gì, cô ta lộ vẻ kinh hoàng: “Chị, vậy nên lúc ở trong bếp chị mới cố tình làm đổ hũ muối, sau đó đổ hết muối vào bồn rửa tay rồi dùng nước xả trôi đi, là bởi vì chỗ muối đó có vấn đề đúng không?”

Hoắc Kiêu Hàn lập tức cầm hũ muối trên bàn lên kiểm tra. Chỉ một ánh mắt anh đã nhận ra muối bên trong có vấn đề, anh đổ một ít ra lòng bàn tay để phân biệt kỹ lưỡng: “Là Natri Nitrit, loại muối công nghiệp này có độc tính rất mạnh. Phản ứng sau khi trúng độc chính là nôn mửa, tiêu chảy, khó thở và tím tái môi miệng.”

Tất cả các triệu chứng đều trùng khớp hoàn toàn. Đôi mắt đen sắc lẹm và lạnh lùng của anh bắn thẳng về phía Tô Uyển.

Hoắc lão phu nhân ôm ngực như muốn ngất đi, Hoắc Hồng vội vàng đỡ lấy bà, giọng nói đè nén sự giận dữ: “Anh cả, anh đúng là mang về nhà một con rắn độc mà!”

“Tô Uyển, chuyện này là thế nào?” Hoắc Kiến Quốc sau khi từ thư phòng gọi điện cấp cứu xong bước ra, ông hỏi với sắc mặt nặng nề, quanh thân toát ra một luồng uy áp đáng sợ.

“Chú Hoắc, muối trong hũ này là do Hiểu Tuệ đưa cho cháu mà. Là bát canh có vấn đề, dì Lý và mọi người vì uống bát canh bí đao nấu rong biển có thêm loại muối này nên mới có phản ứng trúng độc ạ.” Tô Uyển nói với vẻ vô cùng vô tội, cô chỉ tay vào bát canh bí đao, gương mặt lộ rõ vẻ mờ mịt như không hề hay biết chuyện gì.

“Hình như đúng là vậy, chúng tôi chưa uống bát canh đó nên đều không thấy phản ứng gì.” Vú Ngô cũng lên tiếng ngay lúc này.

Người nhà họ Hoắc lúc này mới nhận ra, hình như họ đều không cảm thấy khó chịu chỗ nào cả. Trong số đó chỉ có mỗi Hoắc Kiêu Hàn là đã ăn một miếng bí đao, nhưng vì độc tính nhỏ nên tạm thời chưa có ảnh hưởng gì rõ rệt.

Tô Hiểu Tuệ, người vẫn đang làm bộ nôn mửa đầy đau đớn, bỗng khựng lại tại chỗ, đôi mắt trợn tròn đầy kinh ngạc.

Sao có thể như vậy được?

Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều - Chương 33 | Đọc truyện chữ