Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều
Chương 29: Cởi váy ra
“Thứ hạng mà tụt xuống một cái là ảnh hưởng đến trường chúng tôi lớn lắm, Hiệu trưởng đi họp ở Sở Giáo dục cũng chẳng ngẩng đầu lên nổi đâu. Đó mới chỉ là một chuyện, điều quan trọng nhất là, tôi nghi ngờ điểm số kỳ thi chuyển cấp của em học sinh này, có khi còn chẳng phải tự mình thi nữa kia. Nếu bị tra ra hoặc bị người ta tố cáo, cả cậu và nhà trường đều sẽ bị kỷ luật, rủi ro này lớn quá.”
Cuối cùng, người bạn cũ lại tò mò hỏi thêm qua điện thoại: “Đoàn trưởng Hoắc này, cô nữ sinh đó có quan hệ thế nào với cậu, mà khiến cậu phải tốn nhiều tâm tư đến vậy? Có phải là đối tượng xem mắt ở quê mà gia đình giới thiệu cho cậu không?”
Cả hai người bọn họ đều học tiểu học và trung học trong cùng một đại viện quân khu, cho nên việc người bạn cũ này biết chuyện đó cũng không có gì lạ.
Hoắc Kiêu Hàn nắm chặt ống nghe điện thoại, anh không nói lời nào.
Người bạn cũ lại tiếp tục nói: “Nếu đó là đối tượng của cậu thì mọi chuyện lại đơn giản rồi. Cứ tranh thủ kỳ nghỉ hè này mà làm mâm cơm báo hỷ đi, cậu từng lập công hạng nhất ở Tây Bắc, chỉ cần cô ấy trở thành người nhà của quân nhân, thì bất cứ trường cấp ba nào ở Bắc Bình, cô ấy cũng đều có thể vào học được.”
“Cô ấy không phải đối tượng của tôi, làm phiền cậu rồi.” Hoắc Kiêu Hàn cúp điện thoại, đôi lông mày của anh nhíu chặt lại.
Cứ ngỡ cô đã thi đỗ cấp ba thì thành tích cũng không đến nỗi nào, ai ngờ đâu lại chẳng có lấy một ngôi trường nào chịu tiếp nhận.
Đã vậy, cô còn bị nghi ngờ là đã tìm người thi hộ, hoặc quay cóp trong kỳ thi chuyển cấp.
Giờ đây tính đến chuyện gửi cô về trường cấp ba ở quê để học, thì ngôi trường vốn đã muốn khuyên cô thôi học đó, chắc chắn cũng sẽ không nhận lại.
Phía Hoắc Kiến Quốc cũng đã dùng đến các mối quan hệ của mình, nhưng câu trả lời nhận được cũng y hệt như của Hoắc Kiêu Hàn.
Việc khôi phục kỳ thi Đại học chính là để tuyển chọn những nhân tài xuất sắc nhất, Nhà nước vô cùng coi trọng nền giáo dục, và lằn ranh đỏ về việc gian lận thi cử là điều tuyệt đối không được phép chạm vào.
Hoắc Kiến Quốc nhíu chặt chân mày, chắp tay sau lưng đi tới đi lui trong văn phòng. Hoặc là đưa Tô Uyển về quê học cho xong cấp ba, hoặc là sắp xếp cho cô một công việc tại Bắc Bình, hoặc là…
Tại nhà họ Tống.
Kể từ sau khi ngày cưới của Tống Văn Bác được ấn định, Tô Uyển thỉnh thoảng lại cùng Bí thư Dương đi đến các hợp tác xã mua bán, trung tâm thương mại để sắm sửa đồ dùng cần thiết cho đám cưới, nào là phích nước hỷ song hỷ, bô nhổ, chậu rửa mặt họa tiết Long Phụng Trình Tường và cả kẹo hỷ nữa.
Thậm chí tiệm may cũng đã ghé qua mấy chuyến rồi.
Ngày cuối tuần hôm ấy, Tống Văn Bác phải trực ở bệnh viện. Vốn dĩ từ hai tháng trước, anh ấy đã nhờ bạn mua hộ món quà sinh nhật cho vị hôn thê Hứa Mẫn ở Hồng Kông, nhưng kết quả là món hàng lại bị kẹt lại đó không về kịp.
Tuần sau đã là sinh nhật của Hứa Mẫn rồi, nên anh ấy đành nhờ Bí thư Dương đến bách hóa tổng hợp, chọn mua cho cô ấy một chiếc váy thật đẹp.
Bí thư Dương cũng không rành gu thẩm mỹ của giới trẻ, hơn nữa chiều cao của Tô Uyển lại xấp xỉ với Hứa Mẫn, nên bà đã dẫn cô theo cùng đến trung tâm thương mại để làm quân sư.
Hai người đi theo cầu thang dạng kéo để lên tầng ba của trung tâm thương mại, vốn là tầng chuyên bán quần áo và giày dép.
Các loại trang phục nam nữ được bày bán la liệt, hoa cả mắt, đặc biệt là quần áo nữ với màu sắc vô cùng tươi sáng, rực rỡ và còn rất hợp mốt.
Có món là hàng cao cấp đưa từ Hồng Kông sang, có món lại là thương hiệu của Thượng Hải.
Bí thư Dương và Tô Uyển đi đến một quầy chuyên doanh đồ nữ. Cô nhân viên bán hàng nhìn thấy Tô Uyển, dù có gương mặt xinh đẹp nhưng lại ăn mặc như một đứa nhà quê chính hiệu, liền hất mặt lên trời, lộ rõ vẻ khinh miệt.
“Này này này, cô đồng chí kia ơi, chất liệu của bộ đồ này đắt tiền lắm đấy, đừng có dùng tay chạm vào!”
Bí thư Dương ưng ý một chiếc váy liền thân bằng vải họa tiết kẻ ca rô đỏ trắng, nhưng Tô Uyển vừa mới tiến lên phía trước, thì cô nhân viên bán hàng đã lập tức lên tiếng nhắc nhở.
Nhân viên bán hàng tại các cửa hàng quốc doanh thời đại này đều ăn cơm nhà nước, người nào người nấy đều vênh váo đến phát ghét, hoàn toàn chẳng coi khách hàng ra gì. Ngược lại, vì hàng hóa khan hiếm, nên khách hàng còn phải nhìn sắc mặt của bọn họ mà mua đồ.
Tô Uyển xem như không nghe thấy gì, tiếp tục cùng Bí thư Dương xem đồ.
Cô nhân viên bán hàng vừa quay đầu lại, nhìn thấy một cặp mẹ con với kiểu tóc Kha Tương, mặc áo sơ mi trắng phối cùng chân váy chấm bi vàng, bước vào quầy đồ nữ, liền lập tức nở nụ cười niềm nở, vồn vã đón tiếp: “Trưởng phòng Lý, cô Phương, hai người đến rồi ạ! Hàng cao cấp từ Hồng Kông vừa mới về ngày hôm qua, em vẫn luôn đợi hai người đến thử đây ạ.”
Nói xong, cô ta liền lấy từ dưới quầy ra mấy bộ quần áo, có kiểu dáng thời thượng hơn hẳn so với những mẫu đang trưng bày trong cửa hàng.
Người phụ nữ trung niên được gọi là Trưởng phòng Lý, với phong thái có phần kiêu ngạo đang lựa tới lựa lui trong số đó. Bà chọn ra một chiếc váy phối màu xanh trắng có viền ren, mỉm cười đưa cho con gái mình: “Phương Du à, thử bộ này đi. Nhà đối phương ba đời theo quân ngũ, cha là Thủ trưởng quân khu, cậu ta tuổi còn trẻ mà đã lên chức Đoàn trưởng, lại còn lập được chiến công hạng nhất, tương lai sau này tiền đồ rộng mở, con nhất định phải nắm bắt cho tốt đấy.”
Thế nhưng Phương Du lại chẳng mặn mà gì. Cô ta là con gái út trong nhà, từ nhỏ đã có thành tích ưu tú nên cực kỳ được nuông chiều, tính cách rất kiêu kỳ và tự phụ: “Mẹ, con không đi đâu. Đã lên tới chức Đoàn trưởng rồi thì trẻ trung được bao nhiêu chứ, chắc chắn là vừa xấu vừa lùn, trình độ văn hóa cũng chẳng ra sao.”
“Mẹ đã dò hỏi kỹ càng cho con rồi, vị Đoàn trưởng đó cũng chỉ mới hai mươi sáu tuổi thôi, lại còn tốt nghiệp chính quy từ học viện quân đội ra đấy. Cậu ta độc thân đến tận bây giờ, là vì trước đây mải mê thực hiện nhiệm vụ quốc gia, vừa mới được điều động về Bắc Bình thôi. Mau lên, vào trong thay bộ đồ này ra mẹ xem nào.” Trưởng phòng Lý vừa nói vừa đẩy con gái vào phòng thay đồ.
Nghe nói là tốt nghiệp học viện quân đội, sắc mặt của Phương Du mới dịu lại một chút, nhưng cô ta vẫn có phần không hài lòng: “Mẹ, con nói trước nhé, ngoại hình mà tệ quá là con không ưng đâu đấy.”
Nói xong, cô ta cầm lấy chiếc váy rồi bước vào phòng thay đồ.
Trưởng phòng Lý lại lấy thêm một chiếc váy tay bồng nữa, rồi bảo Phương Du cầm vào thử luôn một thể.
Bà ta cảm thấy ,cũng chỉ có hai bộ này là có thể lọt được vào mắt xanh của bà ta thôi.
Bí thư Dương và Tô Uyển quan sát một vòng, nhận thấy mấy bộ đồ Hồng Kông mà cô nhân viên bán hàng vừa lấy ra, có kiểu dáng vô cùng mới mẻ, tin rằng Hứa Mẫn chắc chắn sẽ thích.
Bà liền nói với nhân viên bán hàng: “Đồng chí ơi, có thể cho tôi xem mấy bộ quần áo kia một chút không?”
Cô nhân viên có chút thiếu kiên nhẫn liếc nhìn Bí thư Dương một cái. Thấy bà ăn mặc gọn gàng, khí chất giống như lãnh đạo cơ quan, cô ta liền nhắc nhở một câu: “Đồng chí ơi, mấy bộ này đều là dành cho các đồng chí nữ trẻ tuổi mặc, bà không hợp đâu, bà xem mẫu khác đi.”
“Không phải tôi mặc, tôi mua cho con dâu tương lai của mình.”
Cô nhân viên bán hàng lại nhìn sang Tô Uyển đang đứng cạnh Bí thư Dương, cứ ngỡ Tô Uyển chính là cô con dâu tương lai đó. Trong bụng cô ta thầm nghĩ: tìm một cô con dâu nhà quê thế này, thì chắc bà ta cũng chẳng phải lãnh đạo cơ quan gì lớn lao.
“Cứ đợi đấy đi, không thấy mấy bộ này đồng chí nữ trong phòng thay đồ đang đợi thử à? Đợi người ta thử xong rồi các người hãy xem.”
Cô nhân viên bán hàng liếc xéo một cái, rồi quay sang cười nói hớn hở, không ngớt lời khen ngợi con gái Trưởng phòng Lý xinh đẹp, khí chất thanh cao, vừa tốt nghiệp đã được phân công về giảng dạy tại trường cấp ba Lệ Chí.
Trưởng phòng Lý nhướng mày đầy tự đắc, tỏ vẻ rất hưởng thụ những lời nịnh nọt đó. Bà ta liếc nhìn Tô Uyển một cái, rồi thầm nghĩ, tuy là con bé dưới quê lên nhưng diện mạo quả thực rất khá.
“Em còn chẳng buồn cho bà ta xem ấy chứ, hạng dân quê mùa nghèo khổ, người ngợm thì đầy mùi mồ hôi.” Cô nhân viên bán hàng ghé sát tai Trưởng phòng Lý, nhỏ giọng khinh miệt nói một câu.
Con trai cô ta sắp sửa lên cấp hai, thế nên cô ta tất nhiên phải ra sức nịnh bợ vị Trưởng phòng bên Sở Giáo dục này rồi.
Bí thư Dương vốn dĩ có tính tình rất tốt, lúc bị bảo phải chờ thì bà còn định bụng nhẫn nhịn cho xong chuyện. Thế nhưng khi nhìn thấy cô nhân viên bán hàng với vẻ mặt đầy khinh miệt, lại còn ghé tai thì thầm to nhỏ với khách hàng khác, dường như là đang nói xấu cô con dâu tương lai của mình.
Bí thư Dương lập tức không thể nhịn nổi nữa, bà giận dữ chất vấn: “Đồng chí này, cô có ý gì đây? Rõ ràng là chúng tôi đến trước, cô lại giấu những bộ quần áo đẹp và thời thượng đi, để đưa cho khách hàng khác xem, chúng tôi muốn xem lại còn phải chờ? Bây giờ cô gọi quản lý của cô ra đây cho tôi!”
Cô nhân viên bán hàng chẳng hề sợ hãi chút nào, ngược lại còn mỉa mai: “Đồng chí ơi, không phải tôi cố ý giấu không cho các người xem đâu, nhưng mấy món hàng Hồng Kông này rẻ nhất cũng phải ba bốn mươi đồng đấy, các người có mua nổi không?”
“Cô chỉ là người đứng quầy bán hàng, cô quản được việc chúng tôi có mua nổi hay không sao? Bây giờ tôi nghi ngờ, cô giấu quần áo không mang ra trưng bày là đang làm cái trò đầu cơ trục lợi, lợi dụng thân phận nhân viên bán hàng quốc doanh, để tuồn quần áo buôn lậu từ Hồng Kông vào trung tâm thương mại để tiêu thụ.”
Trước đó, Tô Uyển vì ngại thân phận giúp việc nên không tiện lên tiếng, giờ thấy Bí thư Dương đã mở lời, cô lập tức “bật” lại ngay.
Tiếp đó, cô quay người hướng ra phía ngoài cửa hàng, rồi lớn tiếng rao lên: “Mọi người mau đến xem này! Nhân viên cửa hàng quốc doanh đầu cơ trục lợi, ngang nhiên đưa quần áo buôn lậu từ Hồng Kông vào bách hóa tổng hợp để bán đây này!”
Sắc mặt của cô nhân viên bán hàng xanh mét, vội vã chạy lại ngăn cản: “Cô đồng chí kia, cô đừng có nói bừa, đây đúng là hàng từ Hồng Kông nhập về bách hóa để bán mà.”
“Không phải buôn lậu, thì tại sao cô lại phải giấu quần áo đi mà không treo ra bán? Chúng tôi muốn xem cô cũng không cho xem.” Tô Uyển tiếp tục lớn tiếng: “Ăn cơm nhà nước mà lại đi làm trò buôn lậu mờ ám, mau gọi công an đến bắt hạng người này đi!”
Vốn dĩ trung tâm thương mại vừa mới mở cửa, người chưa đông lắm, nhưng bị Tô Uyển hét lên một tiếng như vậy, không ít người đã chạy lại xem náo nhiệt.
Bị chụp cho cái mũ “tội danh” lớn như thế, cô nhân viên bán hàng cũng bắt đầu thấy sợ. Cô ta sợ nhất là sẽ thu hút công an đến, hơn nữa nếu để quản lý biết được, cô ta cố ý giấu hàng Hồng Kông mới về để nịnh bợ Trưởng phòng Lý ở Sở Giáo dục, chắc chắn cô ta sẽ bị kỷ luật.
Cô ta lộ rõ vẻ sợ hãi đến mức hoảng loạn, gương mặt đầy vẻ lo lắng, sợ hãi khẩn khoản nài nỉ: “Cô đồng chí ơi, là tôi sai rồi. Cô xem đi, cô cứ tự nhiên xem đi ạ.”
Vừa nói, cô ta vừa ôm mấy bộ quần áo hàng Hồng Kông khác đến trước mặt Tô Uyển.
Bí thư Dương cũng không ngờ rằng, một Tô Uyển nhìn bề ngoài có vẻ dịu dàng, thùy mị nhưng thực chất lại chẳng hề yếu đuối chút nào. Việc cô cứ đúng lý mà tranh luận như vậy, xem ra còn hiệu quả hơn nhiều so với việc trực tiếp tìm quản lý của bọn họ để lý sự.
“Tiểu Uyển, cháu cầm vào phòng thay đồ thử đi, để thím xem bộ nào đẹp nhất.” Bí thư Dương vốn dĩ dẫn Tô Uyển theo, cũng chỉ định bụng lấy quần áo ướm thử lên người cô, để xem hiệu quả thế nào thôi.
Thế nhưng khi thấy nhân viên bán hàng, cố tình giấu những mẫu hàng Hồng Kông đẹp và đang “cháy hàng” này đi, để nịnh bợ bà Trưởng phòng Lý kia, Bí thư Dương đã lập tức thay đổi ý định, bảo Tô Uyển cứ cầm hết quần áo lần lượt vào phòng thay đồ mà thử.
Sau khi Phương Du thử xong hai bộ đồ bước ra, cô ta đều không mấy hài lòng vì chúng chẳng hề tôn dáng chút nào.
Thế nhưng khi thấy Tô Uyển cũng đang thử lô quần áo này, cô ta lập tức tỏ thái độ không vui.
Một bộ quần áo mà hạng dân quê mùa nghèo khổ đã mặc qua, thì cô ta còn mặc kiểu gì được nữa chứ?
Cô ta đời nào chịu mặc lại đồ mà hạng dân quê đã ướm lên người, thế là liền kéo tay Trưởng phòng Lý đòi đi về ngay lập tức.
“Trưởng phòng Lý, cô Phương, những bộ quần áo này đều là hàng bán chạy nhất, thời thượng nhất ở Hồng Kông, cả Bắc Bình này sẽ không tìm được bộ thứ hai đâu. Em là cố ý giữ lại chờ hai người đến chọn đấy ạ, số này vẫn chưa bị con nhỏ quê mùa kia mặc qua đâu.” Cô nhân viên bán hàng vội vàng chặn mẹ con Trưởng phòng Lý lại, rồi thấp giọng nịnh nọt.
Trưởng phòng Lý cũng chẳng muốn con gái báu vật của mình, lại đi thử chung quần áo với hạng dân quê, thế nhưng những bộ đồ này quả thực rất đẹp và sành điệu. Vì để buổi xem mắt lần này thành công tốt đẹp, bà ta đành dỗ dành Phương Du tiếp tục vào thử.
Phương Du nhíu mày, không muốn tự hạ thấp thân phận của mình, cô ta cao ngạo ngẩng đầu lên: “Nếu cô đã nói với mẹ tôi rằng, đảm bảo những bộ quần áo mới nhất, đẹp nhất phải để tôi thử và chọn trước, tôi không cần mới tới lượt người khác mặc, vậy thì cô hoặc là đuổi con nhỏ quê mùa kia đi, hoặc là tôi không mua nữa. Hừ!”
Cô nhân viên bán hàng vừa mới suýt bị chụp cái mũ tội phạm buôn lậu xong, giờ đâu có gan mà đi trêu chọc “đồ nhà quê” kia nữa.
Thế nhưng Trưởng phòng Lý cũng thấy con gái mình nói rất đúng, hạng quê mùa này căn bản không thể nào mua nổi, chẳng qua là đang mặc thử cho sướng cái thân mà thôi: “Cô tự mà nghĩ cách đi.”
Khi Tô Uyển mặc chiếc váy dài màu vàng nhạt bước ra khỏi phòng thay đồ, gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, dịu dàng kia nào còn chút dáng vẻ gì của người nhà quê nữa.
Ánh mắt của cô kiên định đầy tự tin, tay chân thon dài, tỷ lệ cơ thể cực chuẩn, toàn thân toát lên một phong thái cổ điển. Dáng đi uyển chuyển, thướt tha như một người mẫu bước ra từ tranh báo, khiến ai nấy đều phải trầm trồ, không thể rời mắt.
Những vị khách vốn dĩ còn chưa vào cửa hàng, cũng lần lượt bị thu hút mà bước vào trong.
“Tiểu Uyển, chiếc váy dài màu vàng nhạt này nhìn kiểu dáng đơn giản, không có trang trí rườm rà, nhưng khi mặc lên người thật sự là đẹp cực kỳ, vừa tôn eo thon lại vừa khéo khoe chân dài.” Bí thư Dương vô cùng hài lòng, chiếc váy này đã khéo léo tôn lên những đường cong cơ thể một cách hoàn hảo.
Nó mang vẻ thanh lịch, ôm dáng, lại pha thêm một chút tinh nghịch và dịu dàng.
Bộ váy này cực kỳ hợp với thân phận và khí chất của cô con dâu tương lai của bà.
Những người bị thu hút vào cửa hàng cũng không ngớt lời khen ngợi chiếc váy, thậm chí có người còn muốn Tô Uyển mau chóng cởi ra, để chính mình cũng được mặc thử một lần.
Thấy vậy, Bí thư Dương lập tức quyết định ngay tại chỗ, sẽ mua chiếc váy này.
Phương Du cũng không ngờ rằng, chiếc váy dài màu vàng nhạt này mặc lên người lại đẹp đến thế. Nó tôn lên làn da trắng ngần mịn màng, đường cong cổ thanh tú như thiên nga, phần bụng dưới lại chẳng chút mỡ thừa, vô cùng thon gọn.
Hơn nữa, chiều cao của cô ta còn nhỉnh hơn con nhỏ quê mùa kia, chắc chắn khi mặc vào trông sẽ còn đẹp hơn nhiều.
“Mẹ, con muốn chiếc váy dài màu vàng nhạt đó.” Lúc này Phương Du cũng chẳng thèm bận tâm đến việc, chiếc váy đã bị con nhỏ quê mùa kia mặc qua nữa, thực sự là vì bộ váy màu vàng nhạt này quá đỗi xinh đẹp.
Trưởng phòng Lý cũng cảm thấy mặc chiếc váy này đi xem mắt là vô cùng thích hợp, chắc chắn có thể khiến đối phương phải mê mẩn.
Để con nhỏ quê mùa này mặc bộ đồ này trước đúng thật là phí hoài của trời, Trưởng phòng Lý bèn nhìn sang cô nhân viên bán hàng, nháy mắt ra hiệu một cái.
Cô nhân viên bán hàng hiểu ý, liền nói với Bí thư Dương: “Đồng chí này, bộ váy này giá tận 75 đồng đấy, bà có mua không?”
75 đồng, sao mà đắt thế? Một bộ vest cũng chỉ có giá 50 đồng, Bí thư Dương vốn dĩ cứ ngỡ chỉ khoảng ba bốn mươi đồng thôi, số tiền bà mang theo trên người cũng không đủ.
Lúc Tô Uyển mặc thử đã phát hiện ra, chất liệu của bộ đồ này không phải loại vải bông thông thường hay vải polyester, mà là loại vải có độ co giãn.
Thế nhưng cô cũng không ngờ rằng, bộ váy này lại có giá tận 75 đồng, bằng cả ba tháng tiền lương làm giúp việc của cô cộng lại.
Nhìn qua là cô nhân viên bán hàng biết ngay họ không mua nổi, liền nói: “Đồng chí này, nếu bà không mua thì cởi ra đi, để cho những khách hàng khác còn xem nữa.”
“Mua chứ, có điều tôi không mang đủ tiền mặt trên người, để tôi về lấy.” Tổng tiền lương mỗi tháng của Bí thư Dương và Hiệu trưởng Tống cộng lại, đã lên đến ba bốn trăm đồng, chưa kể hai cậu con trai đã kết hôn và chuyển công tác ra tỉnh ngoài cũng gửi tiền về hằng tháng.
Con số 75 đồng này đối với Bí thư Dương mà nói, hoàn toàn chẳng có chút áp lực nào cả.
Huống hồ lương tháng của Văn Bác cũng đã là 80 đồng rồi.
“Nhân viên bán hàng, bộ váy này tôi mua.” Trưởng phòng Lý nghe đến đây liền trực tiếp bước tới, lấy ra một tờ ‘Đại Đoàn Viên’ đưa cho cô nhân viên.
“Vâng, Trưởng phòng Lý, em gói lại cho chị ngay đây ạ.” Cô nhân viên bán hàng cười đến mức mang tai cũng muốn xếch ngược ra sau, cô ta lập tức quay sang nói với Tô Uyển: “Đồng chí này, đã không mang đủ tiền thì mau c** q**n áo ra đi thôi.”