Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều
Chương 23: Gả cho Đoàn trưởng Hoắc
Nói rồi, anh sải bước đi lên lầu, tìm trên giá sách trong phòng mình cuốn từ điển từng dùng thời còn đi học, mang xuống dưới nhà giao cho Tô Hiểu Tuệ: “Đây là Từ điển Tân Hoa, có chữ nào không biết em cứ tra cứu là sẽ rõ.”
Tô Hiểu Tuệ hơi ngớ người, vốn dĩ cô ta tưởng anh Hoắc sẽ bảo mình mang sách lại, rồi dạy cho từng chữ một chứ. Nhưng khi lật trang đầu tiên của cuốn từ điển ra, nhìn thấy tên của anh Hoắc được viết bằng những nét chữ mạnh mẽ, cứng cáp như rồng bay phượng múa, cô ta liền thấy mừng rỡ, mặt càng đỏ bừng hơn: “Đây là cuốn sách anh Hoắc dùng hồi đi học ạ?”
“Ừ.” Hoắc Kiêu Hàn rót cho mình một ly nước uống cạn rồi gật đầu.
Dù sao anh cũng đã tốt nghiệp rồi, cứ để đó cũng phí, giờ Tô Hiểu Tuệ cần thì cứ đưa cho cô ta dùng trước, chờ đến khi cháu gái anh khai giảng, anh mua quyển mới cho con bé sau là được.
“Em cảm ơn anh Hoắc.” Tô Hiểu Tuệ ôm cuốn sách vào lòng như thể đó là báu vật hiếm có trên đời, trong lòng tràn ngập sự phấn khởi và ngọt ngào.
Thế này có tính là tín vật định tình không nhỉ?
Trong bếp, vú Ngô kể lại hết chuyện xảy ra hai ngày nay cho Tô Uyển nghe, nhất là câu nói đầy gay gắt sau cùng của bà cụ Hoắc.
“Bà cụ bảo, nếu cháu không nấu được cơm thì sẽ bảo Thủ trưởng Hoắc tiễn cháu về quê luôn. Vốn dĩ bà cụ cũng sắp tin rồi, nhưng mà…” Vú Ngô khựng lại, liếc nhìn ra phía cửa bếp một cái rồi mới hạ thấp giọng nói tiếp.
“Em gái cháu bảo, không biết bữa cơm trưa hôm qua có phải do thím Vương nấu hay không, nên Thủ trưởng Hoắc đành phải bảo cháu quay lại nấu một bữa cho bà cụ để chứng minh.”
“Bé Uyển à, tay nghề của cháu chắc chắn không tồi đâu, nếu không nhà hiệu trưởng Tống cũng chẳng giữ cháu lại làm gì.” Vú Ngô hoàn toàn tin tưởng vào điều đó.
Cho dù bữa trưa là do thím Vương nấu, thì chẳng lẽ bữa tối cũng vẫn là thím Vương nấu hay sao?
Chẳng qua là do Hoắc lão phu nhân có thành kiến quá lớn với Tô Uyển, nên muốn tìm đại một cái cớ để tống khứ cô về quê thôi.
E rằng em gái của cô cũng cùng chung một tâm tư như vậy.
Chẳng qua là thấy Tô Uyển trông xinh đẹp hơn mình, nên sợ Hoắc Kiêu Hàn sẽ nảy sinh tình cảm với chị gái cô ta chứ gì.
Theo ý bà, cái trường cấp ba này không học thì thôi, sớm tìm một nhà chồng tử tế ở Bắc Bình mà gả vào, còn tốt hơn bất cứ thứ gì khác.
Thật ra bà thấy Hoắc Kiêu Hàn và Tô Uyển mới là đôi xứng lứa vừa đôi nhất, cũng chẳng hiểu vì sao, khi trước người đi xem mắt lại không phải là hai đứa bọn chúng.
Tô Uyển vốn dĩ đang ôn hòa lắng nghe lời vú Ngô nói, bỗng khóe môi chậm rãi ngưng đọng rồi nhếch lên một nụ cười lạnh, đôi mắt cô lóe sáng: “Vú Ngô, lát nữa lúc cháu nấu cơm, có thể phiền vú giúp cháu một tay được không?”
“Cháu nói đi.” Vú Ngô ghé tai lại gần, Tô Uyển liền nói khẽ vào tai bà vài câu.
“Chị ơi, để em vào nhặt rau giúp chị.” Vừa dứt lời, Tô Hiểu Tuệ đã đẩy cửa bếp bước vào, thấy hai người đang ngồi cạnh nhau nhặt rau và bóc tỏi.
Nói là đến giúp đỡ, nhưng thực chất Tô Hiểu Tuệ chỉ muốn đến để kích động Tô Uyển, khiến chị ta làm loạn lên mà thôi.
Tránh trường hợp khi chị ta không nấu nổi cơm, và bị Hoắc lão phu nhân tống khứ về quê, chị ta lại lăn đùng ra đất giả bệnh khiến chú Hoắc không nỡ lòng.
Tô Hiểu Tuệ ngồi xổm xuống, đi theo bóc tỏi cùng, tổng cộng cũng chỉ có mấy củ tỏi, chẳng cần đến tận ba người làm, nên vú Ngô cầm lấy rổ rau đã nhặt xong đi ra bồn nước để rửa.
“Chị ơi, hôm qua cô tiểu Hồng có ghé qua đấy, cô ấy nói với chú Hoắc là thành tích của chị kém quá, trường chuyên Lệ Chí thì không vào nổi đâu, mà ngay cả mấy trường cấp ba bình thường nhất ở Bắc Bình, e là cũng chẳng nơi nào chịu nhận chị nữa.”
Tô Hiểu Tuệ thừa biết Tô Uyển muốn đến Bắc Bình học cấp ba, chẳng qua là vì muốn tìm một “cành cao” ở trường để bám lấy, hòng gả vào gia đình giàu có ở Bắc Bình.
Giờ đây cơ hội tìm đối tượng duy nhất này cũng không còn nữa, sao Tô Uyển có thể nhẫn nhịn cho được? Chắc chắn chị ta sẽ xông ra ngoài chất vấn một trận, rồi làm ầm ĩ cho mà xem.
Đôi bàn tay nhỏ đang bóc tỏi của Tô Uyển khựng lại một chút, chuyện này quả thật vú Ngô chưa từng nói với cô.
Tô Hiểu Tuệ đắc ý nhếch môi, tiếp tục dùng lời lẽ khích bác, xúi giục: “Tối qua bà nội Hoắc và chú Hoắc đã bàn bạc về việc đưa chị về quê, em cũng đã cầu xin bà nội rồi, nhưng mà…”
Làm loạn đi, mau đi làm loạn đi! Sức khoẻ của bà nội Hoắc vốn không tốt, nếu làm bà tức giận đến mức phải nhập viện thì càng tuyệt hơn.
Tô Uyển sao có thể không biết tâm tư của Tô Hiểu Tuệ, cô khẽ nhếch môi, rồi cố ý nói: “Nếu đã không đi học được, vậy thì chị chỉ còn cách lấy chồng thôi.”
“Chị, chị định gả cho ai?” Sắc mặt của Tô Hiểu Tuệ căng thẳng hẳn lên, tràn đầy vẻ cảnh giác.
Tô Uyển cong môi, ngước mắt nhìn em gái một cái: “Dĩ nhiên là Hoắc đoàn trưởng rồi.”
Sắc mặt của Tô Hiểu Tuệ lập tức sa sầm xuống.
Ngược lại, Tô Uyển lại càng tỏ vẻ bất cần, trên gương mặt hiện rõ vẻ đắc thắng, như thể mọi chuyện đã nắm chắc trong lòng bàn tay.
Tô Hiểu Tuệ còn rõ hơn ai hết, cha mẹ vốn luôn thiên vị chị ta, nếu chị ta thật sự muốn gả, chỉ cần viết một bức thư cho cha mẹ, lúc đó họ chắc chắn sẽ lấy chuyện rơi xuống nước ra để gây sức ép với nhà họ Hoắc.
Huống hồ, Hoắc Kiêu Hàn cũng đã bày tỏ rõ ràng rằng, Tô Hiểu Tuệ không phải đối tượng của anh.
Thích đâm chọc vào tim gan, muốn xúi giục cô chống đối và khóc lóc om sòm với nhà họ Hoắc chứ gì?
Để xem ai mới là người đâm chọc giỏi hơn ai.
“Nhưng mà…” Tô Hiểu Tuệ vừa định nói rằng, chị sẽ không qua nổi đợt thẩm tra chính trị đâu, thì chợt thoáng thấy bóng dáng anh Hoắc đang đứng ngay cửa.
“Vú Ngô, tối nay cả nhà ba người cô út cũng sẽ đến, vú nấu thêm cơm nhé.” Hoắc Kiêu Hàn nói với vú Ngô.
“Vậy Giáo sư Tạ và Hân Di tối nay có về không ạ?”
“Mẹ tôi đưa Hân Di đi tu nghiệp ở tỉnh khác rồi, phải nửa tháng nữa mới về được.”
Lần này là đi tu nghiệp ở tỉnh khác thật, trường học vừa mới thông báo đột xuất.
Hoắc Kiêu Hàn nói xong, ánh mắt sắc lẹm và đen thẳm như đầm nước lạnh quét qua người Tô Uyển một lượt, rồi sải bước đi ra ngoài.
Lúc vừa bước tới cửa, anh đã nghe thấy câu nói kia của Tô Uyển: “Dĩ nhiên là gả cho Hoắc đoàn trưởng rồi.”
Quả nhiên, lúc ở nhà Hiệu trưởng Tống, cô đã cố tình ngủ như thế để quyến rũ anh.
Đôi lông mày cao và sắc sảo cau chặt lại, ánh mắt lạnh lẽo như thể được tôi luyện qua băng giá, luồng khí lạnh buốt tức thì lan tỏa khắp các đường nét trên khuôn mặt, khiến các góc cạnh càng thêm phần đanh thép.
Anh tuyệt đối không bao giờ chấp nhận một người phụ nữ đầy tâm cơ như thế này.
Tô Hiểu Tuệ thấy Hoắc Kiêu Hàn rời đi thì cũng đi theo ra ngoài.
Lúc cô ta nhìn thấy anh Hoắc thì anh đã đứng ở cửa rồi, nói không chừng những lời Tô Uyển nói vừa nãy, đều đã bị anh nghe thấy hết.
Tất nhiên, cô ta cũng không bỏ sót ánh mắt mà anh Hoắc nhìn Tô Uyển trước khi rời đi, cực kỳ lạnh lẽo.
“Anh Hoắc, chị em đã biết chuyện mình không thể học cấp ba ở Bắc Bình rồi, chị ấy còn nói là… chị ấy muốn gả cho anh.”
“Tôi không đời nào cưới cô ta đâu.” Hoắc Kiêu Hàn nói một cách chém đinh chặt sắt, gương mặt lạnh lùng đến tàn nhẫn.
Nhận được câu trả lời khẳng định này, trên mặt Tô Hiểu Tuệ lại lộ ra nụ cười vừa ngoan ngoãn vừa đắc ý.
Đúng lúc này, Hoắc lão phu nhân gọi Hoắc Kiêu Hàn vào phòng để nói chuyện.
Cô ta ngồi lại xuống ghế sofa, nâng niu cuốn từ điển mà anh Hoắc tặng, lật xem từng trang một, trên đó đôi chỗ vẫn còn lưu lại những dòng chú thích do chính tay anh viết.
Cô ta lại ngẩng đầu liếc nhìn Tô Uyển đang loay hoay chuẩn bị đồ ăn trong bếp, thầm nghĩ chị ta cũng chỉ biết nhặt rau, rửa rau mà thôi, đến lúc cần thái rau thì trình độ dao thớt sẽ lộ ra ngay ấy mà.
Cô ta cứ thế chờ đợi cái ngày Tô Uyển bị nhà họ Hoắc tống khứ về quê.
Cô ta còn phải canh chừng thật kỹ, không để vú Ngô lén lút giúp chị ta nấu nướng.
Chẳng mấy chốc, sau khi đã chuẩn bị xong nguyên liệu, Tô Uyển thắt tạp dề, cầm xẻng nấu ăn rồi đổ dầu hạt cải vào chảo, ngay sau đó cánh cửa bếp cũng được vú Ngô đóng lại.
Dẫu sao thì khói dầu lúc nấu nướng cũng sẽ bay ra ngoài phòng khách.
Sau khi nghe thấy tiếng xào nấu truyền ra từ trong bếp, Tô Hiểu Tuệ liền rón rén đi vòng đến trước một ô cửa sổ của phòng bếp.
Thấy mấy quả cà tím trên thớt bị thái loạn cào cào, trông chẳng khác gì thái cám lợn.
Tô Uyển đang quay lưng lại, một tay múc canh trong muôi để nếm thử độ mặn nhạt, tay kia thì đổ muối vào nồi.
Đúng là đồ ngu ngốc, cô ta buồn cười đến chết mất thôi. Đã thêm muối vào rồi mà không múc thêm một muỗng canh mới để nếm lại, vẫn cứ tiếp tục nếm cái muỗng cũ ban nãy.
Chờ đến khi món canh này nấu xong, không biết là nó sẽ mặn tới mức nào nữa.
Vốn dĩ cô ta còn sợ vú Ngô sẽ giúp Tô Uyển hoặc dạy chị ta nấu, định bụng tìm cái cớ nào đó để đuổi khéo vú Ngô đi.
Nhưng giờ thì hay rồi, cứ để vú Ngô ở đó làm nhân chứng sống cho việc Tô Uyển chẳng biết nấu nướng gì.
Thế là Tô Hiểu Tuệ cực kỳ yên tâm mà rời đi.