Bà cảm thấy thật không hợp lý, nếu hai người trước đó chưa từng gặp mặt, không hề quen biết, thì cậu Hoắc làm vậy chẳng phải quá đường đột sao? Chẳng lẽ mới gặp một lần mà đã vội vàng xác định quan hệ yêu đương?

Hơn nữa, thời gian hai người ra gốc cây nói chuyện cũng không lâu, mua dưa hấu xong là về ngay, vốn dĩ chẳng có nhiều thời gian tìm hiểu lẫn nhau.

Tô Uyển vốn đã đoán được, với cái danh tiếng trước đây của nguyên chủ, thì sẽ không dễ dàng được tin tưởng, cộng thêm việc Tô Hiểu Tuệ cứ ở đó châm chọc ly gián, không muốn để cô yên thân.

Cho nên ván này chính là một “kèo vả mặt” tầm cỡ.

Một trận đấu thăng hạng quyết định việc cô có thể ở lại Bắc Bình hay không.

Việc bảo cô ngày mai quay về nấu cơm, chẳng qua là vì Tô Hiểu Tuệ đinh ninh cô không làm được, để nhà họ Hoắc có cớ đuổi cô về quê.

Tiếc là, cô có lẽ phải làm Tô Hiểu Tuệ thất vọng rồi.

Thế là cô thuận theo lời Bí thư Dương mà nói: “Thím ơi, cháu không quen Đoàn trưởng Hoắc đâu ạ. Có điều trưa nay lúc cháu tiễn Đoàn trưởng Hoắc xuống lầu, anh ấy quả thật có nhắc với cháu chuyện này, nhưng cháu là giúp việc của nhà mình, chắc chắn phải được hiệu trưởng Tống và thím đồng ý mới được ạ.”

“Cậu Hoắc đưa cháu ra gốc cây chỉ để nói chuyện này thôi sao?” Bí thư Dương không ngờ sự việc lại phát triển theo một hướng khác hẳn, nhưng như vậy thì mọi chuyện đều có vẻ hợp lý rồi.

“Đúng vậy ạ.” Tô Uyển gật đầu, làm ra bộ mặt ngây thơ ngơ ngác, như thể nếu không phải nói chuyện này thì còn có thể nói chuyện gì khác nữa.

Thấy chuyện buổi trưa Bí thư Dương đều đã nhìn thấy hết, cô thản nhiên thêu dệt tiếp để hợp thức hóa mọi thứ: “Đoàn trưởng Hoắc rất có hiếu, bảo cháu viết lại mấy thực đơn mà người già thích ăn, để mang về cho bảo mẫu ở nhà làm ạ.”

Hóa ra đây chính là lý do cậu Hoắc đưa cô về, còn giúp cô bê dưa hấu.

Bí thư Dương có chút thất vọng, bà cứ tưởng cậu Hoắc nhìn trúng Tiểu Uyển rồi chứ, nhưng mà khoan, biết đâu đây lại là một cách để tiếp cận Tiểu Uyển thì sao?

Dù sao thì cảnh tượng cậu Hoắc giúp con bé ăn thịt mỡ, bà đã nhìn thấy rõ mồn một cơ mà.

“Cái con bé này, về nhà sao không nói với chúng ta một tiếng.”

“Thím cũng đang định nói với cháu, ngày mai thứ Bảy cả nhà thím đều sang nhà bạn gái của Văn Bác, tối muộn mới về. Ngày mai cháu cứ theo cậu Hoắc sang nhà họ Hoắc, nấu một bữa cơm sinh nhật cho bà cụ Hoắc đi.”

Bí thư Dương mỉm cười dặn dò ngày mai chỉ cần nấu bữa sáng cho họ, rồi đi về phòng.

“Dạ vâng thím.” Tô Uyển đáp lời một cách lanh lảnh.

Đây là do Tô Hiểu Tuệ cứ muốn trực tiếp đối đầu với cô, để xem đến lúc đó cô ta định kết thúc vở kịch này bằng lý do gì.

Sáng sớm hôm sau lúc chín giờ, ba người nhà hiệu trưởng Tống ăn sáng xong, ăn mặc chỉnh tề, xách theo quà cáp đã chuẩn bị từ trước đi đến nhà thông gia tương lai.

Sau khi dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, Tô Uyển lấy sách giáo khoa cấp ba từ trong gùi ra, ngồi trên ghế sofa và bắt đầu ôn tập.

Cô dự tính hai giờ chiều đi bộ sang nhà họ Hoắc cũng chưa muộn.

Kiến thức cấp ba thời này còn khá đơn giản, chỉ tương đương với cấp hai đời sau, Toán và Vật lý đều có kiến thức nền tảng, chỉ cần ôn lại công thức là được.

Nhưng những môn xã hội như Ngữ văn, Lịch sử thì cần cô bỏ thời gian ra học thuộc, may mà năm đó cô đã dốc sức thi đại học nên nền tảng vẫn còn, đọc vài lần là nhớ ngay.

Đến giờ cơm trưa, Tô Uyển nấu một bát mì và luộc một bắp ngô, ăn xong lại tiếp tục ngồi trên ghế sofa đọc sách, đọc một lúc thì bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài.

Cô đặt cuốn sách xuống, trải chiếu ra sàn phòng khách định ngủ trưa một lát.

Gió từ ban công thổi vào mát rượi, vô cùng dễ chịu, chẳng nóng nực chút nào, Tô Uyển nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Hai giờ chiều, Hoắc Kiêu Hàn đến khu nhà tập thể, khi đi ngang qua cửa nhà hiệu trưởng Tống, anh vô tình liếc nhìn vào trong cửa sổ.

Liền nhìn thấy Tô Uyển đang gối đầu lên cuốn sách Ngữ văn cấp ba, nằm nghiêng trên chiếu giữa sàn nhà ngủ trưa.

Làn da trắng như tuyết, mái tóc đen láy, chiếc mũi cao thanh tú, bờ môi mềm mại mịn màng, cả người toát ra vẻ dịu dàng, kiều diễm như làn nước, lại mềm mại nõn nà như một quả vải vừa mới bóc vỏ đặt trong lòng bàn tay.

Vì trời nóng nên hai chiếc cúc áo trước ngực được cởi ra, cộng thêm tư thế ngủ khiến cổ áo bị kéo trễ xuống, để lộ một mảng lớn làn da trắng ngần mịn màng, xương quai xanh thanh mảnh, mượt mà như mỡ đông.

Thấp thoáng qua cổ áo hơi mở rộng, có thể nhìn thấy lớp áo nhỏ màu phấn nhạt bên trong. Hai cánh tay đặt cạnh đầu trắng nõn lộ vẻ hồng hào, mềm mại như ngó sen.

Ánh mắt đen sâu thẳm của Hoắc Kiêu Hàn lập tức trầm xuống, tầm nhìn giống như bị lửa đốt, anh nhanh chóng quay người đi. Ánh nắng gay gắt chiếu lên gương mặt lạnh lùng đang căng cứng của anh, khiến nó trở nên nóng bừng và ửng đỏ.

Cô gái này lại cứ thế mà ăn mặc không chỉnh tề, nằm ngủ ngay giữa phòng khách. Cũng may tòa nhà này mỗi tầng chỉ có hai hộ, trừ khi có việc tìm hiệu trưởng Tống, bằng không sẽ chẳng có ai đi ngang qua.

Anh nghiến chặt răng, cơ hàm bạnh ra đầy căng thẳng, rồi gõ vang cửa nhà hiệu trưởng Tống.

Tô Uyển đang ngủ rất ngon, trong mơ cô thấy mình cầm một xâu chìa khóa dài dằng dặc, đi gõ cửa từng nhà để thu tiền phòng, thì bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa. Nhưng tay cô đã dừng gõ rồi mà, sao vẫn còn tiếng động?

Cô lật người, nhưng tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục. Cô nhíu mày, bực bội phát ra tiếng nũng nịu: “Đừng gõ nữa.”

Giọng nói trong cơn ngái ngủ như tiếng chim oanh hót vào buổi sớm, vừa mềm vừa ngọt, lại mang theo chút ý vị làm nũng của thiếu nữ.

Tiếng gõ cửa quả nhiên dừng lại.

Hoắc Kiêu Hàn đứng ngoài cửa, cảm thấy hơi ngột ngạt, nên đưa tay nới lỏng chiếc cúc ở cổ áo sơ mi. Sau đó anh lùi sang một bên, nhìn về phía dãy núi xanh trùng điệp phía xa, đôi mày nhíu chặt lại.

Một lúc sau, Tô Uyển đang trong giấc nồng mới từ từ tỉnh giấc. Cô ngồi dậy, nửa tỉnh nửa mê, hình như ban nãy thật sự có tiếng gõ cửa. Cô lồm cồm bò dậy xỏ giày ra mở cửa xem sao. Cơ thể vừa thức giấc mềm nhũn tựa vào cánh cửa, nhìn thấy dáng người cao lớn, cương nghị đang đứng ngoài hành lang, cô dụi mắt hỏi: “Đoàn trưởng Hoắc, sao anh lại tới đây?”

Giọng nói lúc mới ngủ dậy mềm mại, dẻo ngọt như vừa ngậm một viên trôi nước trong miệng vậy.

Hoắc Kiêu Hàn quay người lại.

Cổ áo của Tô Uyển vẫn chưa được chỉnh đốn, vẹo vọ xộc xệch, hai bím tóc dài thắt sẵn cũng có phần rối bời. Anh vừa định nghiêm khắc khiển trách một trận, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt đen láy như chứa một làn nước mùa xuân đang nhìn mình, vẻ kiều diễm mềm yếu ấy tựa như nụ hoa chớm nở trên cành vào ngày xuân, khiến người ta không khỏi nảy sinh lòng thương xót.

Hoắc Kiêu Hàn khựng lại một chút, rồi dời tầm mắt đi chỗ khác, gương mặt căng thẳng, giọng nói trầm xuống đầy lạnh lùng: “Tỉnh rồi thì thu dọn chút rồi đi thôi.”

“Mấy giờ rồi?” Tô Uyển dụi mắt ngáp một cái, rõ ràng là vẫn chưa ngủ đủ giấc.

“Hai giờ mười lăm, còn phải đi lấy bánh kem đã đặt trước, đến nhà họ Hoắc chắc tầm ba giờ.” Hoắc Kiêu Hàn nâng cổ tay xem đồng hồ, ánh mắt lạnh lẽo và sâu thẳm.

“Được rồi.” Tô Uyển khẽ đáp một tiếng, không ngờ mình lại ngủ quên lâu đến thế.

Cô quay người vỗ nhẹ lên đôi má nhỏ cho tỉnh táo, thu dọn sách giáo khoa cấp ba, rồi cuộn chiếu trên sàn lại cất vào phòng. Cuối cùng cô vào nhà vệ sinh, thấy bím tóc trong gương hơi rối, để tiết kiệm thời gian, cô tháo ra rồi tết lại thành một bím tóc đuôi tôm duy nhất.

Hoắc Kiêu Hàn vẫn luôn đứng đợi ngoài cửa. Nhìn thấy Tô Uyển thu dọn sách vở, hóa ra cô thật sự đang ôn tập bài vở, điều này khiến anh hơi bất ngờ.

Sau khi Tô Uyển trở ra, Hoắc Kiêu Hàn liếc nhìn cô một cái đầy hững hờ rồi đi xuống lầu. Khi đi đến cầu thang, nghĩ đến việc sau này có thể Tô Uyển vẫn sẽ ngủ trưa ở phòng khách như vậy, anh quay người lại, nheo mày đưa ra lời cảnh cáo lạnh lùng: “Con gái con lứa thì phải chú ý ảnh hưởng, muốn ngủ trưa thì vào phòng mà ngủ.”

Nhưng bất chợt anh lại nghĩ, liệu có phải cô cố tình làm vậy không, vì biết anh sẽ đến.

Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều - Chương 21 | Đọc truyện chữ