Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều
Chương 149: Đểu giả đến cực điểm.
Hẹn hò đi thuyền ở Công viên Nhân dân bằng cửa sau sao?
Hoắc Kiêu Hàn định sải bước đi về phía Công viên Nhân dân ngay lập tức, nhưng mới đi được vài bước, anh lại giơ tay lên nhìn đồng hồ. Ba tiếng đồng hồ được phép ra ngoài của anh sắp hết, buổi trưa anh còn phải chủ trì cuộc họp toàn quân, không thể đến muộn hay vắng mặt được.
Ánh mắt sắc lẹm như chim ưng của Hoắc Kiêu Hàn nhanh chóng quét qua Công viên Nhân dân một lượt. Anh nhìn thấy trên những băng ghế dài, dưới bóng cây râm mát, hay trên những chiếc thuyền gỗ đang khua mái chèo giữa hồ đều có không ít những đôi tình nhân. Họ đều rất e lệ, ngượng ngùng; có đôi ngồi sát vai nhau, có đôi khẽ nắm lấy đôi tay nhỏ, lại có những cô gái táo bạo hơn thì tựa đầu vào vai người tình.
Thế nhưng anh vẫn không thấy bóng dáng của Tô Uyển và Mạnh Tân Hạo đâu, cũng có thể do khoảng cách quá xa nên anh không nhận ra.
Hoắc Kiêu Hàn lại nhìn đồng hồ một lần nữa, đôi lông mày lạnh lùng nhíu chặt lại. Với tư cách là một quân nhân, anh bắt buộc phải nhanh chóng trở về đơn vị, không thể tiếp tục trì hoãn thêm thời gian. Anh chỉ đành lên xe, trở về đơn vị trong thời gian quy định.
Khi Tô Uyển đến tòa soạn, đúng vào lúc nhân viên đang nghỉ ăn trưa.
Tưởng Mộng Duyệt bưng hộp cơm trên tay, ngồi tại chỗ vừa ăn vừa lật xem cuốn sách hướng dẫn đan áo len. Thấy Tô Uyển đột nhiên xuất hiện ở tổ biên dịch, cô ấy vừa bất ngờ vừa vui mừng: “Tô Uyển, chị đang định chúc mừng em đây. Nghe nói em đỗ vào trường Trung học Lệ Chí với số điểm gần như tuyệt đối, em giỏi thật đấy!”
“Mấy lời đồn đại bên ngoài nói em gian lận hay dựa vào quan hệ, chị nghe qua là biết ngay mấy bạn học cũ ở trường cấp ba ghen tị với em, cố tình vu khống để làm em nản lòng thôi.”
Tâm trạng của Tưởng Mộng Duyệt hôm nay vô cùng tốt, gương mặt rạng rỡ như một cô dâu sắp về nhà chồng. Xem chừng cô ấy thực sự đã bị tên khốn Trần Thủ Thần lừa gạt đến mức chẳng hay biết gì.
“Chị Mộng Duyệt, sáng nay trường mới công bố, sao chị biết hay vậy?” Tô Uyển hơi kinh ngạc và nghi hoặc hỏi.
Tưởng Mộng Duyệt hất cằm về phía văn phòng của Lục Nhuệ: “Tất nhiên là nghe Tổ trưởng Lục nói rồi. Em đến đây có phải là muốn chia sẻ tin vui này với chị không? Vừa hay chị cũng có tin mừng muốn nói với em đây.”
“Thủ Thần dự định, Tết năm nay sẽ đưa chị về quê anh ấy gặp ba mẹ để bàn chuyện kết hôn.”
“Chị định đan cho ba mẹ anh ấy và anh ấy mỗi người một chiếc áo len, nên đang đọc sách để học đây.” Vừa nhắc đến Trần Thủ Thần, gương mặt Tưởng Mộng Duyệt tràn ngập hạnh phúc, đôi mắt lấp lánh đầy mong đợi vào đoạn tình cảm này.
Mối tình bốn năm từ thời sinh viên đi đến tận bây giờ, không phải nói bỏ là bỏ được. Đến khi sự thật phơi bày, chắc chắn sẽ là nỗi đau thấu tận tâm can.
Thế nhưng, cô không thể để Tưởng Mộng Duyệt và một cô gái khác tên Phương Phương, tiếp tục bị tên khốn hám lợi kia lừa gạt và lợi dụng thêm nữa.
“Chị Mộng Duyệt, vậy là chúng ta song hỷ lâm môn rồi nhỉ. Đúng lúc ngày mai là Chủ nhật, chiều mai chúng mình đi dạo trung tâm thương mại đi. Chị sắp kết hôn rồi, cũng nên chuẩn bị trước xem cần mua sắm những gì…” Tô Uyển thuận theo lời Tưởng Mộng Duyệt, trêu chọc nói.
“Ghét ghê! Còn những mấy tháng nữa mới đến Tết mà.” Đôi gò má Tưởng Mộng Duyệt đỏ bừng như trái táo chín, thẹn thùng lấy cuốn sách che mặt.
“Với lại, chị vừa gửi tiền nhuận bút cho Thủ Thần, để anh ấy mua nội thất chuẩn bị cho đám cưới sau này rồi, có muốn đi mua sắm thì cũng phải đợi đến khi chị nhận nhuận bút tháng sau đã.”
Nghe đến đây, nắm đấm của Tô Uyển đã cứng lại. Gã khốn này đúng là đốn mạt đến cực điểm, lại dám lừa tiền của Tưởng Mộng Duyệt để đi mua quần áo cho một cô gái khác.
“Vậy chị Mộng Duyệt coi như đi cùng em để chọn đồ đi. Sắp khai giảng rồi mà em chẳng có gì để mặc cả.” Tô Uyển không để lộ sắc thái gì, chỉ tỏ vẻ đáng thương nài nỉ.
“Được thôi, không vấn đề gì.” Tưởng Mộng Duyệt đồng ý rất sảng khoái, rồi lại tiếp tục nghiên cứu cuốn sách hướng dẫn đan áo len trên tay.
Cả tâm trí của cô ấy lúc này, đều đặt hết vào niềm hạnh phúc khi được cùng Trần Thủ Thần về quê ra mắt ba mẹ, và chuyện kết hôn vào dịp Tết.
Nhìn dáng vẻ chìm đắm trong hạnh phúc của Tưởng Mộng Duyệt, Tô Uyển thầm nghĩ ngày mai chỉ có hai cô gái là cô và Mộng Duyệt thì chưa đủ, nhất định phải có thêm một người đàn ông có khả năng kiểm soát tình hình.
Phòng trường hợp, Tưởng Mộng Duyệt không chịu nổi cú sốc bị người yêu nhiều năm phản bội, mà tinh thần suy sụp.
Hoặc cũng có thể là gã khốn kia khi bị vạch trần sự thật tại trận, sẽ chó cùng rứt dậu mà làm ra chuyện gì đó quá khích.
Trong đầu cô lập tức nảy ra một cái tên: Mạnh Tân Hạo, một nam sinh viên đại học, yêu thích vận động, lại xuất thân từ gia đình quân nhân, vô cùng thích hợp. Vừa hay tối nay sang nhà cô Hồng dùng bữa, cô có thể nói trước với Mạnh Tân Hạo một tiếng.
Năm giờ chiều, tiếng động cơ ô tô gầm rú vang lên từ bên ngoài sân nhà họ Hoắc.
Hoắc Kiêu Hàn vừa xuống xe đã sải bước dài đi thẳng vào trong nhà, đôi chân mày cao và sắc sảo khẽ nhíu lại.
Bà cụ Hoắc đang ngồi trên ghế sofa, đeo kính lão xem ảnh, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Thấy Kiêu Hàn đã về, bà cụ cười nói với bé Hân Di ngồi bên cạnh: “Chú út của cháu về đúng lúc lắm, mau mang ảnh qua cho chú xem, hỏi chú xem có thích không.”