Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều
Chương 101: Cô xứng sao?
Đây chắc chắn là do người nội bộ của tòa soạn, cố tình tiết lộ tin tức cho các tờ báo lá cải, hòng mượn sức mạnh của dư luận, để ép Tô Uyển phải chủ động rời khỏi nhà xuất bản.
Nếu không phải hôm nay Chủ nhiệm Mâu gọi điện kể lại toàn bộ đầu đuôi sự việc cho mẹ anh, thì anh cũng không biết được, Tổng biên tập Lục lại mang tất cả sự giận dữ về việc Lục Nhuệ bị thương, đổ hết lên đầu Tô Uyển.
Điều quan trọng nhất là, Tô Uyển rõ ràng có thể quay về kể chuyện này với mẹ anh, nhưng cô lại nhất quyết lập quân lệnh trạng với Xã trưởng Tưởng, muốn dựa vào năng lực của chính mình để ở lại tòa soạn Bắc Bình. Hơn nữa, lúc anh đón cô về tối qua, từ đầu đến cuối cô cũng không hề nhắc lấy một lời.
Nghĩ lại vẻ không tình nguyện và trốn tránh lộ liễu, mỗi khi anh muốn phụ đạo bài vở cho cô, đôi chân mày cương nghị của Hoắc Kiêu Hàn nhíu chặt lại, đôi môi mỏng mím chặt. Sau đó, anh nhấc ống nghe lên gọi điện cho nhà xuất bản.
Tô Uyển và Tưởng Mộng Duyệt mua một ít bánh quy, sữa và trái cây tại cửa hàng thực phẩm, rồi đi đến phòng bệnh của bệnh viện quân y để thăm Lục Nhuệ. Tuy vết thương của Lục Nhuệ không quá nặng, không trúng chỗ hiểm, nhưng đám lưu manh kia đều đang ở độ tuổi mười sáu, mười bảy, mười tám, nên ra tay căn bản không hề biết nặng nhẹ.
Hậu quả là khắp người anh ta bị đa chấn thương phần mềm, trên mặt tím bầm từng mảng, sau gáy còn quấn băng gạc trắng xóa.
Vì Lục Nhuệ cần nghỉ ngơi và tinh thần không được tốt, nên sau khi nhóm Cao Tuệ đến, họ cũng chỉ hỏi thăm xã giao vài câu đơn giản. Kim Văn Lệ là mẹ của Lục Nhuệ, liền tiễn họ ra về.
Thế nhưng khi vừa nghe thấy tên và giọng nói của Tô Uyển, Lục Nhuệ lập tức mở bừng mắt. Nhìn thấy Tô Uyển bước vào, đôi mắt vốn đang ủ rũ thất vọng của anh ta bỗng chốc rạng rỡ đầy vẻ phấn khích.
Kim Văn Lệ đang ngồi bên cạnh gọt táo, thấy cậu con trai đang ủ rũ bỗng nhiên trở nên kích động như vậy, bà ta liền đưa ánh mắt không mấy thiện cảm nhìn hai cô gái trẻ mới bước vào.
Gần như bằng trực giác của một người mẹ, bà ta nhận ra ngay cô gái đi bên trái với mái tóc tết hai bên, dáng vẻ thanh tú xinh đẹp, vóc dáng cao ráo thon thả chính là Tô Uyển, kẻ đã quyến rũ và khiến con trai bà ta bị thương.
“Thưa dì, chúng cháu là đồng nghiệp cùng tổ biên dịch với Tổ trưởng Lục. Cháu và Tô Uyển đến để thăm anh ấy ạ.” Tưởng Mộng Duyệt xách giỏ trái cây, lễ phép chào hỏi Kim Văn Lệ.
“Cháu chào dì ạ.” Ngay khoảnh khắc bước vào, Tô Uyển đã cảm nhận được cơn giận dữ và lòng thù địch mạnh mẽ từ mẹ của Lục Nhuệ, cứ như thể giây tiếp theo bà ta sẽ đuổi thẳng cổ cô ra ngoài vậy. Nhưng cô vẫn giữ vẻ ôn hòa, lễ độ mà chào hỏi.
Ba của Kim Văn Lệ là giám đốc nhà máy gang thép, bà ta từ nhỏ đã sống trong nhung lụa nên dáng vẻ rất cao ngạo. Bà ta khinh khỉnh liếc nhìn Tô Uyển từ dưới lên trên vài lượt, sau đó mới quay sang nói với Tưởng Mộng Duyệt vài câu.
Cái hạng con gái từ nông thôn lên, cậy mình có chút nhan sắc mà không biết giữ mình, qua lại với nhiều người đàn ông cùng lúc, bà ta thật sự nhìn một cái thôi cũng thấy bẩn mắt.
Nhất là khi cô ta còn hại đứa con trai bảo bối của bà bị thương nặng đến thế này. Không trực tiếp đuổi cô ra ngoài đã là do bà có giáo dục tốt rồi.
Tô Uyển trước khi đến đã biết mình sẽ phải đối mặt với điều gì nên cũng không để tâm, cô chỉ quan tâm hỏi han tình hình sức khỏe của Lục Nhuệ.
“Đồng chí Tô Uyển, tôi không sao.” Chỉ một câu nói dịu dàng như vậy, đặc biệt là khi đôi mắt trong veo như làn nước của Tô Uyển nhìn anh ta đầy vẻ quan tâm, đã khiến những đám mây mù trong lòng Lục Nhuệ suốt mấy ngày qua tan biến sạch sẽ. Cảm giác mệt mỏi, buồn ngủ cũng bay biến mất, anh ta vội vàng lên tiếng: “May mà hôm đó cô không cùng tôi về Bắc Bình, đám người đó đúng là nhắm vào cô và tiền bạc đấy.”
Lục Nhuệ từ nhỏ đến lớn đều được ba mẹ bảo vệ rất kỹ, chưa bao giờ gặp phải chuyện cướp bóc hay lưu manh ác bá như thế này, giờ nhớ lại anh ta vẫn còn thấy rùng mình sợ hãi.
“Bọn chúng đều có tổ chức và âm mưu từ trước, hơn nữa gia đình của tên cầm đầu Hồ Tự Cường đó có bối cảnh rất mạnh, ba tôi và công an từ Bắc Bình xuống cũng không làm gì được hắn. Nếu lúc đó cô có trên xe, tôi không dám nghĩ bọn chúng sẽ làm gì cô nữa.”
Lục Nhuệ bây giờ cũng thấy rất hối hận, nếu lúc đó anh ta đi cùng tài xế thì có lẽ đám lưu manh kia cũng không dám kiêu ngạo, ngang nhiên chặn đường cướp bóc như vậy.
Kim Văn Lệ nghe con trai mình chịu tổn thương lớn như thế, mà vẫn một lòng lo lắng cho sự an toàn của Tô Uyển, thì sắc mặt lại càng khó coi hơn.
Cái cô nữ sinh nông thôn này đến thăm Lục Nhuệ vào lúc này, lại còn lập quân lệnh trạng với Xã trưởng Tưởng, thậm chí chấp nhận đánh cược cả 1500 tệ tiền nhuận bút chỉ để được ở lại tổ biên dịch. Bà còn không rõ cô ta đang ủ mưu tính kế gì sao?
Chẳng phải là vì cảm thấy vị sĩ quan kia khó nhằn, nên muốn tìm cơ hội khác để tiếp cận con trai bà, quyến rũ nó để được gả vào nhà họ Lục hay sao?
“Tổ trưởng Lục, đây đều là những chuyện chúng tôi không lường trước được. Lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt, những kẻ hại anh chắc chắn sẽ sớm bị sa lưới thôi. Bây giờ điều quan trọng nhất là anh phải dưỡng thương cho tốt, đồng nghiệp trong tổ biên dịch đều rất mong anh sớm ngày quay lại làm việc.”
Tô Uyển nói với giọng chân thành, cô nhìn qua các vết thương trên mặt và cánh tay Lục Nhuệ, cũng không nán lại trò chuyện quá lâu.
Tưởng Mộng Duyệt cũng nhận thấy bà Lục cực kỳ không chào đón Tô Uyển, suốt từ đầu đến cuối sắc mặt bà luôn âm trầm khiến người ta cảm thấy như có gai đâm sau lưng. Cô ấy liền nói còn phải về làm việc, không dám làm phiền Tổ trưởng Lục nghỉ ngơi thêm nữa.
Sau đó, cả hai cùng chào tạm biệt Kim Văn Lệ và Lục Nhuệ.
Kim Văn Lệ nhìn cậu con trai vốn nhút nhát của mình, bị mấy câu nói của Tô Uyển làm cho mê muội đến mức mắt không rời đi nổi, trong ánh mắt bà phủ một lớp sương lạnh lẽo. Đứa con trai ưu tú mà bà dày công nuôi dưỡng, lẽ nào lại để bị một con hồ ly lẳng lơ quyến rũ mất sao?
Chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra!
Ngay khi hai người vừa bước ra khỏi phòng bệnh, bà cũng đặt con dao gọt hoa quả xuống, đi giày cao gót lộc cộc đuổi theo ra ngoài.
“Chờ đã…” Kim Văn Lệ khoanh tay trước ngực gọi Tô Uyển lại.
Bà ta trực tiếp đưa ra lời cảnh cáo không một chút khách khí: “Đồng chí Tô Uyển, hạng con gái như cô tôi đã gặp không chỉ một hai người rồi. Tôi nói cho cô biết, tốt nhất là nên sớm từ bỏ cái ý định đó đi, đừng có mơ tưởng giở mưu hèn kế bẩn trước mặt con trai tôi nữa.”
Bà ta dùng đôi mắt phượng đầy vẻ mỉa mai và khinh miệt nhìn Tô Uyển. Tư thế cao cao tại thượng đó chẳng khác nào đang nhìn một con chó hoang ở dưới quê vậy.
“Cô cũng không tự nhìn lại xem thân phận mình là gì đi, cô xứng sao?”
Câu nói này cực kỳ tàn nhẫn và ngạo mạn.
“Tôi chỉ cảnh cáo cô một lần này thôi. Nếu sau khi con trai tôi xuất viện mà cô vẫn chưa rời khỏi nhà xuất bản, còn tiếp tục bám lấy con trai tôi không buông, thì tôi không ngại mang chuyện cô có mối quan hệ nam nữ bừa bãi, truyền đến trường học hoặc về tận quê nhà của cô đâu!”
“Quyến rũ một anh sĩ quan chưa đủ, giờ lại còn muốn quyến rũ cả con trai tôi nữa à? Sao thế? Đêm ở Tân Hương đó không quyến rũ được người ta, nên giờ muốn chuyển mục tiêu sang con trai tôi sao?”
Ban đầu, Kim Văn Lệ còn có thể kiềm chế cảm xúc trước mặt con trai, nhưng giờ đây ánh mắt bà ta trở nên âm u, sắc lẹm, buông ra những lời nhục mạ độc địa.
Trong mắt bà ta, cơ thể của Tô Uyển vốn dĩ đã chẳng còn trong sạch nữa rồi. Ai mà biết được, cái đêm cô được vị sĩ quan kia đón đi thì đã xảy ra những chuyện gì cơ chứ!
Tất nhiên, ngay từ đầu khi biết con trai mình có cảm tình với cô học sinh Tô Uyển này và muốn đi công tác cùng cô, bà ta đã không hề ngăn cản. Dù sao đi nữa, bà ta cũng không đời nào chấp nhận một đứa con dâu nông thôn.
Bà ta chỉ đơn giản muốn để cậu con trai nhút nhát của mình, nhân cơ hội này mà “vui vẻ” một chút thôi.
Nếu cô ta có chịu thiệt thòi thì cũng là do tâm địa bất chính, tự chuốc lấy mà thôi.
Thế nhưng ai mà ngờ được, chuyến đi ấy lại suýt chút nữa khiến bà ta mất đi đứa con trai bảo bối, còn Tô Uyển lại được một người đàn ông khác đưa đi. Lúc đó, bà ta thật sự đã nảy sinh ý định muốn g**t ch*t cô cho rảnh nợ.