Thập Niên 70: Thần Y Cay Nồng
Chương 84
Trần Ngọc Quế nhìn khuôn mặt nghiêm túc của Tần Sơn Hà, cẩn thận nói: “Hay là để nó theo con lên huyện thành, con quản giáo nó cho tốt, quản tốt rồi về mẹ tìm nhà chồng cho nó.”
Tần Sơn Hà không ngờ mẹ mình lại đưa ra yêu cầu này, trực tiếp từ chối: “Không được. Tính nó thế nào mẹ cũng biết, con và Đào Nhi đi làm không ở nhà, lúc đó nó chạy ra ngoài làm gì con cũng không biết, làm sao quản nó?”
“Vậy con nói làm sao?” Trần Ngọc Quế vì chuyện của đứa con gái này mà đêm nào cũng không ngủ được.
“Để nó xuống đồng kiếm công điểm, kiếm được bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu, không kiếm thì đừng ăn cơm đừng tiêu tiền.” Con gái nhà ai mà không xuống đồng làm việc, ngay cả vợ nhỏ của anh trước đây cũng xuống đồng, mỗi ngày còn có thể kiếm được sáu bảy công điểm.
“Thế thì vất vả quá,” nói đến đây, thấy sắc mặt Tần Sơn Hà khó coi, lại nói: “Cũng không phải là không được.”
“Mẹ nói vất vả, nó gả cho người ta rồi không xuống đồng làm việc à?” Trần Ngọc Quế rất muốn nói tìm cho nó một nhà chồng không cần làm việc, nhưng con gái mình mình rõ nhất. Tính tình thì khỏi phải nói, không chịu nổi người ta hỏi thăm. Ngoại hình cũng bình thường, nếu nó có thể xinh đẹp như Giang Đào, bà chẳng cần phải lo gì cả.
“Mẹ tự suy nghĩ kỹ đi, mẹ không thể nhẫn tâm, nó sẽ không sửa được những thói hư tật xấu đó. Sau này người chịu khổ vẫn là chính nó.” Tần Sơn Hà đứng dậy đi ra ngoài, anh vốn định cho Trần Ngọc Quế chút tiền, nghĩ lại trong nhà còn có một cô em gái ham ăn biếng làm, liền không cho. Cho rồi cũng là để Tần Sơn Phượng tiêu xài hoang phí.
Ra khỏi phòng Trần Ngọc Quế, liền thấy vợ nhỏ của mình đang bưng một chậu nước ra. Anh đi qua nhận lấy chậu nước trong tay cô, đổ nước rồi hai người cùng nhau về phòng.
Giang Đào không hỏi Trần Ngọc Quế tìm anh nói gì, Tần Sơn Hà là người hiểu chuyện, chuyện nhà họ Tần cô không muốn bận tâm. Tần Sơn Hà cũng không có ý định nói với cô, những chuyện phiền lòng này anh tự biết là được.
“Trong bếp còn có nước ấm, em đi rửa mặt đ.á.n.h răng đi.” Giang Đào bề ngoài tỏ ra bình tĩnh, thực ra nội tâm rất căng thẳng. Tần Sơn Hà mắt sắc, quan sát tinh tế, sao có thể không nhìn ra? Anh cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên môi cô, “Em ngủ trước đi.”
Bị anh hôn như vậy, Giang Đào càng căng thẳng hơn. Tần Sơn Hà lại cong môi, tâm trạng rất tốt đi rửa mặt đ.á.n.h răng. Lúc trở về, vợ nhỏ đã nằm trong chăn, nhắm mắt như đã ngủ, nhưng hàng mi rung động đã bán đứng cô.
Đi qua xem trên giường có hai cái chăn, anh duỗi tay kéo chăn của vợ nhỏ, lại bị cô nắm c.h.ặ.t, Tần Sơn Hà cười trầm thấp, “Em muốn để anh chịu lạnh cả đêm à?”
Giang Đào cũng không giả vờ nữa, mở mắt ra nói: “Không phải còn một cái chăn sao?”
Tần Sơn Hà bắt đầu cởi quần áo, “Giường quá nhỏ, hai cái chăn không ngủ được.”
Giang Đào: “Chen một chút là được.”
Tần Sơn Hà cởi ra chỉ còn lại quần áo thu đông, kéo chăn của Giang Đào ra chui vào, “Ừ, chen một chút.”
______
Tần Sơn Hà chen vào chăn, Giang Đào còn chưa kịp phản ứng đã bị anh ôm vào lòng, “Ngoan, đừng động, anh chỉ ôm một cái thôi.”
Cơ thể anh rất nóng, Giang Đào bị bao bọc hoàn toàn. Họ là vợ chồng, sớm đã nên ngủ chung như vậy. Là anh quan tâm đến cô nên mới luôn ngủ riêng. Giang Đào không phải người không biết điều, trong lòng cô đều hiểu.
Cơ thể cứng đờ trong giây lát, cô giơ tay đặt lên eo anh. Cơ thể anh không giống cô, cứng rắn. Giang Đào bất giác véo vào vòng eo săn chắc đó một cái, tay lại lập tức bị anh nắm lấy, “Ngoan, đừng trêu anh, nếu không anh không nhịn được.”
Ôm cô mà không làm gì đã là sự nhẫn nại lớn nhất của anh, cô nhóc này còn dám sờ mó lung tung trên người anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giang Đào cảm nhận được cơ thể anh càng nóng hơn, giọng nói cũng có chút khác thường, ẩn nhẫn và khàn khàn. Cô không dám động nữa, nhắm mắt lại ngủ.
Đêm đó Tần Sơn Hà cũng không biết mình ngủ lúc nào, ôm vợ nhỏ mà không thể làm gì, đối với anh thật sự là một sự t.r.a t.ấ.n ngọt ngào.
Ngày hôm sau, hơn 5 giờ hai người đã thức dậy, ăn uống đơn giản rồi xuất phát về huyện thành. Trần Ngọc Quế gói hai túi đồ cho họ mang đi.
“Ở thành phố ăn rau cũng phải dùng tiền mua, đây có cải thảo, củ cải và khoai lang, đủ cho các con ăn một thời gian.”
Giang Đào nhìn hai túi đồ lớn có chút đau đầu, làm sao đặt lên xe đạp đây? Sau đó Tần Sơn Hà đặt một túi lên gióng trước, phía sau lại buộc chéo một túi, như vậy không ảnh hưởng đến việc cô ngồi.
“Có nặng lắm không?” Giang Đào nhỏ giọng hỏi Tần Sơn Hà, hai túi đồ cộng thêm cô chắc phải đến một hai trăm cân.
“Không sao.” Tần Sơn Hà bảo cô ngồi lên, đạp xe vù vù chạy, chút trọng lượng này anh cõng cũng có thể chạy, huống chi là đi xe đạp.
Hơn 7 giờ hai người đã đến nhà ở huyện thành, đặt đồ xuống Tần Sơn Hà lập tức đưa Giang Đào đến bệnh viện, đến nơi vừa đúng 8 giờ, không muộn.
“Anh đi muộn có sao không?” Giang Đào có chút lo lắng, dù sao Tần Sơn Hà mới đi làm không bao lâu.
Tần Sơn Hà vỗ vỗ đầu cô, “Không sao, mau đi làm đi.”
Giang Đào cũng không do dự, chạy đến văn phòng của chủ nhiệm Lưu. Cả ngày hôm đó cô đều lo lắng Tần Sơn Hà đi muộn bị lãnh đạo khiển trách.
Tan làm Tần Sơn Hà đến đón cô, cô lập tức hỏi: “Lãnh đạo của anh có nói gì anh không?”
Tần Sơn Hà nhìn vẻ mặt nghiêm túc lo lắng của cô, nắm tay cô cười. Vợ nhỏ nhà anh lúc đi học, chắc chắn rất ngoan.
“Không sao, thứ bảy anh đã xin phép rồi.” Anh là lãnh đạo một phòng, muộn vài phút không đáng kể. Hơn nữa anh làm việc cẩn thận, không để người khác bắt được điểm yếu, thứ bảy anh đã báo cáo với xưởng trưởng, nói hôm nay sẽ muộn một chút.
Nghe anh nói vậy Giang Đào thở phào một hơi, “Em còn lo lắng cả ngày.”
Tần Sơn Hà ha ha cười, vợ nhỏ đối xử với mọi việc quá nghiêm túc. Nhưng tính cách này của cô học y rất thích hợp. Hai người về nhà, ở hành lang gặp phải người chồng lịch sự nho nhã nhà hàng xóm, anh ta còn chào hỏi Tần Sơn Hà.
Giang Đào thấy hai người họ nói chuyện, tự mình mở cửa vào nhà trước. Vừa cho gạo vào nồi chuẩn bị nấu cháo, Tần Sơn Hà đã trở về, dựa vào khung cửa nhìn chằm chằm vào tay cô.
Giang Đào thấy anh không có việc gì, liền sai anh làm việc, “Lấy một cây cải thảo ra đây.”
Tần Sơn Hà cong môi, cô sai bảo anh thật sự càng ngày càng thuận tay.
Tần Sơn Hà không ngờ mẹ mình lại đưa ra yêu cầu này, trực tiếp từ chối: “Không được. Tính nó thế nào mẹ cũng biết, con và Đào Nhi đi làm không ở nhà, lúc đó nó chạy ra ngoài làm gì con cũng không biết, làm sao quản nó?”
“Vậy con nói làm sao?” Trần Ngọc Quế vì chuyện của đứa con gái này mà đêm nào cũng không ngủ được.
“Để nó xuống đồng kiếm công điểm, kiếm được bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu, không kiếm thì đừng ăn cơm đừng tiêu tiền.” Con gái nhà ai mà không xuống đồng làm việc, ngay cả vợ nhỏ của anh trước đây cũng xuống đồng, mỗi ngày còn có thể kiếm được sáu bảy công điểm.
“Thế thì vất vả quá,” nói đến đây, thấy sắc mặt Tần Sơn Hà khó coi, lại nói: “Cũng không phải là không được.”
“Mẹ nói vất vả, nó gả cho người ta rồi không xuống đồng làm việc à?” Trần Ngọc Quế rất muốn nói tìm cho nó một nhà chồng không cần làm việc, nhưng con gái mình mình rõ nhất. Tính tình thì khỏi phải nói, không chịu nổi người ta hỏi thăm. Ngoại hình cũng bình thường, nếu nó có thể xinh đẹp như Giang Đào, bà chẳng cần phải lo gì cả.
“Mẹ tự suy nghĩ kỹ đi, mẹ không thể nhẫn tâm, nó sẽ không sửa được những thói hư tật xấu đó. Sau này người chịu khổ vẫn là chính nó.” Tần Sơn Hà đứng dậy đi ra ngoài, anh vốn định cho Trần Ngọc Quế chút tiền, nghĩ lại trong nhà còn có một cô em gái ham ăn biếng làm, liền không cho. Cho rồi cũng là để Tần Sơn Phượng tiêu xài hoang phí.
Ra khỏi phòng Trần Ngọc Quế, liền thấy vợ nhỏ của mình đang bưng một chậu nước ra. Anh đi qua nhận lấy chậu nước trong tay cô, đổ nước rồi hai người cùng nhau về phòng.
Giang Đào không hỏi Trần Ngọc Quế tìm anh nói gì, Tần Sơn Hà là người hiểu chuyện, chuyện nhà họ Tần cô không muốn bận tâm. Tần Sơn Hà cũng không có ý định nói với cô, những chuyện phiền lòng này anh tự biết là được.
“Trong bếp còn có nước ấm, em đi rửa mặt đ.á.n.h răng đi.” Giang Đào bề ngoài tỏ ra bình tĩnh, thực ra nội tâm rất căng thẳng. Tần Sơn Hà mắt sắc, quan sát tinh tế, sao có thể không nhìn ra? Anh cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên môi cô, “Em ngủ trước đi.”
Bị anh hôn như vậy, Giang Đào càng căng thẳng hơn. Tần Sơn Hà lại cong môi, tâm trạng rất tốt đi rửa mặt đ.á.n.h răng. Lúc trở về, vợ nhỏ đã nằm trong chăn, nhắm mắt như đã ngủ, nhưng hàng mi rung động đã bán đứng cô.
Đi qua xem trên giường có hai cái chăn, anh duỗi tay kéo chăn của vợ nhỏ, lại bị cô nắm c.h.ặ.t, Tần Sơn Hà cười trầm thấp, “Em muốn để anh chịu lạnh cả đêm à?”
Giang Đào cũng không giả vờ nữa, mở mắt ra nói: “Không phải còn một cái chăn sao?”
Tần Sơn Hà bắt đầu cởi quần áo, “Giường quá nhỏ, hai cái chăn không ngủ được.”
Giang Đào: “Chen một chút là được.”
Tần Sơn Hà cởi ra chỉ còn lại quần áo thu đông, kéo chăn của Giang Đào ra chui vào, “Ừ, chen một chút.”
______
Tần Sơn Hà chen vào chăn, Giang Đào còn chưa kịp phản ứng đã bị anh ôm vào lòng, “Ngoan, đừng động, anh chỉ ôm một cái thôi.”
Cơ thể anh rất nóng, Giang Đào bị bao bọc hoàn toàn. Họ là vợ chồng, sớm đã nên ngủ chung như vậy. Là anh quan tâm đến cô nên mới luôn ngủ riêng. Giang Đào không phải người không biết điều, trong lòng cô đều hiểu.
Cơ thể cứng đờ trong giây lát, cô giơ tay đặt lên eo anh. Cơ thể anh không giống cô, cứng rắn. Giang Đào bất giác véo vào vòng eo săn chắc đó một cái, tay lại lập tức bị anh nắm lấy, “Ngoan, đừng trêu anh, nếu không anh không nhịn được.”
Ôm cô mà không làm gì đã là sự nhẫn nại lớn nhất của anh, cô nhóc này còn dám sờ mó lung tung trên người anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giang Đào cảm nhận được cơ thể anh càng nóng hơn, giọng nói cũng có chút khác thường, ẩn nhẫn và khàn khàn. Cô không dám động nữa, nhắm mắt lại ngủ.
Đêm đó Tần Sơn Hà cũng không biết mình ngủ lúc nào, ôm vợ nhỏ mà không thể làm gì, đối với anh thật sự là một sự t.r.a t.ấ.n ngọt ngào.
Ngày hôm sau, hơn 5 giờ hai người đã thức dậy, ăn uống đơn giản rồi xuất phát về huyện thành. Trần Ngọc Quế gói hai túi đồ cho họ mang đi.
“Ở thành phố ăn rau cũng phải dùng tiền mua, đây có cải thảo, củ cải và khoai lang, đủ cho các con ăn một thời gian.”
Giang Đào nhìn hai túi đồ lớn có chút đau đầu, làm sao đặt lên xe đạp đây? Sau đó Tần Sơn Hà đặt một túi lên gióng trước, phía sau lại buộc chéo một túi, như vậy không ảnh hưởng đến việc cô ngồi.
“Có nặng lắm không?” Giang Đào nhỏ giọng hỏi Tần Sơn Hà, hai túi đồ cộng thêm cô chắc phải đến một hai trăm cân.
“Không sao.” Tần Sơn Hà bảo cô ngồi lên, đạp xe vù vù chạy, chút trọng lượng này anh cõng cũng có thể chạy, huống chi là đi xe đạp.
Hơn 7 giờ hai người đã đến nhà ở huyện thành, đặt đồ xuống Tần Sơn Hà lập tức đưa Giang Đào đến bệnh viện, đến nơi vừa đúng 8 giờ, không muộn.
“Anh đi muộn có sao không?” Giang Đào có chút lo lắng, dù sao Tần Sơn Hà mới đi làm không bao lâu.
Tần Sơn Hà vỗ vỗ đầu cô, “Không sao, mau đi làm đi.”
Giang Đào cũng không do dự, chạy đến văn phòng của chủ nhiệm Lưu. Cả ngày hôm đó cô đều lo lắng Tần Sơn Hà đi muộn bị lãnh đạo khiển trách.
Tan làm Tần Sơn Hà đến đón cô, cô lập tức hỏi: “Lãnh đạo của anh có nói gì anh không?”
Tần Sơn Hà nhìn vẻ mặt nghiêm túc lo lắng của cô, nắm tay cô cười. Vợ nhỏ nhà anh lúc đi học, chắc chắn rất ngoan.
“Không sao, thứ bảy anh đã xin phép rồi.” Anh là lãnh đạo một phòng, muộn vài phút không đáng kể. Hơn nữa anh làm việc cẩn thận, không để người khác bắt được điểm yếu, thứ bảy anh đã báo cáo với xưởng trưởng, nói hôm nay sẽ muộn một chút.
Nghe anh nói vậy Giang Đào thở phào một hơi, “Em còn lo lắng cả ngày.”
Tần Sơn Hà ha ha cười, vợ nhỏ đối xử với mọi việc quá nghiêm túc. Nhưng tính cách này của cô học y rất thích hợp. Hai người về nhà, ở hành lang gặp phải người chồng lịch sự nho nhã nhà hàng xóm, anh ta còn chào hỏi Tần Sơn Hà.
Giang Đào thấy hai người họ nói chuyện, tự mình mở cửa vào nhà trước. Vừa cho gạo vào nồi chuẩn bị nấu cháo, Tần Sơn Hà đã trở về, dựa vào khung cửa nhìn chằm chằm vào tay cô.
Giang Đào thấy anh không có việc gì, liền sai anh làm việc, “Lấy một cây cải thảo ra đây.”
Tần Sơn Hà cong môi, cô sai bảo anh thật sự càng ngày càng thuận tay.