Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Thập Niên 70: Thần Y Cay Nồng

Chương 629

Mặc kệ anh tức giận thế nào, khi nhìn thấy con gái nhà mình thì một chữ cũng không nhắc tới. Chủ yếu là Hoắc Nguyên Lãng xác thật không tồi, anh chính là đối với Hoắc Việt Trạch lại có địch ý, cũng không thể bởi vậy ảnh hưởng tình cảm của con gái.

Lương Hiểu Đào tìm thời gian nói chuyện tình cảm với Tròn Tròn. Chuyện tình cảm nếu xảy ra vấn đề, người bị thương rất nhiều khi là con gái. Có một số lời cô cần nói chuyện với Tròn Tròn một chút.

“Con cùng Nguyên Lãng ở chung thế nào?” Lương Hiểu Đào vuốt đầu con gái hỏi.

Tròn Tròn mặt có chút đỏ, ngượng ngùng nói: “Con.... Không phải muốn gạt bố mẹ, là cảm thấy chờ chúng con quan hệ ổn định lại nói với bố mẹ.”

Xác thật, cô cùng Hoắc Nguyên Lãng ở chung một năm nay, có hơn phân nửa thời gian đều là Hoắc Nguyên Lãng theo đuổi cô, bọn họ hai người xác định quan hệ cũng mới hai ba tháng.

Lương Hiểu Đào đối với việc này không để ý, con cái lớn có không gian sinh hoạt riêng, cô không thể mọi chuyện đều quản. Cười cười cô nói: “Không có việc gì. Các con ở chung thế nào?”

Tròn Tròn đã không còn ngượng ngùng như vừa rồi, cười nói: “Mẹ, mẹ không biết đâu, Hoắc Nguyên Lãng đặc biệt biết nấu cơm, ăn rất ngon. Anh ấy còn biết làm thủ công, trước kia anh ấy tặng con Khóa Lỗ Ban chính là anh ấy tự tay làm.....”

Nói đến Hoắc Nguyên Lãng mắt cô sáng lấp lánh, Lương Hiểu Đào có thể nhìn ra, cô cũng thích Hoắc Nguyên Lãng.

“Nếu thích thì phải ở chung cho tốt,” Lương Hiểu Đào nhẹ giọng nói: “Con người cả đời này a, có thể gặp được người mình thích và người đó cũng thích mình, cuối cùng đi đến cùng nhau rất ít. Hai người ở bên nhau phải bao dung lẫn nhau, phải quý trọng phần tình cảm này. Con gái tuy rằng phải được người ta sủng, nhưng không thể cậy sủng mà kiêu.”

Tròn Tròn nghiêm túc gật đầu, mẹ cùng bố tình cảm tốt như vậy, khẳng định có bí quyết, cô phải học tập thật tốt.

Sau lần nói chuyện này không mấy ngày, ông bà nội Hoắc Nguyên Lãng đến nhà bái phỏng, người nhà họ Lương vui vẻ ăn bữa cơm, chuyện hai đứa nhỏ xem như đã qua cửa.

Sự tình truyền ra ngoài, bao nhiêu công t.ử ca ở Kinh Đô nhìn Hoắc Nguyên Lãng không vừa mắt, nhưng bọn họ cũng không có biện pháp, Hoắc Nguyên Lãng vô luận là gia thế hay điều kiện bản thân, bọn họ đều so ra kém.

Tình cảm của Tròn Tròn cùng Hoắc Nguyên Lãng càng ngày càng tốt, hai người cơ hồ không có đỏ mặt bao giờ. Ngày này, một người bạn của Hoắc Nguyên Lãng tổ chức tiệc sinh nhật ở khách sạn, hai người cùng nhau tham gia. Nửa đường Tròn Tròn bị rượu đổ lên quần áo, Hoắc Nguyên Lãng dẫn cô đi phòng thay đồ trên lầu khách sạn.

Hai người ra khỏi thang máy, Hoắc Nguyên Lãng chờ ở hành lang, Tròn Tròn đẩy cửa phòng khách sạn, đang định đi vào, nhìn thấy cảnh tượng bên trong thì a một tiếng xoay người chạy ra. Bên trong có người đang làm vận động trên giường, hơn nữa là ba người cùng nhau.

Hoắc Nguyên Lãng nghe được tiếng cô kêu sợ hãi lập tức chạy tới: “Làm sao vậy?”

Tròn Tròn khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, lắc đầu kéo anh đi, cô tuy rằng biết có một số người đời sống cá nhân thối nát, nhưng chưa từng nghĩ tới có một ngày sẽ tận mắt nhìn thấy, cô cảm thấy có chút ghê tởm.

Hoắc Nguyên Lãng nhìn thoáng qua cái phòng kia, ôm lấy cô đi về hướng thang máy, nhưng cửa thang máy còn chưa mở ra, một người đàn ông cao lớn mặc áo ngủ đã đi tới: “Hai vị, Trương tổng chúng tôi cho mời.”

Hoắc Nguyên Lãng nhìn thấy cách ăn mặc của hắn liền đem Tròn Tròn hộ ở trong n.g.ự.c, anh đại khái đoán được vừa rồi Tròn Tròn nhìn thấy gì. Nhàn nhạt nhìn thoáng qua người đàn ông kia, anh nói: “Cút!”

Người đàn ông thấy khí chất tôn quý của anh trong lòng có chút kiêng kị, nhưng nghĩ đến Trương tổng cũng không phải người thường, liền kiên trì nói: “Có một số lời tôi cảm thấy chúng ta vẫn là giáp mặt nói rõ ràng thì tốt hơn, miễn cho về sau gặp phải khó coi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hoắc Nguyên Lãng thấy sắc mặt Tròn Tròn không tốt, không muốn cùng người đàn ông này dây dưa, thang máy mở liền che chở Tròn Tròn đi vào, nhưng người đàn ông lại chặn ở cửa thang máy.

Hoắc Nguyên Lãng thấy thế nhấc chân liền đá vào hạ bộ hắn, nghĩ đến Tròn Tròn vừa rồi có khả năng nhìn thấy thân thể người đàn ông này, anh một cước này liền phát ngoan. Người đàn ông không nghĩ tới anh một câu không nói liền động cước, không có phòng bị bị anh đá trúng. A một tiếng liền khom lưng ngã xuống trên mặt đất.

Hoắc Nguyên Lãng ôm lấy Tròn Tròn vào thang máy, tới dưới lầu nói với bạn một tiếng liền rời đi. Lên xe, anh ôm Tròn Tròn nhẹ giọng an ủi: “Không có việc gì, không có việc gì.”

Tròn Tròn ghé vào trong lòng n.g.ự.c anh hoãn một lát tâm tình nói: “Em nhìn thấy ba người.”

Hoắc Nguyên Lãng nghe xong mày nhăn thành một cục, so với anh tưởng tượng còn muốn tồi tệ hơn. Tròn Tròn từ nhỏ được người trong nhà bảo hộ tốt, loại chuyện này phỏng chừng nghe nói đều ít, huống chi tận mắt nhìn thấy.

“Anh đưa em về, ngủ một giấc quên đi là tốt rồi.”

Tròn Tròn thở dài: “Đang yên đang lành, ai biết sẽ đụng tới chuyện ghê tởm như vậy.”

Hoắc Nguyên Lãng vỗ vỗ đầu cô: “Xã hội muôn màu muôn vẻ, coi như không nhìn thấy là được.”

Tròn Tròn mím môi trầm mặc một lát nói: “Có người có thể là minh tinh, lúc em mở cửa mặt hắn đối diện em.”

Hoắc Nguyên Lãng khởi động xe, tùy ý hỏi: “Ai?”

“Em quên tên gọi là gì, liền khoảng thời gian trước diễn một bộ phim truyền hình rất nổi tiếng.” Tròn Tròn nói rồi lấy di động ra tìm kiếm, sau đó đưa ảnh chụp cho Hoắc Nguyên Lãng xem, “Thịnh Phi Dương.”

Hoắc Nguyên Lãng ừ một tiếng, người này anh nhớ kỹ.

“Nói đến là em đi nhầm phòng,” Tròn Tròn lại nói: “Dù sao cũng là việc riêng của người ta, bọn họ nếu là không dây dưa, thì thôi.”

Cô rất hiểu Hoắc Nguyên Lãng, tuy nói anh ở trước mặt cô đều là một bộ dáng tính tình tốt, nhưng đối với người khác chính là bá đạo thực sự. Liền sự tình hôm nay, anh rất có khả năng sẽ động thủ thu thập ba người kia.

Hoắc Nguyên Lãng xác thật muốn thu thập bọn họ, anh đều nghĩ xong phương án. Nhưng nghe Tròn Tròn nói như vậy, anh liền đè xuống cái tâm tư kia.

“Anh biết, buổi tối nghỉ ngơi cho tốt.”

Tròn Tròn thấy anh nghe lọt lời mình nói, cứ yên tâm vào sân. Hoắc Nguyên Lãng lái xe trở về chỗ ở của anh.
Chương 629 - Chương 629 | Đọc truyện tranh