Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Thập Niên 70: Thần Y Cay Nồng

Chương 613

Nhưng, hiện tại Tần Sơn Phượng thành cái dạng này, trong lòng anh làm sao dễ chịu được. Nhưng trong lòng khó chịu, anh cũng không biểu hiện ra mặt, lên xe buýt ngồi xuống bên cạnh Lương Hiểu Đào, nhẹ giọng nói: “Không có việc gì.”

Lương Hiểu Đào nắm tay anh, cô có thể hiểu được tâm trạng của anh, bởi vì chính cô cũng có một ông bố không bớt lo.

“Hổ T.ử đứa nhỏ này về sau có thể làm nên chuyện lớn.” Lương Hiểu Đào nhỏ giọng nói với Tần Sơn Hà: “Năng lực tổ chức lãnh đạo rất mạnh.”

Tần Sơn Hà nhìn thoáng qua Hổ T.ử đang dẫn một đám nhóc con ghé vào cửa sổ xe, giảng giải sự vật bên ngoài, cười: “Đứa nhỏ này xác thật không tồi.”

Tuy rằng cậu bé lớn nhất trong đám trẻ con này, nhưng thân phận thấp nhất. Đôi khi thân phận chính là chướng ngại tự nhiên trong lòng một người, có người nhìn thấy người có thân phận cao hơn mình, tự nhiên sẽ hạ thấp địa vị của chính mình.

Chính mình đều hạ thấp mình, làm sao có thể để người khác bình đẳng với mình? Hơn một giờ sau, xe tới thôn Thượng Thủy. Người trong thôn nhìn thấy có xe tiến vào, đều nhìn lại đây. Chờ Tần Sơn Hà xuống xe, liền có người vây quanh.

Hiện tại Tần Sơn Hà không bao giờ là thằng cả nhà họ Tần đơn giản như vậy, từ khi anh xây lại trường học trong thôn, mọi người càng là đối với anh nhiệt tình thực sự.

“Sơn Hà a! Cháu đã trở lại.”

“Lần này có thể ở nhà mấy ngày? Nhà bác còn có thổ sản vùng núi mới lấy từ trên núi về, lát nữa đưa qua cho cháu một ít.”

“Nhà tôi cũng có.”

......

Tần Sơn Hà cười ứng phó người trong thôn, Lương Hiểu Đào mang theo mọi người về nhà. Song sinh cơ hồ mỗi năm về một chuyến, xem như đã quen thuộc, nhưng mấy đứa trẻ khác chưa từng thấy qua, cảm thấy nơi này quá đơn sơ.

Hai đứa con nhà Lương Nghị còn nhỏ giọng hỏi Lương Hiểu Đào: “Cô ơi, cô trước kia liền ở loại địa phương này a?”

Lương Hiểu Đào cười gật đầu: “Đúng vậy!”

Tiểu gia hỏa mở to hai mắt không thể tin được, Lương tướng quân vỗ nhẹ đầu nó: “Này tính là tốt rồi, lúc trước đ.á.n.h giặc, chỗ ở còn kém hơn.”

Trong nhà thật lâu không có người ở, Tần Sơn Hà dẫn mọi người dọn dẹp nhà cửa trước. Lương Hiểu Đào cùng vợ chồng Lương tướng quân cùng với gia đình Lương Nghị, đi về phía thôn Thượng Thủy.

Bởi vì Tần Sơn Hà xây trường học cho thôn, vô luận là sân trước của Mai Thu Lan, hay sân nhà họ Giang, trong thôn đều có người giúp đỡ dọn dẹp, cho nên, sân nhà Mai Thu Lan nhìn từ bên ngoài còn rất sạch sẽ.

Vài người cùng nhau dọn dẹp sân, buổi tối hai vợ chồng già Lương Nguyên Đường, cùng gia đình Lương Nghị liền ở nơi này. Bất quá, cơm chiều mọi người vẫn ăn cùng nhau.

“Đào Nhi a, cháu đã trở lại.” Vương Thúy Lan hàng xóm đứng ở giữa hai sân nói chuyện với Lương Hiểu Đào.

Gần mười năm trôi qua, Vương Thúy Lan già đi rất nhiều, nhưng cái tính thích nói xấu một chút không giảm. Lương Hiểu Đào mới vừa lên tiếng, bà ta liền đi tới nhỏ giọng hỏi: “Cái cô Giang Xuân Linh cùng Ngô Mai Hoa là sao thế? Không phải đi Kinh Đô sao? Sao liền đã trở lại?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lương Hiểu Đào cười cười: “Chuyện của họ, cháu không biết.”

Vương Thúy Lan bĩu môi, bà ta mới không tin đâu.

“Bố cháu không phải đã ly hôn với Ngô Mai Hoa sao? Bà ta cùng Giang Xuân Linh sao còn ở nhà cháu thế?” Vương Thúy Lan lại hỏi.

Lương Hiểu Đào không nghĩ tới các bà ấy sẽ ở tại nhà họ Giang, nhíu mày nói: “Chuyện này cháu còn chưa biết đâu.”

Lương Hiểu Đào hỏi một câu thì ba câu trả lời là không biết, Vương Thúy Lan cũng liền không hỏi nữa, c.ắ.n hạt dưa đi rồi. Bà ta mới vừa đi, Tần Hữu Phúc dẫn vài người lại đây giúp bọn họ dọn dẹp sân.

Quả Quả cùng Thạc Thạc nhà Lương Nghị cao hứng chơi trong sân, một lát liền lấm lem đất cát, Lương Nghị cùng Thang Mẫn Mẫn cũng chưa quản, trẻ con tới nông thôn, có thể sạch sẽ đến chỗ nào đi.

“Chú Hữu Phúc,” Lương Hiểu Đào đến gần Tần Hữu Phúc nói với ông: “Nghe nói Ngô Mai Hoa cùng Giang Xuân Linh ở trong thôn, các bà ấy hiện tại đã không phải người trong thôn đi.”

Tần Hữu Phúc hiểu ý cô, ông cũng không muốn để cặp mẹ con kia ở tại trong thôn. Đặc biệt là Giang Xuân Linh, hai năm trước không biết như thế nào lại thông đồng với Kiến Minh nhà ông, hiện tại nhà ông bị người phụ nữ kia làm cho chướng khí mù mịt.

“Nhưng các bà ấy ở chính là sân nhà cháu, chúng chú qua đuổi người ta không đi a!” Ông đã đi đuổi rồi, nhưng cặp mẹ con kia ngồi dưới đất ăn vạ, ông có thể có biện pháp nào?

“Cháu đã biết,” Lương Hiểu Đào nói: “Lát nữa chú đi nói với các bà ấy, bảo các bà ấy mau ch.óng dọn đi, nếu là không dọn đi, cháu liền báo cảnh sát.”

Tần Hữu Phúc nghe xong thật cao hứng: “Được, chú đi ngay đây.” Đuổi được người phụ nữ Giang Xuân Linh kia đi, nhà bọn họ cũng có thể thanh tịnh chút.

Tần Hữu Phúc chắp tay sau lưng về nhà trước, Tần Kiến Minh đang ngồi dưới bóng cây râm mát đọc sách. Thấy anh ta, Tần Hữu Phúc trong lòng liền bực bội. Ông hiện tại thật sự ý thức được, đứa con trai này phế rồi.

Nhìn xem Tần Sơn Hà người ta, tám chín tuổi liền không có bố, va vấp gồng gánh một cái gia đình, khó khăn biết bao!

Nhìn lại người ta hiện tại, ra cửa đều là lái xe, trường học nói xây liền xây. Đừng nói cậu ta là bởi vì cưới Lương Hiểu Đào mới có ngày hôm nay, để ông nói, không có Lương Hiểu Đào thì Tần Sơn Hà cũng không phải vật trong ao. Con rể nhà tướng quân là dễ làm như vậy sao?

Nhìn lại đứa con trai này của ông, trước không nói nó có thể kiếm bao nhiêu tiền, liền nói cái cô Giang Xuân Linh kia, cô ta là người thế nào nó không rõ ràng lắm sao? Thế nhưng còn muốn cùng cô ta ở bên nhau, làm cho hiện tại liền cái vợ đều cưới không được.

Dù sao Giang Xuân Linh nếu là muốn lại tiến vào cửa nhà bọn họ, cửa sổ đều không có.

Đi đến bên cạnh bà bạn già Trịnh Tam Xuân, ông nói: “Đào Nhi đã trở lại, tôi nói với con bé chuyện Giang Xuân Linh cùng Ngô Mai Hoa ở nhà nó. Nó bảo chúng ta đuổi cặp mẹ con kia đi, các bà ấy nếu là không đi, Đào Nhi liền báo cảnh sát.”

Trịnh Tam Xuân vừa nghe lời này, đôi mắt cọ một cái liền sáng lên, bà đã sớm muốn đuổi cặp mẹ con kia đi rồi.

“Đi, tôi đi cùng ông.”

Trịnh Tam Xuân cởi tạp dề ném lên ghế, đi nhanh ra ngoài, Tần Hữu Phúc đi theo. Giang Xuân Linh mẹ con là phụ nữ, nếu là giở thói ăn vạ thì một mình ông đàn ông không dễ xử lý, vẫn là để bà bạn già nhà ông đi theo tốt hơn.
Chương 613 - Chương 613 | Đọc truyện tranh