Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Thập Niên 70: Thần Y Cay Nồng

Chương 610

“Làm sao không thể thành? Đào Đào nhà chúng ta xinh đẹp như vậy.”

Đường Vận Cầm không muốn nói với cô ta nữa, đây là một kẻ hồ đồ, nói với cô ta không rõ được.

“Từ giờ trở đi, cô cứ ở trong nhà, nơi nào cũng không được đi. Thẳng đến…” Thẳng đến khi không còn là người nhà họ Đàm.

Đường Vận Cầm về phòng cầm lấy điện thoại liền gọi cho con trai cả: “Con hiện tại lập tức về nhà cho mẹ… Mẹ mặc kệ con có bao nhiêu chuyện quan trọng, hiện tại lập tức về nhà.”

Đường Vận Cầm lần này phải hoàn toàn giải quyết người phụ nữ này, không thể để cô ta ở bên ngoài mất mặt xấu hổ. Một mình Đào Đào không tính là gì, bà chỉ sợ ảnh hưởng đến thanh danh những đứa cháu gái khác trong nhà.

Nếu người bên ngoài đều cho rằng nhà họ Đàm bọn họ duy lợi là đồ, vì ích lợi có thể bán đứng con gái, kia bọn họ cũng đừng hòng lăn lộn ở Kinh Đô nữa.

……

Lương Hiểu Đào không biết chuyện xảy ra ở nhà họ Đàm, cô cùng Tần Sơn Hà buổi chiều tan tầm sớm, muốn về nhà nói chuyện đàng hoàng với An An. Trên đường nói với anh chuyện gặp Đường Vận Cầm: “Em cảm thấy em phải nói rõ ràng với An An trước, miễn cho con bé Đào Đào kia lại nói gì đó trước mặt nó. Nhưng đừng xem thường con bé đó.”

“Em không cần quản, anh nói với nó.” Tần Sơn Hà lái xe nói: “Chín tuổi, có một số đạo lý nó nên hiểu.”

Lương Hiểu Đào ừ một tiếng, quay đầu thấy anh mày không giãn, liền hỏi: “Công việc không thuận lợi sao?”

Tần Sơn Hà nghĩ nghĩ hỏi: “Em nói xem có người sẽ có năng lực tiên tri sao?”

Lương Hiểu Đào phì cười, định trêu chọc anh một câu, nhưng lời còn chưa nói ra khỏi miệng cô nghĩ tới hệ thống của chính mình. Kia chẳng phải cũng là chuyện không thể dùng khoa học giải thích sao? “Xảy ra chuyện gì?” Cô hỏi.

“Một câu hai câu nói không rõ, buổi tối nói với em.”

Về đến nhà, song sinh còn ở sân thể d.ụ.c nhỏ huấn luyện. Lương Hiểu Đào đi qua xem, liền thấy mười hai mươi đứa trẻ đang hai người một cặp đ.á.n.h nhau, một quyền một chân thật đúng là ra trò.

“Đây là đang luyện cách đấu?” Lương Hiểu Đào hỏi ông cụ Vương bên cạnh.

Cháu trai ông cụ Vương cũng ở bên trong, ông mỗi ngày đều qua đây giám sát. Ông cười ha hả nói: “Phải, một đám nhóc con đều là mầm mống đi lính.”

Lương Hiểu Đào muốn trợn trắng mắt, mấy ông cụ trong đại viện nhìn thấy bé trai tráng kiện, đều nói là mầm mống đi lính. Nhìn một lát cô liền về nhà, chuẩn bị cơm chiều cho hai đứa nhỏ. Mấy ngày nay mỗi ngày huấn luyện, sức ăn của song sinh đều tăng lên không ít.

Sáu giờ, huấn luyện đúng giờ kết thúc, song sinh trở về nhà, tự mình đi tắm rửa trước, lúc đi ra đồ ăn đã lên bàn. Hai đứa hẳn là thật sự đói bụng, mỗi đứa cầm lấy một cái màn thầu liền gặm.

“Ấy da, chậm một chút, lại không ai tranh với các con.” Mai Thu Lan nói.

An An ba miếng ăn hết một cái màn thầu, lại giơ tay cầm một cái nói: “Cụ ơi, con đói a!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lời này chọc Mai Thu Lan cười ngất, chạy nhanh múc thêm một bát canh đưa cho cậu bé: “Uống hai ngụm thuận khí, đừng nghẹn.”

Bên này Thường Thường cũng không thua kém chút nào, cũng đang bắt đầu ăn cái màn thầu thứ hai. Lương Nguyên Đường thấy cao hứng: “Ăn nhiều mới chắc người.”

Cả nhà đều ngồi xuống ăn cơm, Lương Hiểu Đào chờ An An hỏi hôm nay Đào Đào sao không tới, kết quả ăn cơm xong nó lại cùng Thường Thường chạy ra ngoài chơi.

“Nhìn xem, kỳ thật chuyện em lo lắng rất nhiều đều sẽ không xảy ra.” Tần Sơn Hà nhỏ giọng nói với Lương Hiểu Đào.

Lương Hiểu Đào nhún vai: “Nhưng em không thể không lo lắng nha!”

Hai vợ chồng tản bộ một lát trong đại viện rồi về nhà, vừa lúc song sinh cũng đã trở lại. Lương Hiểu Đào lên lầu nghỉ ngơi, Tần Sơn Hà lại đem hai anh em gọi vào thư phòng.

“Hôm nay mẹ các con gặp bà nội của Đào Đào,” Tần Sơn Hà mở đầu rất trực tiếp, anh cảm thấy có một số việc trực tiếp nói với chúng, chúng cũng không phải không thể hiểu được.

Hơn nữa lấy tình huống nhà bọn họ, hai đứa nhỏ chú định không thể sống quá đơn giản, bằng không c.h.ế.t thế nào cũng không biết. Cho nên, giáo d.ụ.c chúng không thể giống giáo d.ụ.c trẻ con bình thường.

“Mẹ các con đi gặp bà ấy, là bởi vì Đào Đào cùng mẹ bạn ấy đối với nhà chúng ta có tâm tư không tốt.” Tần Sơn Hà lại nói: “Mẹ Đào Đào muốn Đào Đào về sau gả cho An An.”

An An lại vẻ mặt mờ mịt: “Vì cái gì? Không phải người lớn mới có thể kết hôn sao? Chúng con vẫn là trẻ con mà!”

“Các bà ấy muốn hiện tại đ.á.n.h tốt cơ sở.” Thường Thường lên tiếng nói. Cậu bé trưởng thành sớm, chút tâm tư nhỏ của Đào Đào cậu đã sớm nhìn thấu. Bất quá bố mẹ không quản, cậu cũng sẽ không nói với An An.

An An vẫn là ngây thơ: “Vì cái gì đặt nền móng? Con lớn lên cũng sẽ không cưới bạn ấy?”

Tần Sơn Hà nghe xong lời này tới hứng thú, hỏi: “Con không phải rất thích bạn ấy sao?”

An An thở dài: “Có mấy đôi thanh mai trúc mã cuối cùng có thể đi cùng nhau chứ?”

Tần Sơn Hà thiếu chút nữa bật cười: “Con đây là nghe từ đâu vậy?”

“Trong TV a!” An An buông tay, “Dù sao con về sau sẽ không kết hôn với bạn ấy.”

Tần Sơn Hà cũng không muốn đoán tâm tư trẻ con, bắt đầu cùng bọn họ phân tích chuyện này: “Trên thế giới này cũng không phải mỗi người đều bình đẳng, các con cùng những đứa trẻ chung quanh các con, sinh ra liền so với trẻ con bình thường có được nhiều thứ hơn. Như tài phú cùng địa vị. Những thứ các con sở hữu, có những người thậm chí cả đời này đều không thể có được.

Có được mấy thứ này liền thật sự tốt sao? Tốt cũng không tốt. Các con có được mấy thứ này, có thể cho các con làm rất nhiều việc người khác muốn làm nhưng không làm được. Như mua đồ vật thực đắt tiền, du lịch toàn thế giới vân vân. Nhưng, mấy thứ này cũng bị người ta dòm ngó, các con cần thiết có năng lực bảo vệ mấy thứ này, bằng không nó có thể là bùa đòi mạng của các con.”

Tần Sơn Hà những lời này song sinh cái hiểu cái không, nhưng Tần Sơn Hà không có giải thích nhiều hơn, lại nhìn An An nói: “Đào Đào cùng mẹ bạn ấy vì cái gì muốn tiếp cận con? Bởi vì các bà ấy coi trọng đồ vật con sở hữu. Các con về sau trong tay có được tiền tài quyền thế sẽ làm rất nhiều người lấy lòng các con, tiến tới từ trên người các con đạt được chút gì đó. Các con muốn phân rõ, người nào là thật sự cần giúp đỡ, người nào là không cần?”

“Làm sao phân biệt?” Thường Thường hỏi.
Chương 610 - Chương 610 | Đọc truyện tranh