Thập Niên 70: Thần Y Cay Nồng
Chương 607
Nghỉ hè tới rồi, Lương Hiểu Đào suy xét có nên cho song sinh học chút gì đó không, kết quả cô còn chưa nói, hai đứa liền có nơi đi.
Mấy ngày trước, một đám trẻ con trong đại viện không biết vì chuyện gì mà đ.á.n.h nhau một trận, có mấy đứa bị thương. Mấy lão thủ trưởng bàn bạc, bảo cảnh vệ viên của họ tổ chức một đội tập huấn, trong vòng hai tháng.
Không phải tinh lực tràn đầy sao? Vậy thì xả bớt đi.
Song sinh là bị tai bay vạ gió, trận đ.á.n.h nhau kia hai đứa có việc không tham gia. Nhưng hai đứa đối với việc tham gia tập huấn rất cao hứng, bởi vì nghe nói có thể b.ắ.n bia.
Sự tình là Lương Nguyên Đường quyết định, Lương Hiểu Đào tự nhiên không có dị nghị. Dù sao rèn luyện thân thể cũng khá tốt.
Nhưng thật ra Đàm Đào Đào vài lần tới tìm An An cũng chưa tìm được người, có chút không cao hứng. Lương Hiểu Đào mới mặc kệ cô bé có cao hứng hay không, khách khách khí khí đuổi người đi.
Nhưng không nghĩ tới, cô bé này rất cố chấp, sau lại thay đổi sách lược, mỗi ngày giờ cơm chiều lại qua đây. Lúc này An An khẳng định là ở nhà.
Lương Hiểu Đào có chút khó chịu, tâm cơ này đều bày ra ngoài mặt rồi.
“Em cảm thấy cần nói chuyện với An An,” buổi tối trước khi ngủ Lương Hiểu Đào nói với Tần Sơn Hà: “Bảo An An nói với Đàm Đào Đào, về sau đừng có mỗi ngày đều qua đây.”
“Em định nói với An An thế nào?” Tần Sơn Hà hỏi.
Lương Hiểu Đào nghĩ nghĩ: “Em liền nói Đào Đào mỗi ngày qua đây mọi người đều không tiện lắm.”
“Anh cảm thấy không cần thiết,” Tần Sơn Hà nói: “An An nhìn như vô tâm vô phế, nhưng một chút cũng không ngốc. Em không nói nó còn cảm thấy không có gì, em nói nó phỏng chừng sẽ nghĩ theo hướng khác.”
“Nó mới bao lớn? Tiểu học năm 3.” Lương Hiểu Đào cảm thấy là Tần Sơn Hà nghĩ quá nhiều.
Tần Sơn Hà nhướng mày nói: “Chín tuổi, đúng là lúc đối với một số chuyện còn ngây thơ mờ mịt. Không kích thích, nói không chừng thời gian ngây thơ còn dài chút, một khi kích thích, nói không chừng liền sớm hiểu chuyện.”
Lương Hiểu Đào cười như không cười nhìn anh: “Đồng chí Tần Sơn Hà rất có kinh nghiệm a! Loại chuyện này anh mấy tuổi bắt đầu hiểu?”
“Khi đó bố qua đời không lâu, anh đang bận học cách gồng gánh cái gia đình này đâu. Có thể biết cái gì?” Tần Sơn Hà nhớ tới liền cảm thấy hai thằng nhóc con trong nhà cuộc sống quá hạnh phúc.
Lương Hiểu Đào thôi ý định nói chuyện tâm tư của Đàm Đào Đào với An An, dù sao bọn họ sắp dọn đi rồi, đến lúc đó cách xa xem con bé kia còn làm sao chạy tới nhà.
Cô bên này hạ quyết định, ngày hôm sau mẹ của Đào Đào là Cát Vân Đình liền đến bệnh viện tìm cô. Lương Hiểu Đào không kiên nhẫn gặp bà ta, bảo trợ lý đuổi đi, ai biết bà ta cố chấp thực sự, trực tiếp chặn người ở cửa văn phòng.
“Tiểu Lương đại phu, cô thật là người bận rộn a!” Cát Vân Đình cười, nhưng lời nói có ẩn ý.
Lương Hiểu Đào không muốn cùng bà ta lá mặt lá trái, nói thẳng: “Cô tìm tôi có việc?”
Cát Vân Đình không nhìn ra Lương Hiểu Đào không thích mình, bà ta không phải người Kinh Đô gốc, đối với Lương Hiểu Đào không hiểu biết, tự cho là người có thân phận như Lương Hiểu Đào, ngạo mạn một chút là rất bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cho nên bà ta cười nói: “Cũng không có chuyện gì, chính là Đào Đào nhà tôi thường xuyên quấy rầy các cô, ngại quá. Liền muốn mời cô ăn một bữa cơm.”
Lương Hiểu Đào: “……”
Đều sẽ không nhìn sắc mặt người khác sao? Bất quá bà ta nếu nhắc đến Đào Đào nhà bà ta, Lương Hiểu Đào quyết định nói rõ ràng với bà ta.
“Mẹ Đào Đào, cô không đăng ký lớp phụ đạo cho Đào Đào sao? Tôi thấy con bé mỗi ngày chạy tới nhà tôi, thời gian rất nhiều bộ dáng. Giáo d.ụ.c trẻ con phải nắm c.h.ặ.t, không thể thua ở vạch xuất phát.”
Lời này đã nói rất rõ ràng rồi đi, đầu óc Cát Vân Đình tựa hồ không giống người bình thường, liền nghe bà ta nói: “Tôi hôm nay tới chính là vì chuyện này. Tiểu Lương đại phu, cô xem Đào Đào nhà tôi theo cô học y thế nào? Đứa bé kia thông minh lắm.”
Lương Hiểu Đào: “……”
Đây là muốn ăn vạ bọn họ nha! Loại người lấy trẻ con ra để luồn cúi này là đáng ghét nhất.
“Tôi không nhận học trò,” Lương Hiểu Đào thần sắc có chút lạnh, “Mẹ Đào Đào, mọi người đều là người thông minh, cô làm hết thảy có ý gì tôi đều rõ ràng. Nói thật cho cô biết, hành vi của cô làm tôi rất phản cảm, hy vọng cô về sau đừng để Đào Đào tới nhà tôi nữa.”
Lương Hiểu Đào nói xong lập tức bỏ đi, Cát Vân Đình không nghĩ tới là kết quả như vậy. Đào Đào về nhà nói với bà ta, Lương Hiểu Đào rất thích nó, mỗi lần đến nhà họ Lương đều sẽ lấy đồ ngon cho nó, thái độ nói chuyện với nó cũng rất tốt.
Những lời này bà ta tin tưởng, Đào Đào nhà bà ta lớn lên xinh đẹp như vậy, làm người ta thích là chuyện dễ dàng. Bà ta nghĩ, Lương Hiểu Đào hẳn là có cùng tâm tư với bà ta.
Để hai đứa nhỏ chơi với nhau thật tốt, qua mấy năm, chờ bọn nó hiểu chuyện liền định ra sự tình. Nói đến, bọn họ coi như môn đăng hộ đối.
Nhưng, cô ta sao lại có thái độ này? Cho nên nói đầu óc Cát Vân Đình kỳ lạ đâu, Đào Đào một đứa trẻ con tới nhà, Lương Hiểu Đào chính là dù không thích, cũng sẽ không cho sắc mặt xem. Lại có, Đào Đào tới trong nhà, thuận tay cho chút đồ ăn không phải rất bình thường sao?
Đương nhiên, Lương Hiểu Đào chú trọng chuyện ăn uống, đồ ăn trong nhà đều không bình thường.
Nhìn bóng dáng Lương Hiểu Đào, mắt Cát Vân Đình có chút đỏ, bà ta cảm thấy Lương Hiểu Đào là đang coi thường mình. Tới Kinh Đô xong, rất nhiều người đều coi thường bà ta.
Lương Hiểu Đào vốn dĩ cho rằng đã cảnh cáo Cát Vân Đình, nếu là muốn giữ thể diện khẳng định liền sẽ không để Đào Đào tới nhà nữa. Không nghĩ tới chính là, Đào Đào còn tiếp tục mỗi ngày tới nhà điểm danh, qua mấy ngày An An còn hỏi cô: “Mẹ, mẹ có phải không thích Đào Đào không?”
Lương Hiểu Đào nghe xong nhíu mày hỏi: “Sao con lại hỏi như vậy?”
“Đào Đào nói mẹ bạn ấy bảo thế,” An An là người thẳng tính, đem lời Đào Đào nói kể lại hết, “Đào Đào còn nói mẹ bạn ấy đi tìm mẹ, mẹ làm mẹ bạn ấy tức phát khóc. Còn nói không cho bạn ấy tới tìm con chơi.”
Lương Hiểu Đào vừa nghe, hỏa khí lập tức nhảy lên trán, thật là chưa từng thấy người nào không biết xấu hổ như vậy. Bà ta có hay không nghĩ tới, những lời này nói với trẻ con sẽ có hậu quả gì?
Đè nén hỏa khí, Lương Hiểu Đào nhẹ giọng nói: “An An, con chín tuổi rồi, hẳn là có năng lực phân biệt sự việc. Mẹ Đào Đào đến bệnh viện tìm mẹ, nói muốn Đào Đào theo mẹ học y, mẹ không đồng ý. Con nói xem, mẹ có sai không?”
Mấy ngày trước, một đám trẻ con trong đại viện không biết vì chuyện gì mà đ.á.n.h nhau một trận, có mấy đứa bị thương. Mấy lão thủ trưởng bàn bạc, bảo cảnh vệ viên của họ tổ chức một đội tập huấn, trong vòng hai tháng.
Không phải tinh lực tràn đầy sao? Vậy thì xả bớt đi.
Song sinh là bị tai bay vạ gió, trận đ.á.n.h nhau kia hai đứa có việc không tham gia. Nhưng hai đứa đối với việc tham gia tập huấn rất cao hứng, bởi vì nghe nói có thể b.ắ.n bia.
Sự tình là Lương Nguyên Đường quyết định, Lương Hiểu Đào tự nhiên không có dị nghị. Dù sao rèn luyện thân thể cũng khá tốt.
Nhưng thật ra Đàm Đào Đào vài lần tới tìm An An cũng chưa tìm được người, có chút không cao hứng. Lương Hiểu Đào mới mặc kệ cô bé có cao hứng hay không, khách khách khí khí đuổi người đi.
Nhưng không nghĩ tới, cô bé này rất cố chấp, sau lại thay đổi sách lược, mỗi ngày giờ cơm chiều lại qua đây. Lúc này An An khẳng định là ở nhà.
Lương Hiểu Đào có chút khó chịu, tâm cơ này đều bày ra ngoài mặt rồi.
“Em cảm thấy cần nói chuyện với An An,” buổi tối trước khi ngủ Lương Hiểu Đào nói với Tần Sơn Hà: “Bảo An An nói với Đàm Đào Đào, về sau đừng có mỗi ngày đều qua đây.”
“Em định nói với An An thế nào?” Tần Sơn Hà hỏi.
Lương Hiểu Đào nghĩ nghĩ: “Em liền nói Đào Đào mỗi ngày qua đây mọi người đều không tiện lắm.”
“Anh cảm thấy không cần thiết,” Tần Sơn Hà nói: “An An nhìn như vô tâm vô phế, nhưng một chút cũng không ngốc. Em không nói nó còn cảm thấy không có gì, em nói nó phỏng chừng sẽ nghĩ theo hướng khác.”
“Nó mới bao lớn? Tiểu học năm 3.” Lương Hiểu Đào cảm thấy là Tần Sơn Hà nghĩ quá nhiều.
Tần Sơn Hà nhướng mày nói: “Chín tuổi, đúng là lúc đối với một số chuyện còn ngây thơ mờ mịt. Không kích thích, nói không chừng thời gian ngây thơ còn dài chút, một khi kích thích, nói không chừng liền sớm hiểu chuyện.”
Lương Hiểu Đào cười như không cười nhìn anh: “Đồng chí Tần Sơn Hà rất có kinh nghiệm a! Loại chuyện này anh mấy tuổi bắt đầu hiểu?”
“Khi đó bố qua đời không lâu, anh đang bận học cách gồng gánh cái gia đình này đâu. Có thể biết cái gì?” Tần Sơn Hà nhớ tới liền cảm thấy hai thằng nhóc con trong nhà cuộc sống quá hạnh phúc.
Lương Hiểu Đào thôi ý định nói chuyện tâm tư của Đàm Đào Đào với An An, dù sao bọn họ sắp dọn đi rồi, đến lúc đó cách xa xem con bé kia còn làm sao chạy tới nhà.
Cô bên này hạ quyết định, ngày hôm sau mẹ của Đào Đào là Cát Vân Đình liền đến bệnh viện tìm cô. Lương Hiểu Đào không kiên nhẫn gặp bà ta, bảo trợ lý đuổi đi, ai biết bà ta cố chấp thực sự, trực tiếp chặn người ở cửa văn phòng.
“Tiểu Lương đại phu, cô thật là người bận rộn a!” Cát Vân Đình cười, nhưng lời nói có ẩn ý.
Lương Hiểu Đào không muốn cùng bà ta lá mặt lá trái, nói thẳng: “Cô tìm tôi có việc?”
Cát Vân Đình không nhìn ra Lương Hiểu Đào không thích mình, bà ta không phải người Kinh Đô gốc, đối với Lương Hiểu Đào không hiểu biết, tự cho là người có thân phận như Lương Hiểu Đào, ngạo mạn một chút là rất bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cho nên bà ta cười nói: “Cũng không có chuyện gì, chính là Đào Đào nhà tôi thường xuyên quấy rầy các cô, ngại quá. Liền muốn mời cô ăn một bữa cơm.”
Lương Hiểu Đào: “……”
Đều sẽ không nhìn sắc mặt người khác sao? Bất quá bà ta nếu nhắc đến Đào Đào nhà bà ta, Lương Hiểu Đào quyết định nói rõ ràng với bà ta.
“Mẹ Đào Đào, cô không đăng ký lớp phụ đạo cho Đào Đào sao? Tôi thấy con bé mỗi ngày chạy tới nhà tôi, thời gian rất nhiều bộ dáng. Giáo d.ụ.c trẻ con phải nắm c.h.ặ.t, không thể thua ở vạch xuất phát.”
Lời này đã nói rất rõ ràng rồi đi, đầu óc Cát Vân Đình tựa hồ không giống người bình thường, liền nghe bà ta nói: “Tôi hôm nay tới chính là vì chuyện này. Tiểu Lương đại phu, cô xem Đào Đào nhà tôi theo cô học y thế nào? Đứa bé kia thông minh lắm.”
Lương Hiểu Đào: “……”
Đây là muốn ăn vạ bọn họ nha! Loại người lấy trẻ con ra để luồn cúi này là đáng ghét nhất.
“Tôi không nhận học trò,” Lương Hiểu Đào thần sắc có chút lạnh, “Mẹ Đào Đào, mọi người đều là người thông minh, cô làm hết thảy có ý gì tôi đều rõ ràng. Nói thật cho cô biết, hành vi của cô làm tôi rất phản cảm, hy vọng cô về sau đừng để Đào Đào tới nhà tôi nữa.”
Lương Hiểu Đào nói xong lập tức bỏ đi, Cát Vân Đình không nghĩ tới là kết quả như vậy. Đào Đào về nhà nói với bà ta, Lương Hiểu Đào rất thích nó, mỗi lần đến nhà họ Lương đều sẽ lấy đồ ngon cho nó, thái độ nói chuyện với nó cũng rất tốt.
Những lời này bà ta tin tưởng, Đào Đào nhà bà ta lớn lên xinh đẹp như vậy, làm người ta thích là chuyện dễ dàng. Bà ta nghĩ, Lương Hiểu Đào hẳn là có cùng tâm tư với bà ta.
Để hai đứa nhỏ chơi với nhau thật tốt, qua mấy năm, chờ bọn nó hiểu chuyện liền định ra sự tình. Nói đến, bọn họ coi như môn đăng hộ đối.
Nhưng, cô ta sao lại có thái độ này? Cho nên nói đầu óc Cát Vân Đình kỳ lạ đâu, Đào Đào một đứa trẻ con tới nhà, Lương Hiểu Đào chính là dù không thích, cũng sẽ không cho sắc mặt xem. Lại có, Đào Đào tới trong nhà, thuận tay cho chút đồ ăn không phải rất bình thường sao?
Đương nhiên, Lương Hiểu Đào chú trọng chuyện ăn uống, đồ ăn trong nhà đều không bình thường.
Nhìn bóng dáng Lương Hiểu Đào, mắt Cát Vân Đình có chút đỏ, bà ta cảm thấy Lương Hiểu Đào là đang coi thường mình. Tới Kinh Đô xong, rất nhiều người đều coi thường bà ta.
Lương Hiểu Đào vốn dĩ cho rằng đã cảnh cáo Cát Vân Đình, nếu là muốn giữ thể diện khẳng định liền sẽ không để Đào Đào tới nhà nữa. Không nghĩ tới chính là, Đào Đào còn tiếp tục mỗi ngày tới nhà điểm danh, qua mấy ngày An An còn hỏi cô: “Mẹ, mẹ có phải không thích Đào Đào không?”
Lương Hiểu Đào nghe xong nhíu mày hỏi: “Sao con lại hỏi như vậy?”
“Đào Đào nói mẹ bạn ấy bảo thế,” An An là người thẳng tính, đem lời Đào Đào nói kể lại hết, “Đào Đào còn nói mẹ bạn ấy đi tìm mẹ, mẹ làm mẹ bạn ấy tức phát khóc. Còn nói không cho bạn ấy tới tìm con chơi.”
Lương Hiểu Đào vừa nghe, hỏa khí lập tức nhảy lên trán, thật là chưa từng thấy người nào không biết xấu hổ như vậy. Bà ta có hay không nghĩ tới, những lời này nói với trẻ con sẽ có hậu quả gì?
Đè nén hỏa khí, Lương Hiểu Đào nhẹ giọng nói: “An An, con chín tuổi rồi, hẳn là có năng lực phân biệt sự việc. Mẹ Đào Đào đến bệnh viện tìm mẹ, nói muốn Đào Đào theo mẹ học y, mẹ không đồng ý. Con nói xem, mẹ có sai không?”