Mai Thu Lan xua tay, “Mau đi đi, Kỷ Quang Viễn cũng hơn 50 tuổi rồi, tuổi này ngất xỉu không phải chuyện nhỏ.”

Lương Hiểu Đào thường xuyên nói đi là đi, cặp song sinh sớm đã quen, cũng không quấy cô.

Hai vợ chồng lái xe đến bệnh viện, đến phòng khám bệnh liền thấy ngoài cửa đứng rất nhiều người, người nhà họ Kỷ gần như đều ở đó. Kỷ Duyệt San nhìn thấy Lương Hiểu Đào liền kéo tay cô khóc, “Chị Hiểu Đào, chị nhất định phải cứu ba em, nhất định phải cứu ông ấy.”

Lương Hiểu Đào vỗ vỗ cô nói: “Để chị vào xem trước đã.”

Kỷ Duyệt San buông cô ra, Lương Hiểu Đào bước nhanh vào phòng khám. Kỷ Quang Viễn mặc áo ngủ nằm trên giường bệnh, như đang ngủ.

“Chẩn đoán ban đầu là trúng gió.” Bác sĩ Triệu trực ban nói với Lương Hiểu Đào.

“Ừm, người nhà có nói nguyên nhân không?” Lương Hiểu Đào vừa nói vừa bắt đầu bắt mạch cho Kỷ Quang Viễn, bác sĩ Triệu thì có chút xấu hổ nói: “Hình như là đang làm chuyện giường chiếu thì phát bệnh.”

Lương Hiểu Đào sững sờ, lúc này mới hơn 7 giờ mà, thật đúng là vội vàng.

“Trúng gió, lượng m.á.u xuất huyết não không ít.” Lương Hiểu Đào kiểm tra xong nói.

“Vậy làm sao bây giờ?” Bác sĩ Triệu cau mày hỏi, nếu xuất huyết ít thì Trung y của họ vẫn có thể chữa khỏi, nhưng nếu xuất huyết nhiều thì phải phẫu thuật.

“Tôi kê một đơn t.h.u.ố.c, mau cho người đi sắc t.h.u.ố.c, châm cứu xong thì cho ông ấy uống.” Lương Hiểu Đào không hề hoảng loạn, bệnh nhân như vậy cô đã chữa khỏi rồi.

Bác sĩ Triệu thấy cô một bộ trầm ổn, biết cô đã có nắm chắc, trong lòng không khỏi thở dài, thiên tài chính là thiên tài, người thường như họ không thể so sánh. Xem ông ấy, hơn bốn mươi tuổi, thấy bệnh nhân này còn hoảng, người ta cô gái nhỏ hơn hai mươi tuổi, lại không chút hoang mang.

Lương Hiểu Đào không biết bác sĩ Triệu có nhiều suy nghĩ nội tâm như vậy, viết xong đơn t.h.u.ố.c đưa cho ông, sau đó bắt đầu chuẩn bị châm cứu. Bác sĩ Triệu cầm đơn t.h.u.ố.c ra khỏi phòng khám đã bị người nhà họ Kỷ vây quanh, hỏi tình hình của Kỷ Quang Viễn thế nào.

“Tôi bây giờ đi lấy t.h.u.ố.c, bác sĩ Lương đang châm cứu.” Bác sĩ Triệu cũng chỉ có thể nói đến đây, cho dù ông cho rằng Lương Hiểu Đào đã ra tay, thì chắc là có thể chữa khỏi. Nhưng lời này ông không thể nói.

Người nhà họ Kỷ tuy vội vàng muốn biết Kỷ Quang Viễn có thể khỏi không, nhưng họ cũng biết bây giờ là Lương Hiểu Đào chủ trị, chỉ có thể chờ hỏi Lương Hiểu Đào. Cho nên, nhanh ch.óng nhường đường cho bác sĩ Triệu đi lấy t.h.u.ố.c.

Bác sĩ Triệu đi rồi, Kỷ Duyệt San xoay người đi đến trước mặt Giang Xuân Linh đang đứng ở góc tường với mái tóc rối bù, thấp thỏm bất an, giơ tay tát cô ta hai cái, “Đều là tại cô, đều là tại cô, đều là cô hại ba tôi.”

Kỷ Duyệt San vừa khóc vừa đ.á.n.h, hai người anh trai của cô đến giữ cô lại, anh cả Kỷ Duyệt Bân nói: “Được rồi San San, có chuyện gì chờ ba ổn định rồi nói.”

Anh hai Kỷ Duyệt Dương ôm vai cô nhỏ giọng nói: “Sau này còn phải để cô ta chăm sóc ba nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bệnh của Kỷ Quang Viễn cho dù chữa khỏi, cũng cần một thời gian dài để hồi phục. Nếu không tốt, không chừng sẽ nằm liệt trên giường. Đến lúc đó chắc chắn cần người chuyên môn chăm sóc, Giang Xuân Linh tự nhiên phải là người đầu tiên.

Kỷ Duyệt San cũng nghĩ đến tầng này, nhưng cô vẫn không nuốt được cục tức trong lòng, còn muốn động thủ đ.á.n.h, lúc này giọng của bà cụ Kỷ truyền đến, “San San, đến chỗ bà nội.”

Kỷ Duyệt San không có cách nào, chỉ có thể hung hăng trừng mắt nhìn Giang Xuân Linh một cái. Đến bên cạnh bà cụ Kỷ, được bà nắm tay, liền nghe bà nói: “Con cũng lớn rồi, nên biết đạo lý chuyện xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài. Mọi chuyện chờ về nhà rồi nói.”

Bệnh của Kỷ Quang Viễn là lúc đang làm chuyện đó thì phát, chuyện này nói ra cả nhà họ Kỷ cũng không có mặt mũi. Cho nên chuyện này phải che đậy kín mít.

Trong phòng khám, Lương Hiểu Đào thu kim, Kỷ Quang Viễn đã tỉnh, nhưng miệng méo mắt xếch, nửa người đều tê liệt. Ông ú ớ nói chuyện, Lương Hiểu Đào lại bắt mạch cho ông nói: “Trong đầu ông bây giờ có m.á.u tụ, không thể lo lắng nhiều.”

Kỷ Quang Viễn nghe cô nói, vẫn ú ớ kêu, Lương Hiểu Đào lại nói: “Nửa người ông tê liệt, nhưng đây không phải vấn đề lớn, chỉ cần phối hợp điều trị là có thể khỏi hẳn.”

Kỷ Quang Viễn không nói, Lương Hiểu Đào tiếp tục kiểm tra cho ông. Lúc này bác sĩ Triệu bưng t.h.u.ố.c đến, Lương Hiểu Đào nói với ông: “Cho người nhà vào đi.”

Bác sĩ Triệu đi ra ngoài, một lát sau người nhà họ Kỷ liền vào. Bác sĩ Triệu đã dặn họ, không được nói chuyện lớn tiếng, cũng không được có cảm xúc kích động, nếu không bệnh nhân cũng dễ bị kích động. Cho nên người nhà họ Kỷ đều không quá kích động, chỉ có bà cụ Kỷ và Kỷ Duyệt San ngồi bên giường lau vài giọt nước mắt.

“Không sao đâu, sẽ khỏi thôi.” Bà cụ Kỷ tuy đau lòng như d.a.o cắt, nhưng vẫn an ủi đứa con trai nhỏ hơn 50 tuổi mà vẫn không làm bà bớt lo này.

Kỷ Quang Viễn là người con hiếu thảo, thấy mẹ già khóc, trong lòng cũng khó chịu, nước mắt cũng chảy ra. Ông bây giờ chỉ hận, tại sao không chống cự được sự dụ dỗ của Giang Xuân Linh, không màng thân thể mà lăn lộn trên giường với cô ta. Ông đã hơn 50 tuổi, nhiều lúc thật sự lực bất tòng tâm.

“Bà Kỷ, đừng để ông ấy kích động, không tốt cho việc hồi phục bệnh tình.” Lương Hiểu Đào thấy Kỷ Quang Viễn khóc liền nhỏ giọng nói với bà cụ Kỷ: “Mau cho ông ấy uống t.h.u.ố.c đi.”

Bà cụ Kỷ vội vàng ngừng nước mắt, Kỷ Duyệt San đứng dậy đỡ Kỷ Quang Viễn ngồi dậy, hai anh em nhà họ Kỷ cũng đến giúp. Giang Xuân Linh thấy vậy vội vàng nhận lấy t.h.u.ố.c trong tay bác sĩ Triệu đi qua.

Cô biết người nhà họ Kỷ bây giờ đều hận cô, cô phải thể hiện tốt, đặc biệt là trong việc chăm sóc Kỷ Quang Viễn. Nếu không người nhà họ Kỷ tuyệt đối sẽ không tha cho cô, phải để người nhà họ Kỷ thấy cô còn có ích.

Kỷ Duyệt San không muốn để cô ta chạm vào Kỷ Quang Viễn, định giật lại bát t.h.u.ố.c, liền nghe bà cụ Kỷ nói: “Để nó làm.” Làm con trai bà ra nông nỗi này, nó không chăm sóc thì ai chăm sóc.

Giang Xuân Linh đi qua, cẩn thận múc một muỗng t.h.u.ố.c đưa đến miệng Kỷ Quang Viễn, liền thấy ông nghiêng miệng mở ra, nhưng muốn uống vào miệng lại chảy ra, không chỉ chảy lên người ông, mà cả tay Giang Xuân Linh cũng dính.

Cô trong lòng ghê tởm vô cùng, nhưng trên mặt vẫn phải mang theo nụ cười, cầm khăn giấy lau miệng cho ông, sau đó lại kiên nhẫn tiếp tục đút t.h.u.ố.c.
Chương 577 - Chương 577 | Đọc truyện tranh