Lương Ngọc Đường nghe cô nói xong, sắc mặt tốt hơn một chút.

Lương Hiểu Đào lại nói: “Nhưng chúng ta không thể không thừa nhận, hiện tại Tây y trong nước là chủ lưu, ngay cả trên toàn thế giới cũng vậy. Cháu muốn đưa Tây y vào bệnh viện Trung y của chúng ta, cũng không phải muốn kết hợp Trung Tây y. Đến lúc đó chúng ta sẽ chia bệnh viện thành hai bộ phận, Trung y và Tây y. Trung y tiếp nhận bệnh nhân, không sử dụng kỹ thuật Tây y. Bên Tây y cũng vậy.

Mục đích cháu làm như vậy là để tăng cường sức cạnh tranh tổng thể của bệnh viện chúng ta. Đồng Nhạc Đường là thương hiệu do tổ tiên để lại, mục tiêu của cháu là có một ngày cái tên Đồng Nhạc Đường này sẽ vang danh toàn cầu. Cho nên, chúng ta không thể dậm chân tại chỗ, Đồng Nhạc Đường trước kia là thương hiệu của hiệu t.h.u.ố.c, bây giờ là thương hiệu của bệnh viện chúng ta, nhưng nó cũng không phải là thương hiệu của Trung y. Chúng ta muốn đi ra thế giới, thì phải có thái độ hải nạp bách xuyên.

Cho nên, cháu muốn xây dựng Đồng Nhạc Đường ở Kinh Đô thành một bệnh viện tiên tiến quốc tế đồng thời có cả Trung y và Tây y. Đây là mô hình khởi đầu của chúng ta.”

Cô nói xong, trong phòng yên tĩnh một lúc lâu, sau đó Lương Quảng Bạch lên tiếng trước, “Ta đồng ý với quan điểm của Hiểu Đào. Đứa nhỏ này có chí lớn, ta chưa từng nghĩ đến việc Đồng Nhạc Đường sẽ vang danh toàn cầu.”

“Ta cũng đồng ý với Hiểu Đào,” Lương Nguyên Đường cũng nói: “Hiểu Đào nói rất đúng, muốn phát triển thì không thể dậm chân tại chỗ.”

Lương Ngọc Đường hừ một tiếng, “Các người đều nói như vậy, ta phản đối có ích gì sao?” Thật ra Lương Hiểu Đào nói ông cũng nghe lọt được một ít, nhưng không có bậc thang, ông không xuống được.

Lúc này liền nghe Lương Hiểu Đào cười nói: “Ông nội hai, ông nội và bá phụ đồng ý cũng không quan trọng bằng ông đồng ý, ông là quốc y mà! Là người cốt cán của bệnh viện chúng ta.”

Lương Ngọc Đường biết con bé này đang nịnh hót mình, liền cười nói: “Cháu đừng chỉ nói lời hay, ta chờ cháu làm cho Đồng Nhạc Đường vang danh toàn cầu đấy.”

Lương Hiểu Đào gật đầu, “Cháu nhất định sẽ nỗ lực, nếu cháu làm không được, thì để đời sau tiếp tục làm, đời sau không được thì đời sau nữa, một ngày nào đó sẽ thành công.”

Lương Nguyên Đường và Lương Quảng Bạch đều bật cười, Lương Ngọc Đường hừ một tiếng, “Chỉ có cháu lanh lợi.”

Lương Hiểu Đào lại ch.ó săn rót trà cho ông, Lương Ngọc Đường uống một ngụm nói: “Đưa Tây y vào không phải chuyện đơn giản, nhiệm vụ chính của cháu vẫn là nghiên cứu y học. Cháu nắm bắt phương hướng lớn, chuyện cụ thể tìm người làm.”

“Cháu biết.” Lương Hiểu Đào nói, cô hiểu sở trường của mình không phải là quản lý. Cô đã nghĩ kỹ rồi, chuyện cụ thể giao cho viện trưởng Đào và Quách Dương làm. Thật ra người thích hợp nhất là Lương Quảng Bạch, nhưng ông vẫn luôn phụ trách mảng d.ư.ợ.c liệu, căn bản không thể phân thân.

Chuyện nói xong, mấy người cùng nhau ra khỏi thư phòng. Trong phòng khách, Mai Thu Lan và mọi người đang chơi đùa với cặp song sinh. An An là đứa hiếu động, hôm nay trong nhà có nhiều người như vậy, nó rất vui, luôn ở trong trạng thái hưng phấn. Thường Thường thì không hưng phấn như nó, nhưng đôi mắt rõ ràng sáng hơn bình thường.

Mọi người lại vây quanh hai đứa nhỏ chơi một lúc, rồi đều về nghỉ ngơi.

Lương Hiểu Đào và Tần Sơn Hà mỗi người ôm một đứa đưa về phòng, dỗ hai đứa ngủ rồi mới về phòng mình nghỉ ngơi. Sau khi rửa mặt đ.á.n.h răng, Lương Hiểu Đào kể lại kết quả cuộc nói chuyện trong thư phòng cho Tần Sơn Hà nghe, rồi nói: “Ý tưởng này đề ra thì đơn giản, nhưng làm thì không đơn giản, em không có chút manh mối nào.”

Tần Sơn Hà ôm cô nhẹ giọng nói: “Em bây giờ không cần có manh mối, không phải em đã quyết định giao chuyện này cho viện trưởng Đào và Quách Dương sao? Cứ để viện trưởng Đào phụ trách xây dựng tổng thể khu Tây y, bao gồm phòng bệnh, bác sĩ, tương đương với việc xây một bệnh viện. Quách Dương phụ trách việc nhập khẩu thiết bị và kỹ thuật y tế. Em bảo hai người họ mỗi người làm một phương án, sau đó dựa vào phương án của họ để tìm ra manh mối của mình.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lương Hiểu Đào ngẩng người lên áp vào n.g.ự.c anh, ôm mặt anh hôn mạnh lên môi anh một cái, “Sao anh lại hiểu lòng em thế?”

Tần Sơn Hà ôm cô cười ha hả, “Lãnh đạo hài lòng là được rồi.”

Lương Hiểu Đào liên tục gật đầu, “Hài lòng, hài lòng, đặc biệt hài lòng.”

Tần Sơn Hà ôm cô nằm xuống, lại nhẹ giọng nói với cô: “Chuyện phải làm từng bước một, phân rõ chính phụ, đặt người thích hợp vào vị trí thích hợp, sau đó yêu cầu họ đưa ra kết quả là được.”

Anh không cần nghĩ cũng biết vợ yêu áp lực lớn đến mức nào, muốn xây dựng bệnh viện tiên tiến nhất toàn cầu, đó là công trình lớn biết bao! Ngay cả anh cũng cảm thấy áp lực không nhỏ. Anh không giúp được nhiều, cũng chỉ có thể trong khả năng của mình góp ý một chút.

“Ai! Em tự tìm cho mình một phiền phức lớn rồi.” Lương Hiểu Đào thở dài một hơi.

Tần Sơn Hà nghiêng người nhìn vào mắt cô, “Đây không phải là phiền phức lớn, vợ anh lòng mang biển sao trời mênh m.ô.n.g, đây chỉ là bước khởi đầu thôi.” Bỗng nhiên cảm thấy áp lực có chút lớn, vợ yêu ngày càng ưu tú, anh không thể tụt hậu.

“Tần Sơn Hà, cảm ơn anh!” Lương Hiểu Đào nghiêm túc nhìn vào mắt anh nói.

Từ lúc thi đại học đến bây giờ, mỗi lần cô gặp chuyện, người đàn ông này đều có thể giúp cô giải quyết. Có khó khăn, người đầu tiên cô nghĩ đến chính là người đàn ông này, anh trong lòng cô gần như không gì là không thể.

Vòng tay ôm cổ người đàn ông, Lương Hiểu Đào như đang nói bí mật trong lòng, nhỏ giọng nói với anh: “Em cảm thấy anh không gì là không thể.”

Tần Sơn Hà véo mũi cô, “Anh không biết sinh con.”

Lương Hiểu Đào cười hì hì, “Em biết mà! Cho nên hai chúng ta cộng lại, không gì là không thể.”

Tần Sơn Hà cảm thấy cuộc đối thoại của họ bây giờ thật ấu trĩ, nhưng lòng anh lại tràn đầy. Được người mình yêu sùng bái, Tần Sơn Hà cảm thấy mình như có được cả thế giới.

“Được, hai chúng ta không gì là không thể.” Tần Sơn Hà vỗ vỗ lưng cô, “Mau ngủ đi, ngày mai phải bắt đầu bước đầu tiên trên con đường biển sao trời mênh m.ô.n.g của em rồi.”

“Ngày mai anh dậy thì gọi em, em cùng anh tập thể d.ụ.c buổi sáng.”
Chương 570 - Chương 570 | Đọc truyện tranh