Lương Hiểu Đào biết mẹ Trương Quân không vui, trước mặt bà ấy lấy ra mấy thứ kia và nói những lời đó, cô là cố ý. Vì chính là để đến lúc đó, khi quan niệm nuôi con của Giang Hạnh và mẹ Trương Quân không giống nhau, Giang Hạnh có thể đẩy trách nhiệm lên người cô.
Cũng không phải có ý kiến gì lớn với mẹ Trương Quân, chủ yếu là người già và các cô có phương pháp nuôi con không giống nhau. Nếu Giang Hạnh không có điều kiện thì không nói, cô ấy có điều kiện để con hưởng thụ tốt hơn, tội gì phải ủy khuất chính mình và con cái? Lại nói, mấy thứ vải này ở nhà người khác có thể là đồ hiếm lạ, ở chỗ cô thật không tính là gì. Ngay kho vải lỗi của xưởng dệt cũng có rất nhiều, không dùng phí của giời.
Bên ngoài hành lang chỗ ngoặt, mẹ Trương Quân ôm n.g.ự.c nói: “Cô ta có ý gì? Khoe khoang bọn họ có tiền lắm phải không? Những tấm vải đó đều mới tinh a, đều dùng để làm tã lót, còn có gạc trắng như tuyết kia, dùng để rửa m.ô.n.g, còn dùng một lần rồi vứt. Nhà ai nuôi con như vậy?”
Chị gái Trương Quân ở bên cạnh nhẹ giọng khuyên: “Mấy thứ đó lại không cần Quân T.ử bọn nó tiêu tiền, dùng miễn phí cho cháu trai mẹ thì có gì không tốt a! Lại nói, mấy cái tã lót cũ kia con đã bảo không cho mẹ mang tới, mẹ cứ nhất định mang tới. Lương Hiểu Đào cho dù không mang tã lót tới, Quân T.ử bọn nó cũng sẽ không dùng đồ mẹ mang tới đâu. Kia cũng là cháu nội ruột thịt của mẹ, con không tin mẹ không thương.”
“Cháu nội tao tao có thể không thương sao? Chính là bọn nó tiêu tiền quá không biết tiết kiệm.” Mẹ Trương Quân đối với cô con dâu Giang Hạnh này trước sau trong lòng vẫn có khúc mắc.
“Tiêu lại không phải tiền của mẹ, mẹ cũng đừng quản.” Chị gái Trương Quân cảm thấy mẹ mình trước kia rất hiểu lý lẽ, nhưng cứ đụng tới chuyện của Giang Hạnh liền để tâm vào chuyện vụn vặt. Cô ấy lại nói: “Em dâu thật sự không tồi, tủ lạnh máy giặt trong phòng mẹ không phải đều là người ta mua cho sao.”
Mẹ Trương Quân lạnh mặt không nói lời nào, con trai bà ấy tiền đồ như vậy, lại cưới một người phụ nữ đã qua một đời chồng, trong lòng bà ấy thế nào cũng không qua được cái dớp đó.
Trong phòng bệnh, Lương Hiểu Đào đang nói chuyện mua nhà với Giang Hạnh và Trương Quân: “Trong tay các cậu nếu tài chính sung túc, có thể mua một căn nhà ở Kinh Đô, sau đó chuyển hộ khẩu của một người trong các cậu cùng con cái về Kinh Đô.
Thời gian này tớ có nghiên cứu chút chuyện giáo d.ụ.c con cái. Những trường đại học tốt nhất cả nước đều ở Kinh Đô, mấy trường đại học tốt này, hai năm nay số lượng tuyển sinh ở mỗi tỉnh là không giống nhau. Giống như Thanh Hoa, Bắc Đại, số lượng tuyển sinh ở Kinh Đô nhiều hơn các tỉnh khác rất nhiều.”
“Nói cách khác, con cái nếu học cấp ba ở Kinh Đô, liền dễ dàng thi đậu đại học tốt.” Giang Hạnh ngồi thẳng dậy nói.
Lương Hiểu Đào gật đầu: “Là như thế này. Cùng một số điểm, ở Kinh Đô có khả năng là có thể vào Thanh Hoa Bắc Đại, ở tỉnh thành chúng ta thì không vào được.”
Giang Hạnh vừa nghe lời này vỗ đùi nói: “Mua, cậu trở về giúp tớ xem, có chỗ nào thích hợp thì mua.” Nói xong cô ấy nhìn về phía Trương Quân: “Anh nói đi?”
Trương Quân ừ một tiếng: “Em quyết định là được.”
Lương Hiểu Đào thấy anh ấy một bộ hết thảy vợ làm chủ, nở nụ cười. Hạnh Nhi lần này là thật sự gả đúng người rồi.
“Vậy được, tớ trở về sẽ bảo người để ý.” Nói xong cô nhìn đồng hồ trên cổ tay, thấy chiều 5 giờ hơn, liền đứng dậy nói: “Tớ về trước đây, buổi tối nếu có chuyện gì nhất định gọi điện cho tớ.”
Giang Hạnh biết cặp song sinh cũng tới, liền không giữ cô, bất quá bảo Trương Quân chất lên xe cô rất nhiều đặc sản quê hương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lương Hiểu Đào đưa cho Giang Hạnh một cái phong bao lì xì lớn: “Lúc đầy tháng cháu tớ không chắc có thời gian qua đây, đây là quà gặp mặt của tớ.”
Giang Hạnh nhận lấy phong bao: “Cậu trở về giúp tớ xem nhà, có chỗ thích hợp thì bảo Trương Quân đi mua.”
Lương Hiểu Đào đồng ý, sau đó liền về nhà mang theo hai đứa nhỏ về Kinh Đô. Trần Ngọc Quế thực luyến tiếc, nhưng cũng không có biện pháp. Đừng nói Lương Hiểu Đào không muốn bà ấy đi Kinh Đô, hiện tại chính là bảo bà ấy đi bà ấy cũng không đi. So sánh ra, nhà Tần Sơn Lâm càng làm cho bà ấy nhọc lòng hơn.
Về đến Kinh Đô là hơn 5 giờ chiều, về đến nhà vừa lúc kịp giờ cơm. Mai Thu Lan và Lương Nguyên Đường mấy ngày không gặp cặp song sinh nhớ lắm, một người ôm một đứa không buông tay.
Hai tên nhóc cũng nhớ ông bà cố, trong miệng “nao nao” không ngừng gọi. Nhìn bọn họ ở đó thân thiết, Lương Hiểu Đào bỗng nhiên cảm thấy chính mình thất sủng rồi.
Đang “thương cảm”, Tần Sơn Hà đã trở lại, nhìn thấy cô đôi mắt liền sáng lên, sau đó sải bước đến bên cạnh cô, bàn tay to nắm lấy bàn tay nhỏ của cô: “Rốt cuộc đã về rồi.”
Trong giọng nói mang theo nồng đậm nhớ nhung, Lương Hiểu Đào cảm thấy, so với con trai, vẫn là người đàn ông nhà cô tri kỷ hơn.
“Em đã về với tốc độ nhanh nhất rồi đấy.” Lương Hiểu Đào gãi gãi lòng bàn tay anh, Tần Sơn Hà cảm thấy cả trái tim đều bị cô cào ngứa khó nhịn.
“Mau rửa tay ăn cơm.” Mai Thu Lan ôm Thường Thường gọi bọn họ, hai vợ chồng đành phải áp xuống sự kiều diễm đi rửa tay ăn cơm.
Ăn cơm xong, Lương Hiểu Đào cùng Mai Thu Lan ngồi trong sân nói chuyện, Lương Nguyên Đường gọi Tần Sơn Hà vào thư phòng. 8-9 giờ hai vợ chồng mới lên lầu nghỉ ngơi.
Lên đến lầu, Lương Hiểu Đào hỏi Tần Sơn Hà: “Xảy ra chuyện gì sao? Ngày hôm qua vì sao ông nội gọi anh vào thư phòng?”
Tần Sơn Hà mấy ngày nay thật sự nhớ cô da diết, mặt chôn ở hõm cổ cô cọ xát: “Lát nữa nói với em.”
Bất quá cái "lát nữa" này thẳng đến khi Lương Hiểu Đào ngủ rồi đều không chờ được.....
Mấy đứa nhỏ chơi trong chốc lát, Lưu Xuân Phân liền từ phòng bếp ra gọi mọi người ăn cơm. Lương Hiểu Đào ôm Tiểu Nha đến nhà ăn, Bình Bình An An thích Hổ T.ử lắm, tranh nhau muốn ngồi trong lòng n.g.ự.c cậu, làm đến Hổ T.ử không biết làm sao.
"Luân phiên tới," Lương Hiểu Đào cười nói: "Bữa cơm này An An cùng anh ở bên nhau, bữa cơm sau là Thường Thường."
Thường Thường không muốn, bĩu môi mở to mắt to muốn khóc, kia tiểu bộ dáng muốn nhiều ủy khuất có bao nhiêu ủy khuất. Lương Hiểu Đào không d.a.o động, cúi đầu gắp đồ ăn cho Tiểu Nha. Tiểu hài t.ử không thể chiều, nó vừa khóc liền đáp ứng yêu cầu, về sau khẳng định động một chút liền khóc.
Cũng không phải có ý kiến gì lớn với mẹ Trương Quân, chủ yếu là người già và các cô có phương pháp nuôi con không giống nhau. Nếu Giang Hạnh không có điều kiện thì không nói, cô ấy có điều kiện để con hưởng thụ tốt hơn, tội gì phải ủy khuất chính mình và con cái? Lại nói, mấy thứ vải này ở nhà người khác có thể là đồ hiếm lạ, ở chỗ cô thật không tính là gì. Ngay kho vải lỗi của xưởng dệt cũng có rất nhiều, không dùng phí của giời.
Bên ngoài hành lang chỗ ngoặt, mẹ Trương Quân ôm n.g.ự.c nói: “Cô ta có ý gì? Khoe khoang bọn họ có tiền lắm phải không? Những tấm vải đó đều mới tinh a, đều dùng để làm tã lót, còn có gạc trắng như tuyết kia, dùng để rửa m.ô.n.g, còn dùng một lần rồi vứt. Nhà ai nuôi con như vậy?”
Chị gái Trương Quân ở bên cạnh nhẹ giọng khuyên: “Mấy thứ đó lại không cần Quân T.ử bọn nó tiêu tiền, dùng miễn phí cho cháu trai mẹ thì có gì không tốt a! Lại nói, mấy cái tã lót cũ kia con đã bảo không cho mẹ mang tới, mẹ cứ nhất định mang tới. Lương Hiểu Đào cho dù không mang tã lót tới, Quân T.ử bọn nó cũng sẽ không dùng đồ mẹ mang tới đâu. Kia cũng là cháu nội ruột thịt của mẹ, con không tin mẹ không thương.”
“Cháu nội tao tao có thể không thương sao? Chính là bọn nó tiêu tiền quá không biết tiết kiệm.” Mẹ Trương Quân đối với cô con dâu Giang Hạnh này trước sau trong lòng vẫn có khúc mắc.
“Tiêu lại không phải tiền của mẹ, mẹ cũng đừng quản.” Chị gái Trương Quân cảm thấy mẹ mình trước kia rất hiểu lý lẽ, nhưng cứ đụng tới chuyện của Giang Hạnh liền để tâm vào chuyện vụn vặt. Cô ấy lại nói: “Em dâu thật sự không tồi, tủ lạnh máy giặt trong phòng mẹ không phải đều là người ta mua cho sao.”
Mẹ Trương Quân lạnh mặt không nói lời nào, con trai bà ấy tiền đồ như vậy, lại cưới một người phụ nữ đã qua một đời chồng, trong lòng bà ấy thế nào cũng không qua được cái dớp đó.
Trong phòng bệnh, Lương Hiểu Đào đang nói chuyện mua nhà với Giang Hạnh và Trương Quân: “Trong tay các cậu nếu tài chính sung túc, có thể mua một căn nhà ở Kinh Đô, sau đó chuyển hộ khẩu của một người trong các cậu cùng con cái về Kinh Đô.
Thời gian này tớ có nghiên cứu chút chuyện giáo d.ụ.c con cái. Những trường đại học tốt nhất cả nước đều ở Kinh Đô, mấy trường đại học tốt này, hai năm nay số lượng tuyển sinh ở mỗi tỉnh là không giống nhau. Giống như Thanh Hoa, Bắc Đại, số lượng tuyển sinh ở Kinh Đô nhiều hơn các tỉnh khác rất nhiều.”
“Nói cách khác, con cái nếu học cấp ba ở Kinh Đô, liền dễ dàng thi đậu đại học tốt.” Giang Hạnh ngồi thẳng dậy nói.
Lương Hiểu Đào gật đầu: “Là như thế này. Cùng một số điểm, ở Kinh Đô có khả năng là có thể vào Thanh Hoa Bắc Đại, ở tỉnh thành chúng ta thì không vào được.”
Giang Hạnh vừa nghe lời này vỗ đùi nói: “Mua, cậu trở về giúp tớ xem, có chỗ nào thích hợp thì mua.” Nói xong cô ấy nhìn về phía Trương Quân: “Anh nói đi?”
Trương Quân ừ một tiếng: “Em quyết định là được.”
Lương Hiểu Đào thấy anh ấy một bộ hết thảy vợ làm chủ, nở nụ cười. Hạnh Nhi lần này là thật sự gả đúng người rồi.
“Vậy được, tớ trở về sẽ bảo người để ý.” Nói xong cô nhìn đồng hồ trên cổ tay, thấy chiều 5 giờ hơn, liền đứng dậy nói: “Tớ về trước đây, buổi tối nếu có chuyện gì nhất định gọi điện cho tớ.”
Giang Hạnh biết cặp song sinh cũng tới, liền không giữ cô, bất quá bảo Trương Quân chất lên xe cô rất nhiều đặc sản quê hương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lương Hiểu Đào đưa cho Giang Hạnh một cái phong bao lì xì lớn: “Lúc đầy tháng cháu tớ không chắc có thời gian qua đây, đây là quà gặp mặt của tớ.”
Giang Hạnh nhận lấy phong bao: “Cậu trở về giúp tớ xem nhà, có chỗ thích hợp thì bảo Trương Quân đi mua.”
Lương Hiểu Đào đồng ý, sau đó liền về nhà mang theo hai đứa nhỏ về Kinh Đô. Trần Ngọc Quế thực luyến tiếc, nhưng cũng không có biện pháp. Đừng nói Lương Hiểu Đào không muốn bà ấy đi Kinh Đô, hiện tại chính là bảo bà ấy đi bà ấy cũng không đi. So sánh ra, nhà Tần Sơn Lâm càng làm cho bà ấy nhọc lòng hơn.
Về đến Kinh Đô là hơn 5 giờ chiều, về đến nhà vừa lúc kịp giờ cơm. Mai Thu Lan và Lương Nguyên Đường mấy ngày không gặp cặp song sinh nhớ lắm, một người ôm một đứa không buông tay.
Hai tên nhóc cũng nhớ ông bà cố, trong miệng “nao nao” không ngừng gọi. Nhìn bọn họ ở đó thân thiết, Lương Hiểu Đào bỗng nhiên cảm thấy chính mình thất sủng rồi.
Đang “thương cảm”, Tần Sơn Hà đã trở lại, nhìn thấy cô đôi mắt liền sáng lên, sau đó sải bước đến bên cạnh cô, bàn tay to nắm lấy bàn tay nhỏ của cô: “Rốt cuộc đã về rồi.”
Trong giọng nói mang theo nồng đậm nhớ nhung, Lương Hiểu Đào cảm thấy, so với con trai, vẫn là người đàn ông nhà cô tri kỷ hơn.
“Em đã về với tốc độ nhanh nhất rồi đấy.” Lương Hiểu Đào gãi gãi lòng bàn tay anh, Tần Sơn Hà cảm thấy cả trái tim đều bị cô cào ngứa khó nhịn.
“Mau rửa tay ăn cơm.” Mai Thu Lan ôm Thường Thường gọi bọn họ, hai vợ chồng đành phải áp xuống sự kiều diễm đi rửa tay ăn cơm.
Ăn cơm xong, Lương Hiểu Đào cùng Mai Thu Lan ngồi trong sân nói chuyện, Lương Nguyên Đường gọi Tần Sơn Hà vào thư phòng. 8-9 giờ hai vợ chồng mới lên lầu nghỉ ngơi.
Lên đến lầu, Lương Hiểu Đào hỏi Tần Sơn Hà: “Xảy ra chuyện gì sao? Ngày hôm qua vì sao ông nội gọi anh vào thư phòng?”
Tần Sơn Hà mấy ngày nay thật sự nhớ cô da diết, mặt chôn ở hõm cổ cô cọ xát: “Lát nữa nói với em.”
Bất quá cái "lát nữa" này thẳng đến khi Lương Hiểu Đào ngủ rồi đều không chờ được.....
Mấy đứa nhỏ chơi trong chốc lát, Lưu Xuân Phân liền từ phòng bếp ra gọi mọi người ăn cơm. Lương Hiểu Đào ôm Tiểu Nha đến nhà ăn, Bình Bình An An thích Hổ T.ử lắm, tranh nhau muốn ngồi trong lòng n.g.ự.c cậu, làm đến Hổ T.ử không biết làm sao.
"Luân phiên tới," Lương Hiểu Đào cười nói: "Bữa cơm này An An cùng anh ở bên nhau, bữa cơm sau là Thường Thường."
Thường Thường không muốn, bĩu môi mở to mắt to muốn khóc, kia tiểu bộ dáng muốn nhiều ủy khuất có bao nhiêu ủy khuất. Lương Hiểu Đào không d.a.o động, cúi đầu gắp đồ ăn cho Tiểu Nha. Tiểu hài t.ử không thể chiều, nó vừa khóc liền đáp ứng yêu cầu, về sau khẳng định động một chút liền khóc.