Tôn Đồng Vân thấy Giang Đào nhìn cũng chưa thèm nhìn mình một cái, c.ắ.n c.h.ặ.t răng đứng dậy đi về phía phòng thi, lát nữa là thi rồi, cô ta và Giang Đào có cá cược, cũng không thể làm lỡ bài thi.

"Giang Đào, tớ thấy cậu vẫn nên để mọi người nhanh ch.óng đưa người đến bệnh viện đi, chúng ta đều là học sinh, đừng làm lỡ bệnh tình của người bệnh." Lần này Giang Đào nhìn về phía người nói chuyện, là Lương Tố Mai.

Giang Đào nhìn cô ta một cái, sau đó nói với La Thúy Vân: "Tình huống hiện tại của anh ta cần phải sơ cứu khẩn cấp trước rồi mới đưa bệnh viện, nếu không sẽ nguy hiểm."

La Thúy Vân hoảng loạn gật đầu: "Tôi biết, trước kia khi anh ấy phát bệnh, cũng phải đợi dịu đi rồi mới đưa bệnh viện. Nhưng lần này nghiêm trọng hơn mọi khi."

Lúc này, chuông vào học vang lên, các bạn học vây quanh phần lớn đều chạy nhanh về phía phòng thi, chỉ còn lại hai nam sinh và Lục Văn Anh. Giang Đào bảo Lục Văn Anh cũng mau ch.óng về phòng thi.

"Vậy còn cậu?" Lục Văn Anh có chút nôn nóng nhìn Giang Đào, sợ cô lỡ thi, cô còn đang có vụ cá cược đấy.

"Tớ sẽ về ngay thôi." Giang Đào nói.

Lục Văn Anh biết mình ở đây cũng không giúp được gì, liền rảo bước về phía phòng thi.

Lúc này Hoắc Thục Phương chạy chậm tới, đi theo còn có Viên Chính Bạch, Lương Quảng Bạch và Ô Xa An. Giang Đào thấy Lương Quảng Bạch và Ô Xa An đều tới, thở phào nhẹ nhõm, có hai vị thầy giáo ở đây, không cần cô ra tay nữa. Cô có thể lập tức đi phòng thi.

Lương Quảng Bạch và Ô Xa An tới nơi, đều ngồi xổm xuống bắt mạch cho người đàn ông. Người đàn ông vẫn đang co giật, hai nam sinh giữ c.h.ặ.t hắn để tránh ảnh hưởng thầy giáo bắt mạch.

Giang Đào đứng dậy định đi, nhưng còn chưa kịp mở miệng cáo từ, liền nghe Lương Quảng Bạch nói: "Em cấp cứu cho cậu ta đi."

Giang Đào kinh ngạc nhìn ông và Ô Xa An, cô từng nghe nói, hai vị này không chỉ là giáo viên trong trường mà còn là danh y ở bệnh viện. Có bọn họ ở đây, đâu cần đến cô ra tay? "Trò Giang Đào, đồ nghề của em không phải đã lấy tới rồi sao? Mau cấp cứu cho cậu ta đi." Ô Xa An cười nhìn Giang Đào.

Giang Đào không muốn lãng phí thời gian, nói: "Giữ c.h.ặ.t anh ta."

Hai nam sinh giữ c.h.ặ.t người, Giang Đào bắt đầu cấp cứu, hơn mười phút sau người đàn ông từ từ mở mắt, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

"Trò Giang Đào, em không phải còn có vụ cá cược sao?" Một nam sinh ở lại hỏi Giang Đào, Giang Đào nhún vai: "Chỉ mong còn có thể đuổi kịp."

Người đàn ông giơ ngón tay cái về phía Giang Đào, một là tán dương kỹ thuật châm cứu của cô, hai là tán dương phẩm hạnh của cô. Trước sinh mệnh, tất cả đều phải xếp sau.

"Cô nhóc em cũng thật biết nhìn xa trông rộng." Ô Xa An đứng lên nhìn Giang Đào nói.

Giang Đào cười cười, không nhìn thoáng ra thì còn có cách nào khác?

"Tôi sẽ nói với giám thị, lùi thời gian thi của mấy em lại một chút." Viên Chính Bạch nói.

Vậy thì tốt quá.

Giang Đào đã không còn nỗi lo về sau, bắt đầu hỏi La Thúy Vân về bệnh tình của chồng cô ấy. Sau khi thi xong, cô có thể thử nghiệm điều trị loại bệnh này trên người nộm. Hiện tại cô hầu như không tiếp xúc được với bệnh nhân, khó khăn lắm mới gặp được một người, đương nhiên phải tận dụng triệt để.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng La Thúy Vân dường như không muốn nói chuyện của chồng mình, mà lúc này bé trai đã sà vào lòng La Thúy Vân gọi mẹ.

Còn gì không rõ nữa? Người này là chồng của La Thúy Vân, hai người khả năng cũng vì chuyện vào đại học mà nảy sinh mâu thuẫn. Lần này người đàn ông mang theo con đến tìm La Thúy Vân, hai người xảy ra tranh chấp, người đàn ông phát bệnh động kinh.

Đương nhiên đây là Giang Đào tự bổ não ra.

Mở mắt ra nhìn thấy La Thúy Vân, hắn liền yếu ớt nói: "Dù thế nào tôi cũng sẽ không ly hôn."

La Thúy Vân vẻ mặt xấu hổ, cô ấy từng nhiều lần nói trước mặt bạn học là chưa lập gia đình, nhưng hiện tại đột nhiên lòi ra một đứa con và chồng, chồng còn xuất hiện trước mặt bạn học trong bộ dạng t.h.ả.m hại như vậy.

Hai nam sinh đỡ người đàn ông dậy, bé trai nhào vào lòng hắn, nhìn mà chua xót lòng người.

Viên Chính Bạch nói với mấy học sinh Giang Đào: "Các em mau về phòng thi đi, tôi đưa cậu ta đi bệnh viện."

"Tôi không đi bệnh viện, tôi đây là bệnh cũ rồi." Người đàn ông đứng lên muốn đi.

Viên Chính Bạch cũng không cưỡng cầu, loại bệnh này của người đàn ông rất khó trị tận gốc, cho dù đến bệnh viện cũng chỉ là kê chút t.h.u.ố.c giảm nhẹ. Mà người đàn ông vừa nhìn liền biết không phải giàu có gì.

"Em kê cho cậu ta một đơn t.h.u.ố.c đi." Lúc này Lương Quảng Bạch bỗng nhiên nói với Giang Đào.

Giang Đào vội vàng lắc đầu: "Loại bệnh này em chưa từng tiếp xúc qua, em không biết kê đơn thế nào."

Lương Quảng Bạch thấy cô không giống nói dối, xua tay bảo cô đi thi, Giang Đào lập tức kéo Hoắc Thục Phương chạy về phía phòng thi. Vị thầy Lương này thật đúng là đề cao cô quá, cứ như bệnh gì cô cũng trị được vậy.

Giang Đào đi rồi, Lương Quảng Bạch nhìn Ô Xa An một cái, Ô Xa An nhún vai: "Ông làm đi."

Lương Quảng Bạch nhìn về phía La Thúy Vân và người đàn ông: "Cùng tôi đến văn phòng đi, tôi kê cho cậu ta một đơn t.h.u.ố.c."

Người đàn ông hai tay chà xát quần áo, co quắp nói: "Không... Không cần đâu."

Bị từ chối, Lương Quảng Bạch nhíu mày: "Không thu phí, về nhà cậu cứ theo đơn t.h.u.ố.c mà bốc t.h.u.ố.c uống. Bệnh này của cậu không thể không trị, thời gian dài sẽ càng ảnh hưởng đến cuộc sống."

"Cảm ơn!" Người đàn ông cúi gập người chào Lương Quảng Bạch, Lương Quảng Bạch xua tay bảo bọn họ đi theo ông về văn phòng.

Giang Đào bọn họ trở về phòng thi, giám thị biết tình huống vừa rồi, lập tức phát đề thi cho bọn họ. Môn này thi là "Lý luận cơ bản Trung Y", Giang Đào nhìn lướt qua đề thi, đơn giản hơn nhiều so với đề thi hệ thống đưa cho cô.

Cầm b.út lên cô xoát xoát xoát đáp đề, trước khi hết giờ hai phút cô đã làm xong hết, sau đó bắt đầu nghiêm túc kiểm tra. Khi chuông tan học vang lên, giám thị nói mấy người Giang Đào có thể nộp bài muộn hơn một chút, nhưng Giang Đào vẫn nộp bài đúng giờ.

Cô nhìn thấy Tôn Đồng Vân đứng ở cửa phòng thi, chắc là xem cô có nộp bài muộn hay không. Liếc xéo cô ta một cái, Giang Đào cùng Lục Văn Anh cùng nhau đi ra khỏi phòng thi, Hoắc Thục Phương vẫn còn đang làm bài.

Tôn Đồng Vân thấy cô nộp bài đúng giờ, hừ một tiếng rồi bỏ đi.
Chương 128 - Chương 128 | Đọc truyện tranh