Đem đồ của Tôn Đồng Vân để vào ký túc xá cô ta, hai người nói chuyện một lát. Cô ta liền nói chuyện Giang Đào cùng Lục Văn Anh mua len sợi.

Tôn Đồng Vân nghe xong nói: “Cậu nếu nhìn các cô ta không thuận mắt, liền đem len sợi cắt đi, dù sao cũng tìm không thấy chứng cứ.”

Vừa mới bắt đầu cô ta thật sự chỉ là nhìn thấy Giang Đào cùng Lục Văn Anh mua len sợi, trong lòng không thoải mái, chưa từng nghĩ tới hủy hoại len sợi của các cô ấy.

Nhưng nghe chủ ý này của Tôn Đồng Vân cô ta lập tức hưng phấn lên, tưởng tượng đến bộ dáng thương tâm của Giang Đào cùng Lục Văn Anh khi nhìn thấy những len sợi bị hủy đó, trái tim cô ta liền nhảy nhót dường như muốn bay lên.

Sau đó cô ta thật sự làm chuyện này. Cầm kéo răng rắc răng rắc cắt đứt những len sợi đó, cô ta cả người đều sảng khoái.

Bất quá, những len sợi đó cô ta không cắt hết, cô ta từ rất sớm liền muốn có một chiếc áo len, nhưng không có tiền mua. Những len sợi đó bị cắt hết, cô ta cảm thấy quá đáng tiếc, cho nên liền giấu đi một ít.

Vốn dĩ tính toán qua một thời gian tìm cơ hội lấy ra, nói là chính mình mua. Nhưng không nghĩ tới chính là, Giang Đào các cô ấy thế nhưng muốn báo cảnh sát.

Phòng bảo vệ trường học cô ta không sợ, những người đó căn bản không có năng lực tra án. Nhưng là cảnh sát thì không giống, không nghe Hoắc Thục Phương nói sao, loại án t.ử này đối với cảnh sát tới nói chính là chuyện nhỏ.

Hiện tại cô ta thật sự sợ hãi.

Thừa dịp cảnh sát còn chưa tới, cô ta chạy nhanh về ký túc xá, từ gầm giường lấy ra mấy cuộn len nhét vào trong túi, số len sợi này cần thiết lập tức vứt bỏ.

Đúng lúc này, cửa ký túc xá bị đột ngột đẩy ra, Giang Đào cùng Lục Văn Anh, Hoắc Thục Phương đứng ở cửa, mà cô ta đang cầm cuộn len nhét vào trong túi.

Xung quanh yên tĩnh làm người ta hít thở không thông.

“Tớ liền biết là cậu.” Lục Văn Anh đầu tiên đ.á.n.h vỡ sự yên tĩnh, cô ấy đỡ bụng đi qua, giật lấy những cuộn len từ trong tay Mao Tâm Di, đôi mắt bốc hỏa căm tức nhìn cô ta.

Mao Tâm Di giờ phút này muốn tìm cái khe đất chui xuống, hoặc là thời gian có thể chảy ngược, cô ta sẽ không làm chuyện này.

“Báo cáo thầy giáo đi.” Giang Đào giờ phút này còn tính bình tĩnh, rốt cuộc trước kia cô trải qua không ít loại chuyện này. Trước kia Giang Xuân Linh liền thích hủy hoại, cướp đoạt đồ đạc của cô.

“Không, không được, không thể nói cho thầy giáo.” Mao Tâm Di đi đến trước mặt Giang Đào, lôi kéo tay cô nói, “Thực xin lỗi, tớ xin lỗi các cậu được không? Thực xin lỗi, thực xin lỗi.”

Giang Đào thờ ơ, cô tự nhận không đắc tội Mao Tâm Di, nhưng cô ta luôn nhằm vào cô. Nghĩ đến, một phương diện là bởi vì ghen ghét, về phương diện khác là bởi vì Tôn Đồng Vân đi.

Mao Tâm Di cùng Tôn Đồng Vân đi gần, hoặc là nói Mao Tâm Di chính là chân ch.ó của Tôn Đồng Vân. Tôn Đồng Vân bởi vì chuyện thế hệ trước đối với cô có địch ý, đây là nút thắt không giải được, cho nên cho dù lần này tha thứ Mao Tâm Di, nói không chừng còn sẽ có lần sau.

“Sự tình cậu nếu đã làm, phải gánh vác hậu quả.” Giang Đào hất tay Mao Tâm Di ra.

Mao Tâm Di thấy không lay chuyển được Giang Đào, lại nhìn về phía Lục Văn Anh nói: “Văn Anh, tớ biết sai rồi, cậu tha thứ cho tớ một lần được không?”

Lục Văn Anh nhìn về phía Giang Đào, thấy ánh mắt cô kiên định, liền nói: “Cậu lúc cắt len sợi của tớ có từng nghĩ tới, đó là tớ ăn mặc cần kiệm mới mua được không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mao Tâm Di thấy nói không thông hai người bọn họ, lại thay đổi một bộ sắc mặt, cô ta vẻ mặt ủy khuất nói: “Tâm các cậu sao lại tàn nhẫn như vậy? Các cậu nếu báo cáo thầy giáo, tớ liền sẽ bị ghi lỗi nặng thậm chí khai trừ. Các cậu cũng biết thi đại học có bao nhiêu khó, vì cái gì cứ nắm lấy chút việc nhỏ này không buông đâu?”

……

Cái này gọi là gì? Vừa ăn cướp vừa la làng sao? Giang Đào quả thực sắp bị chọc cười. Cô không thèm để ý tới Mao Tâm Di nữa, lôi kéo Lục Văn Anh đi tìm thầy giáo. Hoắc Thục Phương cũng vẻ mặt bất mãn nhìn Mao Tâm Di: “Đều là cùng một ký túc xá, sao cậu có thể làm ra loại chuyện này?”

Giang Đào các cô ấy đã đi báo cáo thầy giáo, Mao Tâm Di cũng không sao cả, cô ta cười lạnh một tiếng nói: “Cậu xuất thân tốt, cậu muốn cái gì sẽ có cái đó. Cho nên cậu căn bản không thể lý giải nỗi khổ của tớ.”

Hoắc Thục Phương cảm thấy cô ta thật là không thể nói lý, cũng không thèm để ý tới cô ta, chạy đi đuổi theo Giang Đào các cô ấy.

Mao Tâm Di thấy các cô ấy đều đi rồi, đi ký túc xá bên cạnh tìm Tôn Đồng Vân, hai người tìm một góc kín đáo nói chuyện.

“Chuyện đó đã bị Giang Đào các cô ấy biết rồi, các cô ấy đi mách thầy giáo, cậu nói làm sao bây giờ?” Mao Tâm Di hỏi Tôn Đồng Vân, nếu không phải cô ta nói câu nói kia, cô ta cũng sẽ không làm ra chuyện này.

“Tớ làm sao biết làm sao bây giờ? Đây là chuyện của cậu đừng hỏi tớ.” Tôn Đồng Vân cao cao nâng cằm, vẫn là một bộ dáng công chúa cao ngạo.

Mao Tâm Di thấy bộ dạng này của cô ta, một cổ tức giận xông lên đại não, cô ta c.ắ.n răng nói: “Được, nếu tớ không được yên ổn, vậy tớ cũng liều mạng. Lúc thầy giáo hỏi, tớ khẳng định sẽ đem lời cậu nói ngày đó khai ra.”

Mặt Tôn Đồng Vân lập tức như kết băng sương, cô ta híp mắt nói: “Mao Tâm Di, sự tình không cần làm quá tuyệt tình. Lại nói tớ nếu phủ nhận, cậu có chứng cứ sao?”

Mao Tâm Di cười lạnh: “Cho dù không có chứng cứ, nhưng chỉ cần nói ra lời cậu nói, tổng hội có người tin tưởng. Đến lúc đó thanh danh tốt của cậu có giữ được hay không thì khó nói.”

Tôn Đồng Vân c.ắ.n răng: “Được, chỉ cần cậu không nói ra, về sau có cái gì tốt tớ đều chia cho cậu.”

“Cứ quyết định như vậy đi.”

Mao Tâm Di xoay người đi rồi, hàm răng Tôn Đồng Vân c.ắ.n ken két. Giang Đào, Mao Tâm Di các người cứ chờ đấy.

Giang Đào cùng Lục Văn Anh, Hoắc Thục Phương đi văn phòng giáo viên tìm chủ nhiệm lớp Viên Chính Bạch, Lương Quảng Bạch cùng Ô Xa An đều ở đó. Giang Đào đem quá trình bắt được Mao Tâm Di kể lại với Viên Chính Bạch một lần, Viên Chính Bạch nghe xong mày nhăn thành một cục.

Ông không nghĩ tới trong lớp mình lại có học sinh hành vi ác liệt như thế.

“Em làm sao biết cô ta có giấu len sợi?” Ô Xa An đột nhiên hỏi Giang Đào.

“Những len sợi bị cô ta cắt đứt không nhiều bằng số chúng em bị mất, hơn nữa ngày hôm qua cô ta nhìn thấy chúng em mua len sợi, rõ ràng thực ghen ghét. Cho nên em đoán cô ta giấu đi một bộ phận.”
Chương 123 - Chương 123 | Đọc truyện tranh