Lần này 0001 thực dễ nói chuyện, lại cho cô đ.á.n.h giấy nợ, điểm tích lũy của cô lại cộng thêm -1000. Giang Đào không sao cả, nợ nhiều không lo. Cô hiện tại chỉ có học tập nhiều mới có thể mau ch.óng khám bệnh cho người ta, đổi lấy điểm tích lũy trả nợ.

Có quyển sách này, Giang Đào bắt đầu học tập từng chứng bệnh một. Về phương pháp điều trị, cô chọn dùng phương thức kết hợp châm cứu cùng d.ư.ợ.c vật.

Đáng nói chính là, trong quyển 《 Châm Cứu 》 có châm pháp Quỷ Môn Thập Tam Châm đã thất truyền từ lâu, Giang Đào học một tuần, tuy rằng chưa thạo lắm, nhưng có thể bắt đầu thực hành. Cô dùng Quỷ Môn Thập Tam Châm thí nghiệm chẩn trị vài loại chứng bệnh, thật sự là đặc biệt hữu hiệu.

Có phát hiện này, cô cao hứng vài ngày.

Thời gian trôi qua trong sự học tập khẩn trương, sáng hôm nay tan tiết đầu, chủ nhiệm lớp Viên Chính Bạch gọi cô ra ngoài nói: “Có người tìm em, đi theo tôi.”

Giang Đào nghi hoặc, cô ở Kinh Đô không có người quen, ai sẽ tìm cô? Đi theo Viên Chính Bạch tới văn phòng, mới vừa đi tới cửa liền nghe được một giọng nói quen thuộc: “... Các người không biết đâu, lúc ấy người đã không còn hô hấp, cô nương kia châm mấy mũi người liền sống lại....”

......

Cảnh sát này vẫn nói nhiều như vậy.

Giang Đào đi theo Viên Chính Bạch vào văn phòng, liền thấy cảnh sát trẻ tuổi đứng giữa văn phòng, sinh động như thật kể lại quá trình ngày đó cô giải độc cho đặc vụ. Cảnh sát đeo kính cùng hai vị giáo viên của trường tựa hồ đang nghiêm túc lắng nghe.

Nhìn thấy Giang Đào cùng Viên Chính Bạch tiến vào, cảnh sát trẻ tuổi quay mặt cười với Giang Đào: “Cô đến rồi, đang nói chuyện của cô đấy, tôi....”

“Được rồi, chính sự quan trọng.” Cảnh sát đeo kính cắt ngang lời cảnh sát trẻ tuổi, lấy ra một phong thư đưa cho Giang Đào, “Đồng chí Giang Đào hiệp trợ chúng tôi phá đại án, hôm nay chúng tôi tới đưa thư khen ngợi.”

Giang Đào sửng sốt, vội vàng nhận lấy. Lúc ấy ở Cục Cảnh sát bọn họ nói sẽ tới đơn vị đưa thư khen ngợi, cô cho rằng chỉ là nói vậy thôi, không nghĩ tới thật sự đưa tới.

“Này.... Tôi cũng không có làm cái gì.” Giang Đào thật không cảm thấy cô làm chuyện gì đáng giá khen ngợi, trong tình huống đó, cô có thể cứu người tự nhiên là muốn cứu.

“Cô cảm thấy không có gì, nhưng lại giúp chúng tôi đại ân, chúng tôi lý nên cảm tạ.” Cảnh sát đeo kính nói xong đứng thẳng người chào Giang Đào theo kiểu quân đội, Giang Đào càng thêm luống cuống.

“Được rồi, chuyện của chúng tôi xong rồi, hy vọng quý trường có thể ghi sự tích này của đồng chí Giang Đào vào hồ sơ.”

Viên Chính Bạch vội nói hẳn là vậy.

Cảnh sát đeo kính bọn họ đi rồi, Giang Đào cảm thấy không còn việc của mình liền cũng muốn đi, Viên Chính Bạch lại gọi cô lại, cười nói: “Thư khen ngợi em xem xong liền để lại đây đi, cái này cần đặt vào hồ sơ của em.”

Giang Đào mở thư khen ngợi ra xem một lần, đơn giản chính là nói một ít lời khen ngợi, cuối cùng lạc khoản còn đóng dấu Cục Công an.

Giang Đào giao thư khen ngợi cho Viên Chính Bạch muốn đi, một vị giáo viên trong văn phòng hỏi cô: “Em học châm cứu bao lâu rồi?”

Giang Đào nhìn về phía ông ấy, vị giáo viên này hơn bốn mươi tuổi ôn tồn lễ độ, nói chuyện mang theo ý cười, một bộ dáng thực hòa ái.

“Đây là thầy Ô,” Viên Chính Bạch giới thiệu với Giang Đào, sau đó lại chỉ vào một vị giáo viên khác hơn bốn mươi tuổi đeo kính vẻ mặt nghiêm túc nói: “Vị này chính là thầy Lương.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Giang Đào chào hỏi hai vị thầy giáo, sau đó trả lời câu hỏi của vị thầy Ô kia: “Em học châm cứu cũng chỉ hơn hai tháng.”

Lời này của cô vừa thốt ra, vị thầy Lương đang cúi đầu đọc sách kia ngẩng đầu, khẽ cau mày nhìn cô hỏi: “Thật sự chỉ có hai tháng?”

Giang Đào gật đầu.

“Vậy thật đúng là hạt giống tốt, ông nói đúng không lão Lương.” Thầy Ô cười nhìn về phía thầy Lương, thầy Lương liếc mắt nhìn ông một cái không để ý tới, mà là xắn tay áo lên vươn cánh tay nói: “Em thử trên người tôi xem.”

Giang Đào: “.......”

Thầy giáo này cũng quá trực tiếp đi.

Viên Chính Bạch thấy Giang Đào khó xử, cười nói: “Không cần khẩn trương, thầy Lương cùng thầy Ô chính là xuất thân từ thế gia Trung y, để cho họ chỉ đạo em một chút.” Nói xong ông lấy từ trong ngăn tủ ra một bộ ngân châm.

Không nghĩ tới hai vị này còn rất có địa vị. Giang Đào cũng không hề do dự, châm cứu của cô phần lớn là tự học, được thầy giáo chỉ đạo một chút cũng tốt.

Cô quan sát mặt thầy Lương trước, thấy mặt ông tái xanh còn có quầng thâm mắt, cảm thấy ông khả năng mất ngủ nghiêm trọng. Lại đặt tay lên cổ tay ông cảm nhận mạch tượng.

Lương Quảng Bạch cùng Ô Xa An thấy Giang Đào bắt đầu bắt mạch, đối với cô càng thêm hứng thú.

“Thầy hẳn là mất ngủ nghiêm trọng, em châm cho thầy mấy mũi thử xem.” Giang Đào thu tay nói.

Mặt Lương Quảng Bạch vốn nghiêm túc càng thêm nghiêm túc, ông nhìn không chớp mắt Giang Đào vài giây, làm trong lòng Giang Đào thót một cái. Vị thầy giáo này chẳng lẽ sợ cô châm hỏng ông ấy?

“Ha ha, nha đầu này lá gan đủ lớn.” Ô Xa An ha ha cười hai tiếng, lại nói: “Lão Lương, ông cứ để nha đầu này thử xem, tôi ở bên cạnh nhìn mà.”

Lương Quảng Bạch không thèm cho Ô Xa An một cái liếc mắt, mà là nói với Giang Đào: “Cứ mạnh dạn hành châm là được.”

Giang Đào vốn dĩ không quá khẩn trương, nhưng bị bọn họ nói như vậy, cô bắt đầu khẩn trương. Yên lặng hít sâu một hơi, cô cầm lấy ngân châm đi đến trước mặt Lương Quảng Bạch, ổn định tâm thần, thuần thục châm mấy mũi lên mặt và đầu ông.

“Nha, nha đầu này thủ pháp thật không tồi, không giống chỉ học được hai tháng.” Ô Xa An sán lại xem huyệt vị Giang Đào châm, lại hỏi: “Em đây là châm pháp gì?”

Giang Đào dùng chính là Quỷ Môn Thập Tam Châm, bởi vì loại châm pháp này thất truyền đã lâu, cô không biết giải thích thế nào việc mình biết loại châm pháp này, liền không lên tiếng.

Ô Xa An ý vị thâm trường nhìn Giang Đào một cái, cũng không hỏi lại, mà là nói với Lương Quảng Bạch: “Lão Lương, cảm giác thế nào?”

Giờ phút này Lương Quảng Bạch cảm thấy cả người nhẹ nhàng, cảm giác mệt mỏi luôn đi theo ông tiêu tán rất nhiều.

Ông xác thật có tật xấu mất ngủ, chính ông là bác sĩ, nhưng dùng rất nhiều phương pháp đều không ăn thua. Không nghĩ đến cô sinh viên tên Giang Đào này châm cứu lại giảm bớt được di chứng mất ngủ của ông.
Chương 118 - Chương 118 | Đọc truyện tranh