Giang Đào cùng Tần Sơn Hà xin xong giấy giới thiệu trở về, Trần Ngọc Quế đang ở trong sân giặt quần áo, Lưu Xuân Phân cùng Tần Sơn Phượng ở trong bếp nấu cơm, nhìn thấy bọn họ trở về, mấy người còn chào hỏi bọn họ.

Giang Đào còn tưởng rằng sau khi trở về sẽ có một trận bão táp đâu, không nghĩ tới lại bình tĩnh như vậy. Cô xắn tay áo vào bếp, Lưu Xuân Phân còn cười cười với cô.

Bên ngoài Trần Ngọc Quế gọi Tần Sơn Hà vào trong phòng: “Chuyện chỉ tiêu mẹ liền không nói nữa, chuyện năm trước mẹ không cho vợ con thi đại học, bảo nó cũng đừng nắm lấy không buông.”

........

Lời này làm Tần Sơn Hà tiếp thế nào? Sau khi hòa hảo với vợ nhỏ, hai người chưa từng nói lại chuyện đó, nhắc tới chính là thương tâm. Anh có thể tưởng tượng đến sự tuyệt vọng của vợ nhỏ lúc ấy.

Cho nên, việc này không phải nói có thể qua là có thể qua. Cho dù hiện tại bọn họ đều không đề cập tới, nhưng khúc mắc trong lòng vợ nhỏ luôn là có. Nhưng lời này không thể nói với mẹ anh.

“Hiện tại cô ấy cũng chưa nói qua chuyện đó.” Tần Sơn Hà ba phải cái nào cũng được nói.

“Vậy là tốt rồi,” Trần Ngọc Quế thở phào nhẹ nhõm, Giang Đào có tiền đồ, về sau lão nhị cùng Sơn Phượng nói không chừng liền phải nhờ nó hỗ trợ, bà hy vọng chuyện trước kia qua đi, mọi người đều không đề cập tới.

“Con cùng vợ con càng ngày càng tốt, con xem có thể hay không tìm việc gì cho Sơn Lâm làm.”

Tần Sơn Hà nghĩ tới chỗ Giang Hạnh cùng Hạ Đông Thăng thiếu người, nhưng việc này phải nói trước với Giang Đào, bên kia nói tốt lại nói với trong nhà. Anh đến xưởng dệt thời gian ngắn, tạm thời còn chưa thể sắp xếp Tần Sơn Lâm vào được.

“Việc này con sẽ nghĩ cách.”

Trần Ngọc Quế thấy anh đáp ứng cũng liền an tâm, lại nói chuyện Giang Đào đi học cần chuẩn bị thứ gì.

“Đồ đạc Đào Nhi đều chuẩn bị tốt rồi, chăn đệm ga trải giường đều là làm mới, cái khác bọn con về thành phố mua.”

Trong lòng Trần Ngọc Quế nói không nên lời là cảm giác gì, Giang Đào cái gì đều không cần trong nhà nhọc lòng, cũng không cần trong nhà hỗ trợ, bà bớt việc đồng thời cũng có chút bất an, tổng cảm thấy cô con dâu này cùng trong nhà không phải một lòng.

Nhưng Giang Đào làm việc bà lại không chọn ra được bất luận cái gì tật xấu, mỗi lần về nhà đều mang rất nhiều đồ vật, vừa trở về liền vào bếp nấu cơm, không trộm lười một chút nào.

Nhưng bà chính là trong lòng không thoải mái.

“Có cái gì cần thì nói với mẹ, mẹ chuẩn bị cho các con.”

“Không cần, đều chuẩn bị tốt rồi.” Mấy ngày trước Giang Đào liền bắt đầu làm chăn đệm, cô khéo tay, cái gì đều biết làm, không cần trong nhà hỗ trợ.

“Vậy được.”

Hai mẹ con lại nói chuyện một lát, Tần Sơn Hà ra khỏi phòng thấy Tần Sơn Lâm đang dọn dẹp chuồng heo, liền qua đi nói: “Chuyện công việc của chú anh sẽ để tâm, có cơ hội khẳng định sẽ nhớ đến chú.”

Tần Sơn Lâm cười với Tần Sơn Hà, dù sao cũng là anh em ruột thịt, Tần Sơn Hà biết, thái độ của mẹ thay đổi khẳng định là do đứa em trai này đứng giữa điều hòa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trở về huyện thành, ăn chút gì đó đơn giản xong Giang Đào cùng Tần Sơn Hà liền rửa mặt đ.á.n.h răng nghỉ ngơi. Lên giường xong, Tần Sơn Hà tự nhiên lại lôi kéo vợ nhỏ nhà anh làm một hồi vận động vui sướng tràn trề.

Giang Đào mệt đến một ngón tay đều không muốn động, Tần Sơn Hà thực tự giác xuống giường múc nước lau người cho cô, sau đó lại ôm vợ nhỏ nói chuyện.

“Chỗ Giang Hạnh cùng Hạ Đông Thăng thiếu nhân thủ, hay là để Sơn Lâm qua bên kia giúp đỡ bọn họ.”

Tần Sơn Hà yêu thích không buông tay vuốt ve cái eo thon mềm mại của vợ nhỏ. Từ khi hai người thành vợ chồng chân chính, anh mới biết được thân mình vợ nhỏ có bao nhiêu mềm, làm anh mỗi lần đều muốn ngừng mà không được.

Giang Đào bị anh sờ đến ngứa, gạt tay anh ra, hữu khí vô lực nói: “Chuyện này anh thương lượng với Hạ Đông Thăng là được.”

Chuyện nhà họ Tần cô không muốn quản nhiều, việc buôn bán hạt dưa tuy rằng là cô cùng Giang Hạnh khởi xướng, nhưng hiện tại Tần Sơn Hà cùng Hạ Đông Thăng là chủ lực. Bọn họ một người khai thác kênh tiêu thụ, một người lo sản xuất, việc buôn bán hạt dưa rực rỡ hẳn lên.

Chuyện này nếu để cô cùng Giang Hạnh làm, căn bản là không làm được như hiện tại.

“Được, ngày mai anh nói với Hạ Đông Thăng.” Tần Sơn Hà lại ôm c.h.ặ.t người, “Anh đã xin nghỉ với xưởng, đến lúc đó đưa em đi trường học. Tình huống nhà mình em rõ ràng, ở trường học không cần tiết kiệm tiền, chăm sóc tốt chính mình.”

Cánh tay Giang Đào ôm lấy eo anh, mặt cọ cọ ở n.g.ự.c anh, thật là luyến tiếc rời đi. Nói ra thì bọn họ ở chung cũng chỉ mới mấy tháng.

“Em mỗi tháng đều sẽ viết thư cho anh, được nghỉ liền trở về.”

“Ừ, cũng có thể thường xuyên gọi điện thoại, văn phòng anh có điện thoại. Anh có rảnh liền đi thăm em.”

Giang Đào nhìn mặt mày phóng đại của anh, cảm khái thế sự vô thường.

Lúc bọn họ mới vừa kết hôn, cả người cô đều là mê mang, không biết anh là tính tình gì, không biết tương lai bọn họ ra sao, cô ngay cả ảo tưởng đều không có căn cứ. Sau lại xảy ra chuyện Trần Ngọc Quế ngăn cản cô thi đại học, cô liền bắt đầu một lòng một dạ muốn ly hôn với anh.

Nhưng làm thế nào cũng không thể tưởng được, ngắn ngủi mấy tháng ở chung, cô có thể đối với anh ỷ lại như thế. Nghĩ đến về sau một mình ở một thành phố xa lạ không có anh để đi học, có chút khẩn trương, lòng cũng có chút trống rỗng.

Ghé sát lại hôn lên môi anh, tay cũng chậm rãi di chuyển xuống dưới, thừa dịp còn ở bên nhau, cô muốn cảm nhận sự tồn tại của anh nhiều hơn.

Tần Sơn Hà làm sao chịu được vợ nhỏ châm ngòi như thế, xoay người liền đè cô dưới thân……

Ngày 3 tháng 9 khai giảng, vé Tần Sơn Hà mua là ngày 1 tháng 9. Bọn họ phải từ huyện thành đi lên thành phố trước, sau đó ngồi xe lửa đi Kinh Đô. Xe lửa phải ngồi mất hai ngày.

Trước ngày xuất phát một hôm, hai người lại về nhà một chuyến. Bà ngoại nhét cho Giang Đào hai trăm đồng, Giang Đào lại nhét tiền vào tay bà.

“Bà ngoại, con trong tay có tiền, vài ngàn lận! Con đưa chỉ tiêu cho Hạnh Nhi, chị ấy đưa con 1000 đồng. Còn có tiền bán hạt dưa cùng t.h.u.ố.c mỡ, Sơn Hà phía trước cũng tích cóp chút, bọn con không thiếu tiền.”

“Tiền của con là tiền của con, đây là bà chuẩn bị cho con.” Bà ngoại lại đưa tiền cho cô, sau đó dặn dò: “Nhà họ Mai ở Ninh Châu, cách Kinh Đô không xa. Con có rảnh liền đi Ninh Châu một chuyến, đến đường Trung Hà tìm đại viện Mai gia, xem còn có người hay không. Nếu có, con liền hỏi thăm Mai Bá Vinh, hoặc là Mai Thu Cẩn. Mai Bá Vinh là cha bà, Mai Thu Cẩn là chị cả của bà. Tìm được rồi liền cho bà cái tin, tìm không thấy… thì thôi.”
Chương 110 - Chương 110 | Đọc truyện tranh