Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
Chương 306: Hồ Toàn Vũ và Kinh Hồng Vũ
"Năm sau nhất định tôi sẽ chuẩn bị chu đáo, lúc đó tôi sẽ múa cho anh xem."
Phương Đường cười nói.
"Được rồi, sang năm tôi nhất định sẽ quay lại!"
Bruce vui sướng vô cùng. Chưa về đến nhà mà hắn đã mong ngóng mùa xuân năm sau nhanh đến. Nếu không phải buộc phải về nhà đón Giáng sinh, hắn thật chẳng muốn đi chút nào. Trung Quốc rộng lớn như vậy còn quá nhiều nơi hắn muốn khám phá.
Tan làm Phương Đường tìm gặp chủ nhiệm Đinh, kể lại chuyện Bruce vô tình tiết lộ bí mật kinh doanh.
"Thằng nhóc đó nói thế thật á?"
Chủ nhiệm Đinh mừng rỡ ra mặt.
Cuộc đàm phán của họ đang rơi vào bế tắc, phía đối tác nước ngoài đòi hỏi hơi quá đáng. Tuy muốn thu hút đầu tư nước ngoài nhưng cũng phải tranh thủ quyền lợi tối đa, thông tin của Phương Đường đến quá đúng lúc.
Chú của Bruce quả là cáo già, đã quyết định đầu tư rồi mà vẫn chơi chiêu giả vờ làm cao. Ai bảo người nước ngoài thật thà chứ, rõ ràng là rất xảo quyệt.
"Không sai đâu ạ, hơn nữa Bruce cũng không nhận thức được đó là bí mật kinh doanh. Anh ta ngây ngô lắm."
Phương Đường cười nói.
Chủ nhiệm Đinh phấn khích vỗ vai cô:
"Tiểu Phương à, lần này cháu lập công lớn rồi, đợi bác xin thưởng cho cháu nhé!"
"Chỉ cần giúp được các bác là cháu vui rồi ạ."
Phương Đường cười cười. Cô không màng tiền thưởng, cô chỉ mong nền kinh tế đất nước phát triển nhanh ch.óng, có thể góp chút sức mọn là cô mãn nguyện rồi.
"Giúp được việc lớn lắm đấy!"
Mặt chủ nhiệm Đinh rạng rỡ hẳn lên. Lần này ông nắm chắc chín phần thắng đối thủ cạnh tranh. Dù gã kia có ô dù to đến mấy thì đã sao, có làm được việc như ông không? Trong các cuộc đàm phán sau đó, phía chủ nhiệm Đinh giữ thái độ rất cứng rắn không chịu nhượng bộ còn tuyên bố ưu đãi đã đến giới hạn rồi, nhượng bộ nữa thì lỗ vốn. Chú của Bruce vốn dĩ chỉ đang thăm dò giới hạn của họ, thấy phía chủ nhiệm Đinh cứng rắn như vậy thì tưởng thật không đưa ra yêu cầu thêm nữa mà đồng ý đầu tư.
Hợp tác diễn ra thuận lợi cả hai bên đều rất hài lòng. Để ăn mừng, Cục Ngoại sự tổ chức thêm một buổi dạ hội, lần này chủ nhiệm Đinh mời đoàn kịch Thượng Hải đến biểu diễn, các tiết mục đều rất xuất sắc. Ngoài ra Phương Đường còn biểu diễn hai điệu múa Hồ Toàn và Kinh Hồng mà Bruce hằng mong ước.
Hệ thống lại thưởng cho cô kỹ năng múa của Dương Quý Phi và Mai Phi. Dương Quý Phi sở trường nhất là Hồ Toàn Vũ và Nghê Thường Vũ còn Mai Phi cũng là sủng phi của Đường Minh Hoàng, một khúc Kinh Hồng Vũ khiến Đường Minh Hoàng say mê điên đảo, địa vị trong cung ngang ngửa Dương Quý Phi.
Hai điệu múa của Phương Đường khiến khách nước ngoài tán thưởng không ngớt. Đương nhiên màn trình diễn của các diễn viên đoàn kịch cũng rất tuyệt vời. Dạ hội lần này chất lượng cực cao, khách nước ngoài rất hài lòng, Cục trưởng cũng vậy, ấn tượng về chủ nhiệm Đinh càng tốt hơn.
Đoàn khảo sát kết thúc công việc, chú của Bruce về nước trước còn hắn ở lại chơi thêm vài ngày, lại nằng nặc đòi Phương Đường làm hướng dẫn viên du lịch.
"Tiểu Phương, vất vả cho cháu rồi. Yên tâm, chắc chắn có lương thưởng đàng hoàng."
Chủ nhiệm Đinh đến làm công tác tư tưởng, ai bảo Bruce là nhà đầu tư cơ chứ.
"Cháu nghỉ học nhiều quá rồi lại không đi học nữa thì thi cuối kỳ cháu trượt mất."
Phương Đường khó xử.
Cô đã nghỉ hơn một tuần rồi sợ không theo kịp bài vở.
"Trượt môn không sao đâu, Tiểu Phương à bác cho cháu uống viên t.h.u.ố.c an thần này nhé: chuyện phân công công tác sau khi tốt nghiệp của cháu không cần lo, một trăm phần trăm vào Cục Ngoại sự chúng ta, cái này bác đảm bảo!"
Chủ nhiệm Đinh vỗ n.g.ự.c cam đoan.
Cục trưởng còn hai năm nữa là về hưu, nếu không có gì bất ngờ thì ông chính là Cục trưởng nhiệm kỳ tới, chuyện công việc của Phương Đường chỉ là chuyện nhỏ.
"Nhưng cũng không thể để trượt môn được ạ. Thôi được rồi, bác Đinh đã mở lời thì cháu chắc chắn phải giúp, đi chơi với Bruce thêm mấy ngày nữa vậy."
Phương Đường thực ra rất vui nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ miễn cưỡng. Dáng vẻ không màng danh lợi này khiến chủ nhiệm Đinh thầm khen ngợi, không hổ danh là cháu gái giáo sư Ngô, phong thái thật không tầm thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chủ nhiệm Đinh còn mang đến thù lao cho công việc lần này: 150 tệ tiền lương và 300 tệ tiền thưởng tổng cộng 450 tệ, ngoài ra còn có một tấm phiếu mua tivi.
Phần thưởng vô cùng hậu hĩnh, Phương Đường hơi bất ngờ:
"Có nhiều quá không bác?"
"Không nhiều đâu, một chút cũng không nhiều. Cháu lập công lớn lần này, bác còn thấy ngượng vì ít tiền quá đây này."
Chủ nhiệm Đinh thực sự thấy áy náy.
Phương Đường nghe được bí mật kinh doanh quan trọng, thu hút được khoản đầu tư lớn như vậy, hơn nữa trong quá trình đàm phán họ còn giữ vững được lập trường, bảo vệ được nhiều quyền lợi. Lần hợp tác này là sự khởi đầu tốt đẹp, sau này đầu tư nước ngoài sẽ theo đó mà làm. Nói rộng ra đây là chuyện tốt muôn đời, thưởng ngần ấy tiền đúng là quá ít.
Nhưng kinh phí Cục Ngoại sự có hạn, chỉ có thể chi ra được bấy nhiêu.
"Đủ rồi ạ, cháu cảm ơn bác Đinh."
Phương Đường rất mãn nguyện. Những ngày tiếp xúc với khách nước ngoài, cô cũng học hỏi được nhiều kiến thức mở rộng tầm mắt, dù không có tiền công cô cũng thấy hời rồi.
Mấy ngày sau đó cô đưa Bruce đi tham quan các danh lam thắng cảnh ở Thượng Hải. Đến tận bây giờ, tên ngốc này vẫn chưa biết mình đã làm gì, hớn hở chụp ảnh suốt dọc đường thậm chí còn bảo không muốn về nước.
"Đẹp quá, văn minh phương Đông đẹp quá, sau này tôi muốn đến đây định cư."
Bruce khen ngợi không ngớt, máy ảnh hoạt động hết công suất, thấy cái gì hay ho cũng phải chụp vài tấm cứ như trẻ con vậy.
"Hoan nghênh anh. Trung Quốc rộng lớn lắm, Thượng Hải chỉ là một thành phố thôi, còn nhiều nơi khác cũng đẹp lắm lại còn nhiều đồ ăn ngon nữa."
Phương Đường cười nói.
Bruce đang ăn bánh bao nhân cua ngon lành vui quên cả trời đất, thực sự không muốn về nhà, ở nhà làm gì có nhiều đồ ăn ngon thế này.
"Còn món gì ngon hơn bánh bao nhân cua nữa không?"
Mắt Bruce sáng rực lên. Hắn cảm thấy bánh bao nhân cua đã là mỹ vị trần gian rồi chẳng lẽ còn có món ngon hơn?
"Đương nhiên là có rồi, nhiều lắm. Anh thích ăn như vậy thì nên đến Tứ Xuyên, đó là thiên đường ẩm thực đảm bảo anh ăn quên lối về luôn."
Phương Đường nhiệt tình giới thiệu Tứ Xuyên.
Nói đến ăn uống thì phải nhắc đến Tứ Xuyên tiếc là cô cũng chưa đi bao giờ.
Nhưng xưởng Cơ khí có một bà chủ quán người Tứ Xuyên lấy chồng xa, nấu ăn ngon đến mức người ta ăn một lần nhớ mãi. Phương Đường cũng từng ăn, tuy cay nhưng ăn vào là không dừng được, một hương vị hoàn toàn khác biệt với ẩm thực Thượng Hải.
Mắt Bruce càng sáng hơn, phấn khích hỏi:
"Có phải thành phố có gấu trúc không?"
"Đúng rồi, chính là chỗ đó."
"Người ở đó có phải nhà nào cũng nuôi gấu trúc không?"
Bruce hỏi một câu ngớ ngẩn.
Phương Đường buồn cười, lắc đầu:
"Đương nhiên là không rồi, gấu trúc quý hiếm lắm, tư nhân không được nuôi chỉ có thể vào vườn bách thú xem thôi!"
Bruce hơi thất vọng. Hắn còn đang tính đến Tứ Xuyên nhận nuôi một con gấu trúc rồi mua một ngọn núi tre, xây trang trại sống hạnh phúc bên bé gấu trúc đáng yêu, hạnh phúc biết bao.
Tuy rất luyến tiếc nhưng Bruce vẫn phải về nhà. Phương Đường và Tang Mặc cùng chủ nhiệm Đinh tiễn hắn ra sân bay. Lúc chia tay Bruce tặng Phương Đường mấy tấm ảnh màu. Đây là lần đầu tiên Phương Đường nhìn thấy ảnh màu.
Kiếp trước cô chưa từng thấy chỉ toàn ảnh đen trắng. Trong ảnh, lúm đồng tiền của cô tươi như hoa đẹp hơn ảnh đen trắng nhiều.
--
Hết chương 306.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận