Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
Chương 297: Gãy một tay một chân
Phương Đường thực ra không giận lắm, vết thương ở bắp chân cũng không nặng chỉ là nhìn hơi đáng sợ thôi. Hơn nữa Chương Thiên Tứ bị đ.á.n.h thê t.h.ả.m như vậy, cô cũng thấy hả giận.
"Hôm đó bị Chương Thiên Tứ quấy rối sao em không nói với anh?"
Tang Mặc bôi t.h.u.ố.c cho cô, làn da trắng nõn chuyển sang màu tím đen, vết bầm còn đang lan rộng nhìn mà xót xa và tự trách vô cùng. Anh lẽ ra nên đi cùng vợ.
"Em có chịu thiệt đâu. Tên Chương Thiên Tứ đó tuy phiền phức nhưng gan bé tí, em mắng vài câu là hắn cụp đuôi chạy ngay!"
Phương Đường an ủi.
"Sau này dù có chuyện gì xảy ra cũng phải nói với anh, nhớ chưa?"
Tang Mặc bôi t.h.u.ố.c xong lại dặn dò vợ.
"Biết rồi mà."
Phương Đường lườm yêu. Cô đâu phải liễu yếu đào tơ trói gà không c.h.ặ.t, vừa nãy một mình cân hai còn thắng đấy thôi. Tuy nhiên cô vẫn rất hưởng thụ sự che chở và cưng chiều của Tang Mặc.
Phương Đường nhanh ch.óng quên đi chuyện này nhưng ở lớp lại xảy ra chuyện. Chương Hải xin nghỉ học, mà là nghỉ dài hạn.
"Nghe nói cậu ta bị bệnh, nghỉ cả tháng trời xem ra bệnh không nhẹ đâu."
Tống Đan Linh hóng hớt được tin tức, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Chương Hải trông khỏe như vâm, sao tự nhiên lại lăn ra ốm lạ thật đấy.
Phương Đường cười khẩy, ốm c.h.ế.t đi cho rảnh nợ.
"Chúng ta có nên đi thăm Chương Hải không?"
Tống Đan Linh hỏi.
"Không đi."
Phương Đường dứt khoát từ chối. Kể cả Chương Hải có c.h.ế.t thì cô cũng chẳng thèm đi viếng.
An Tĩnh và Mã Hồng Mai cũng không đi, họ đều khinh bỉ nhân phẩm của Chương Hải. Tống Đan Linh thấy các bạn không đi nên cũng thôi.
"Bọn tớ hẹn nhau cuối tuần này đến nhà Chương Hải thăm, mỗi người góp 5 hào mua quà, các cậu có đi không?"
Liễu T.ử Cẩm đi tới hỏi, ánh mắt nhìn Phương Đường rất phức tạp.
Dạo này cô ta cố tình tránh mặt Phương Đường nhưng trong lòng vẫn thấy hụt hẫng. Những gì Phương Đường có đều là những thứ cô ta mơ ước. Trước kia cô ta coi thường Phương Đường, giờ lại phải ngước nhìn người ta, sự chênh lệch quá lớn khiến cô ta khó chịu không thể giữ bình tĩnh trước mặt Phương Đường.
"Tôi không đi!"
Phương Đường không ngẩng đầu lên, cô đang dịch tài liệu. Việc học nặng nề, tối về còn bài tập lại phải chăm con, cô chỉ có thể tranh thủ từng phút từng giây để dịch.
Tống Đan Linh và mọi người cũng không đăng ký, dù sao cũng chẳng thân thiết gì với Chương Hải.
Liễu T.ử Cẩm không hỏi nhiều mà đi tìm các bạn khác. Lúc đi ngang qua chỗ Phương Đường, cô ta liếc nhìn một cái. Rõ ràng không phải bài tập trên lớp, trông như văn bản hành chính. Phương Đường dịch cái này làm gì? Nhưng nhìn vội vàng không rõ lắm, Liễu T.ử Cẩm đành nén sự tò mò xuống, trong lòng dấy lên cảm giác bất an.
Hết một tiết học Phương Đường đi vệ sinh, kẹp tài liệu vào trong sách. Chủ nhiệm Đinh bảo đây không phải tài liệu quan trọng nên cô mới mang đến trường dịch, lỡ bị ai nhìn thấy cũng chẳng sao.
Liễu T.ử Cẩm đi tới giả vờ nói chuyện với bạn nữ ngồi gần chỗ Phương Đường, thuận thế ngồi vào chỗ cô, khuỷu tay khẽ chạm vào cuốn sách làm tập tài liệu lộ ra.
Cô ta giả vờ chỉnh lại sách, nhìn thấy bìa tập tài liệu, con dấu đỏ ch.ót vô cùng nổi bật chính là con dấu của Cục Ngoại sự. Rõ ràng đây là tài liệu của Cục Ngoại sự.
Tim Liễu T.ử Cẩm thắt lại mặt biến sắc. Phương Đường đang dịch tài liệu của Cục Ngoại sự, chẳng lẽ công việc của cô ta đã được chốt rồi?
Cục Ngoại sự mỗi năm chỉ tuyển hai người, nếu Phương Đường đã được nhắm trước thì chỉ còn lại một suất, chưa chắc cô ta đã trúng tuyển.
Chuông vào học reo lên, Liễu T.ử Cẩm luống cuống cất sách lại trở về chỗ ngồi. Tiết học này cô ta chẳng nghe lọt chữ nào, trong đầu toàn nghĩ đến Cục Ngoại sự. Không được, cô ta phải bảo ba đi nghe ngóng xem sao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Không thể để Phương Đường hưởng hết mọi lợi lộc được. Chẳng phải chỉ là dịch tài liệu thôi sao, cô ta cũng biết, hơn nữa chắc chắn dịch tốt hơn Phương Đường.
Hơn chục bạn trong lớp đi thăm Chương Hải. Tống Đan Linh tuy không đi nhưng tin tức rất nhanh nhạy, chẳng mấy chốc đã hóng được chuyện.
"Gãy một tay một chân, bó bột trắng xóa, ăn cơm phải có người bón. Chương Hải bảo là bị ngã nhưng chẳng ai tin, mặt mũi đầy vết thương rõ ràng là bị đ.á.n.h."
Tống Đan Linh hả hê kể lại.
Dạo này Chương Hải đen đủi thật, đầu tiên là bị Phương Đường đ.á.n.h rồi bị trùm bao tải đ.á.n.h hội đồng, giờ lại bị gãy chân gãy tay. Không biết Chương Hải làm chuyện ác đức gì mà bị quả báo thế này.
"Đáng đời!"
Phương Đường cười lạnh. Loại ngụy quân t.ử như Chương Hải còn kinh tởm hơn cả Chương Thiên Tứ, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng đáng.
Một tháng sau đó không có tên cặn bã Chương Hải, không khí trong lớp trong lành hơn hẳn. Phương Đường mỗi ngày đều sống cuộc sống hai điểm thẳng một đường: trường học và nhà. Ngoài giờ học cô lại dịch tài liệu cho Cục Ngoại sự. Nhờ nghề tay trái này, thu nhập hàng tháng của cô khá khẩm còn cao hơn đi làm trước kia.
Hôm nay Phương Đường dịch xong một tập tài liệu, chuẩn bị mang đến chỗ ông Ngô. Mỗi lần dịch xong cô đều để ở chỗ ông, chủ nhiệm Đinh sẽ tự đến lấy hoặc cử người đến lấy.
Lúc Phương Đường đến, chủ nhiệm Đinh đang nói chuyện với ông Ngô. Thấy cô, ông ta cười hỏi:
"Dịch xong nhanh thế à?"
"Vâng ạ, dạo này bài vở không nhiều lắm."
Phương Đường đưa tập tài liệu cho chủ nhiệm Đinh bằng cả hai tay.
Chủ nhiệm Đinh cũng chẳng xem, ông ta không biết ngoại ngữ nên có xem cũng chẳng hiểu. Hơn nữa Phương Đường đã là dịch giả thạo nghề, mấy bản dịch trước chất lượng đều rất tốt, không cần kiểm tra.
Trước kia ông ta còn tưởng ông Ngô dịch hộ cháu gái, giờ ông ta thấy hổ thẹn vì ý nghĩ đó. Cô bé này thực sự có tài, ông ta đã coi thường người khác rồi.
Chủ nhiệm Đinh lại lấy ra một tập tài liệu khác cùng với 20 tệ và 20 cân phiếu gạo, thù lao cho một bản dịch.
"Vốn dĩ có hai tập tài liệu, tập kia đưa cho người khác dịch rồi." Chủ nhiệm Đinh cười có chút kỳ quặc, nói thêm: "Người đó chắc Tiểu Phương cũng biết, cùng khoa Ngoại ngữ với cháu tên là Liễu T.ử Cẩm. Ba cô bé nhờ quan hệ trong cơ quan bác để xin cho cô bé dịch tập tài liệu này, còn bảo tiếng Anh của cô bé rất vững, dịch vừa nhanh vừa tốt."
Người mà giáo sư Liễu nhờ vả không phải ông ta mà là đối thủ cạnh tranh của ông ta trong cơ quan. Vốn dĩ cả hai tập tài liệu đều định giao cho Liễu T.ử Cẩm nhưng chủ nhiệm Đinh đương nhiên không đồng ý. Ông ta không tin Liễu T.ử Cẩm có thể giỏi hơn Phương Đường, cứ đợi đấy mà xem.
Phương Đường cười cười, nói thật:
"Là bạn cùng lớp với cháu ạ, ba bạn ấy là phó giáo sư trường mình."
Cô không nói trình độ tiếng Anh của Liễu T.ử Cẩm cũng bình thường thôi, nói xấu sau lưng người khác không hay.
Chủ nhiệm Đinh cũng không hỏi thêm, nghe là biết quan hệ giữa Phương Đường và Liễu T.ử Cẩm bình thường. Hơn nữa ông ta cũng chướng mắt kiểu "ăn mảnh" của ba con nhà họ Liễu, khó coi quá.
Một làn gió nhẹ thổi qua mang theo hương hoa quế nồng nàn. Trong sân có một cây hoa quế, năm nay nở sớm, hương thơm ngây ngất lòng người.
"Thời gian trôi nhanh thật, sắp đến Trung thu rồi."
Chủ nhiệm Đinh cảm thán.
"Dạ hội Trung thu của cơ quan các cậu năm nào cũng làm ra trò, năm nay chuẩn bị xong chưa?"
Ông Ngô cười hỏi.
Chủ nhiệm Đinh lắc đầu:
"Năm nay không ra sao đâu thầy ạ, người phụ trách dạ hội đổi thành một cậu thanh niên non nớt. Vốn dĩ tôi định mời thầy đến thưởng thức nhưng năm nay thôi, đỡ lãng phí thời gian của thầy."
Ông Ngô cười nhẹ, dù tiết mục có hay đến mấy ông cũng chẳng có thời gian đi xem.
Điện thoại reo ông Ngô nhấc máy, là ông Tang gọi:
"Đường Nhi đang ở chỗ ông phải không?"
--
Hết chương 297.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận