Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng

Chương 292: Lòng tà dâm hóa tâm địa độc ác

 

Phương Đường đ.á.n.h cho Chương Hải một trận, trong lòng thấy thoải mái hơn nhiều. Chương Hải bị đ.á.n.h bầm dập mặt mũi trông vô cùng t.h.ả.m hại. Hắn không ngờ Phương Đường nhìn liễu yếu đào tơ thế mà sức lực lại lớn như vậy khiến hắn trở tay không kịp.

"Sau này còn dám bám lấy tôi nữa thì tôi đ.á.n.h c.h.ế.t!"

Phương Đường nhổ nước bọt về phía hắn, ánh mắt khinh bỉ như nhìn một con chuột cống hôi hám.

Chương Hải nghiến răng ken két, ánh mắt dần trở nên độc địa. Hắn chậm rãi bò dậy lau vết m.á.u trên mặt rồi cười khẩy:

"Bạn học Phương hiểu lầm rồi chăng? Tôi chỉ tìm cô bàn công việc thôi, không ngờ bạn lại ảo tưởng tôi muốn theo đuổi cô. Làm ơn đi, tôi dù có kém cỏi đến đâu cũng không thèm thích loại đàn bà đã qua sinh nở như cô. Cô coi thường tôi quá đấy!"

Hắn chưa bao giờ thổ lộ tình cảm với Phương Đường trước mặt người ngoài. Cho dù trước đây có tỏ ra quan tâm thì cũng không có nghĩa là hắn muốn theo đuổi cô. Phương Đường đã không biết điều thì đừng trách hắn không nể mặt.

Phương Đường tức điên người. Trên đời sao lại có kẻ mặt dày vô sỉ đến mức này, đã ăn cướp còn la làng.

"Cậu sao có thể trơ trẽn thế hả? Ngày nào cậu cũng bám riết lấy tôi chẳng lẽ là oan hồn à? Chương Hải, cậu đừng có tự cho mình là thông minh. Tôi cảnh cáo cậu, còn dám quấy rầy tôi nữa thì tôi sẽ không khách khí với cậu đâu!"

Không thể nhịn được nữa, Phương Đường tung một cước đá mạnh vào tên khốn, chưa hả giận còn bồi thêm mấy cú nữa khiến Chương Hải nằm bẹp dưới đất ôm bụng rên rỉ không bò dậy nổi.

Đám đông vây xem có mấy người học cùng lớp Phương Đường, trong lòng họ thừa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Từ khi khai giảng, Chương Hải đã đối xử đặc biệt với Phương Đường giờ lại chối bay chối biến, đúng là nói dối không biết ngượng.

Tuy nhiên họ cũng không muốn đắc tội với Chương Hải nên không lên tiếng bênh vực Phương Đường. Hơn nữa nhìn bộ dạng hung dữ của Phương Đường lúc này, có vẻ cô cũng chẳng cần ai giúp.

Phương Đường hừ lạnh một tiếng chẳng thèm nhìn Chương Hải đang nằm dưới đất mà sải bước bỏ đi. Trì hoãn lâu như vậy, chắc hết sạch thịt kho tàu ở nhà ăn rồi. Tên khốn nạn đáng lẽ vừa nãy phải đá thêm mấy cái nữa mới bõ tức.

Chương Hải nằm hồi lâu mới lồm cồm bò dậy, lau vết m.á.u ở khóe miệng nhìn theo bóng lưng Phương Đường với ánh mắt hằn học. Con khốn nạn cứ đợi đấy!

Tang Mặc đã lấy cơm xong, đợi mãi chưa thấy Phương Đường đâu thì bắt đầu lo lắng. Vừa hay nhìn thấy Tống Đan Linh, anh bèn hỏi thăm.

"Phương Đường đi trước tớ mà, sao vẫn chưa tới nhỉ?"

Tống Đan Linh ngạc nhiên.

Tang Mặc càng thêm lo lắng nhưng nghĩ trong trường chắc không xảy ra chuyện gì lớn, anh định đi tìm cô thì thấy Phương Đường chạy tới. Nhìn thấy anh cô cười tươi hỏi:

"Lấy được thịt không anh?"

"Lấy rồi. Sao em đến muộn thế?"

"Trên đường gặp bạn nói chuyện vài câu thôi. Mau ăn đi anh, em đói c.h.ế.t rồi."

Phương Đường không muốn kể chuyện bực mình, hơn nữa cô cũng tự giải quyết được Chương Hải nên không cần thiết để Tang Mặc phải bận tâm.

Tang Mặc đương nhiên không tin. Vợ anh hễ nói dối là ánh mắt lảng tránh, bản thân cô không biết nhưng anh nhìn cái là ra ngay.

Lát nữa phải hỏi thăm xem sao, chắc chắn vừa nãy có chuyện gì đó.

Ăn trưa xong Phương Đường về ký túc xá ngủ trưa. Tang Mặc gọi vợ chồng An Tĩnh lại, hỏi xem gần đây Phương Đường có gặp chuyện gì phiền lòng không.

Vẻ mặt do dự của An Tĩnh càng khiến Tang Mặc nghi ngờ:

"Cô cứ nói thẳng đi, có phải có ai bắt nạt Phương Đường không?"

Vợ anh tính tình hiền lành lại không thích tranh chấp, chắc chắn là bị người ta bắt nạt rồi.

An Tĩnh lắc đầu:

"Cũng không hẳn là bắt nạt, chỉ là... trong lớp có một nam sinh, từ học kỳ một đã có ý với Phương Đường, sang học kỳ này càng săn đón nhiệt tình hơn làm Phương Đường rất khó chịu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tang Mặc nhíu mày, giọng lạnh tanh:

"Tên nam sinh đó là ai?"

"Chương Hải, người Thượng Hải gốc. Nghe nói ba mẹ đều là cán bộ gia cảnh rất tốt, được nhiều bạn nữ hâm mộ."

An Tĩnh kể.

Lỗ Thuận Phong mỉa mai:

"Loại người nhân phẩm kém cỏi thế mà bọn con gái cũng thích được, mù mắt cả lũ rồi à?"

Biết rõ Phương Đường đã có chồng con mà còn mặt dày bám riết, tư tưởng thằng cha này chắc chắn có vấn đề.

"Tôi biết rồi, cảm ơn anh chị."

Mặt Tang Mặc lạnh tanh, không nhìn ra cảm xúc gì nhưng người quen đều biết anh đang rất tức giận, sắp có kẻ gặp họa rồi.

Chiều tan học Lỗ Thuận Phong tìm Tang Mặc thì thầm:

"Hay là anh em mình trùm bao tải tẩn cho thằng họ Chương một trận?"

"Lát nữa nói sau."

Tang Mặc cũng có ý định đó. Anh vừa nghe ngóng được chuyện buổi trưa nay, vợ anh đến muộn là do bị tên khốn Chương Hải chặn đường. Cũng may vợ anh không chịu thiệt còn tẩn cho hắn một trận.

Nhưng tên khốn nạn đó dám nh.ụ.c m.ạ vợ anh trước đám đông, bảo cô tự mình đa tình. Hừ, loại này phải đ.á.n.h cho một trận mới hả dạ!

Mắt Lỗ Thuận Phong sáng lên tay chân ngứa ngáy. Lâu rồi không được giãn gân cốt, hồi ở quê thỉnh thoảng anh ta vẫn phải "thượng đài", giờ lên thành phố làm người có văn hóa nên phải kiềm chế bớt.

Chương Hải chiều nay nghỉ học. Mặt mũi sưng v.úp, người ngợm đau nhức đi lại cũng khó khăn. Con mụ Phương Đường khỏe như trâu, mẹ kiếp, món nợ này hắn ghi nhớ.

Bôi t.h.u.ố.c xong, Chương Hải cũng chẳng chịu ngồi yên mà gọi điện cho một người bạn mới quen trong giới con ông cháu cha.

Ở Thượng Hải con em cán bộ cũng phân chia đẳng cấp như kim tự tháp, đỉnh ch.óp là con em ở đại viện quân khu. Từ xưa đến nay, quan văn không đấu lại quan võ, con em đại viện quân khu đương nhiên đứng đầu.

Ba mẹ Chương Hải chỉ là cán bộ cấp trung, nằm lơ lửng ở giữa kim tự tháp nửa nạc nửa mỡ, bị đám con em đại viện coi thường. Tuy nhiên mấy hôm trước trong một buổi tụ tập, hắn quen được một gã họ Chương ở đại viện.

Tên là Chương Thiên Tứ. Vì cùng họ nên Chương Thiên Tứ nói chuyện với hắn nhiều hơn, càng nói càng hợp còn trao đổi số điện thoại, coi như bạn bè.

Chương Hải biết Chương Thiên Tứ chơi rất bời. Vì là con trai độc nhất trong nhà, trên có sáu chị gái, được ông bà ba mẹ chiều chuộng nên tính tình ngang ngược coi trời bằng vung.

Cũng may Chương Thiên Tứ gan bé, không dám làm chuyện ác tày trời cùng lắm là đời sống cá nhân hơi phóng túng. Nhưng với thân phận của gã, đám phụ nữ cũng tự nguyện dâng hiến. Dù sao Chương Thiên Tứ cũng được cái là sòng phẳng hứa cho gì là cho nấy. Vì thế không ít cô nàng thực dụng sẵn sàng cặp kè với gã, chỉ cần ngủ vài đêm là đổi được công việc tốt tội gì không làm? Hơn nữa Chương Hải còn biết dạo này Chương Thiên Tứ đang đổi khẩu vị, thích gái đã có chồng đoan trang đứng đắn. Phương Đường đúng là món ngon dâng đến miệng gã.

Chương Hải cười lạnh. Phương Đường đã không biết điều thì đừng trách hắn ác độc. Giới thiệu con tiện nhân này cho Chương Thiên Tứ, với nhan sắc của Phương Đường thì Chương Thiên Tứ chắc chắn sẽ động lòng. Đến lúc đó Phương Đường có muốn từ chối cũng không được.

Đợi Chương Thiên Tứ chơi chán chê rồi đá, hắn sẽ đi rêu rao khắp trường về quá khứ lẳng lơ của Phương Đường, bôi nhọ thanh danh cô xem cô còn mặt mũi nào mà ở lại trường nữa.

Chương Hải bấm số giọng nhiệt tình:

"Thiên Tứ à, tôi có một em gái một con cực phẩm, đảm bảo xinh hơn tất cả những em cậu từng gặp lại còn đoan trang, một trăm phần trăm đoan trang luôn."

Chương Thiên Tứ lập tức hứng thú. Gã chơi bời chán chê các thể loại rồi nên gu thẩm mỹ ngày càng cao, nhan sắc tầm thường không lọt được vào mắt xanh của gã nữa, phải cỡ tứ đại mỹ nhân mới khiến gã động lòng. Tiếc là dạo này chưa tìm được em nào ưng ý, Chương Thiên Tứ đang "đói", nghe thấy thế liền sáng mắt lên.

--

Hết chương 292.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 292 | Đọc truyện chữ