Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
Chương 288: Dịch một bản tài liệu
"Ông mới uống một cốc rồi không được uống nữa, uống nước đun sôi để nguội đi ạ."
Phương Đường vờ trách, uống nhiều cà phê không tốt cho sức khỏe, cô phải giám sát ông mới được.
Ông Ngô ngượng ngùng sờ mũi đành phải miễn cưỡng đồng ý uống nước lọc. Chủ nhiệm Đinh ngồi bên cạnh nhìn thấy hết, trong lòng hiểu rõ cô cháu gái này có vị trí vô cùng đặc biệt trong lòng giáo sư Ngô.
Phương Đường pha cà phê xong, đặt trước mặt chủ nhiệm Đinh mỉm cười mời:
"Mời bác dùng cà phê."
"Cảm ơn cháu."
Chủ nhiệm Đinh rất khách sáo, nhấp một ngụm cà phê rồi cười khen:
"Cà phê thơm thật, lâu lắm rồi tôi mới được uống cà phê ngon thế này."
"Thì thế tôi mới bảo cậu có lộc ăn mà. Hộp cà phê này tôi nhờ người mua từ nước ngoài về, hàng xịn đấy."
Ông Ngô có chút tiếc rẻ, bản thân ông còn chẳng nỡ uống nữa là.
Thực ra cà phê là do Tang Mặc mua từ bên kia biên giới về, đúng là hàng xịn thật. Lần này anh mua về khá nhiều nhưng Phương Đường không cho anh mang hết sang một lúc, sợ ông cụ uống thay nước lọc.
Chủ nhiệm Đinh ăn thêm miếng bánh kem, khen ngợi vài câu rồi quay sang bàn chuyện chính sự với ông Ngô. Phương Đường ngồi bên cạnh không chen vào được câu nào, thấy hơi thừa thãi nên đành thả hồn lên mây chẳng nghe hai người nói chuyện gì.
"Tài liệu về lĩnh vực nào? Có phải tài liệu mật không?"
Ông Ngô bất ngờ hỏi.
"Đương nhiên không phải tài liệu mật rồi, là về lĩnh vực thương mại thôi. Bên kia giục khá gấp nhưng hiện tại Cục chúng tôi đang thiếu nhân lực, nhất thời không tìm được người dịch nên muốn hỏi xem chỗ thầy có ai phù hợp không?"
Chủ nhiệm Đinh cười nói.
"Nếu không phải tài liệu mật thì để con bé Đường nhà tôi dịch cho."
Ông Ngô rất vui vẻ, đang muốn dọn đường cho cháu gái mà. Chủ nhiệm Đinh đương nhiên không có ý kiến gì, ông ta cũng chẳng quan tâm Phương Đường có đủ năng lực hay không, sau lưng cô là giáo sư Ngô cơ mà, kể cả Phương Đường không làm được thì còn có ông cụ chống lưng.
"Tốt nhất là dịch xong trong vòng một tuần, hơi gấp đấy."
Chủ nhiệm Đinh lấy một tập tài liệu từ trong cặp ra đặt lên bàn.
"Đường Nhi, nghe rõ chưa? Một tuần phải xong đấy, cháu tranh thủ thời gian nhé!"
Ông Ngô cười bảo.
Phương Đường ngớ người, tự dưng bắt cô dịch tài liệu, cô mới là sinh viên năm nhất thôi mà.
"Cháu mới năm nhất, sợ dịch không tốt lại làm lỡ việc của các bác!"
Phương Đường lo lắng.
Cô không sợ mất mặt, chỉ sợ làm lỡ việc chính đáng của Cục Ngoại sự lại còn làm mất mặt ông Ngô.
"Thế ông dạy cháu bấy lâu nay để làm cảnh à? Chỗ nào không hiểu thì hỏi ông."
Ông Ngô lườm cô một cái. Ông vừa liếc qua thấy nội dung không quá phức tạp, chỉ là có một số thuật ngữ chuyên ngành cần tốn chút công sức tra cứu thôi, không khó lắm, với năng lực của Phương Đường hoàn toàn có thể làm được.
"Vâng ạ!"
Phương Đường đành c.ắ.n răng nhận nhiệm vụ, dù có phải thức khuya dậy sớm dùi mài kinh sử cô cũng phải làm cho bằng được.
Chủ nhiệm Đinh mỉm cười. Thực ra ông ta cũng nghi ngờ năng lực của Phương Đường, nghĩ rằng giáo sư Ngô muốn lăng xê cho cháu gái nên mới bảo cô nhận việc này chứ người dịch thực sự chắc là chính giáo sư Ngô.
Ông ta cũng chẳng muốn vạch trần làm gì, thậm chí còn rất thông cảm, dọn đường cho con cháu mình là chuyện bình thường mà.
Chủ nhiệm Đinh ngồi thêm một lát rồi cáo từ. Phương Đường thấp thỏm nói:
"Cháu vừa xem qua, có nhiều từ mới lắm. Ông nội ơi, nếu cháu dịch không tốt thì có làm ông mất mặt không?"
"Đấy là thuật ngữ chuyên ngành, cháu chịu khó tra cứu tài liệu là được. Chỗ nào thực sự không hiểu thì hỏi ông. Cục Ngoại sự đang cần người gấp, nếu cháu dịch tốt thì sau này sẽ còn nhiều việc nữa, rất có lợi cho việc phân công công tác sau khi tốt nghiệp đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ông Ngô nói thẳng.
Với chuyên ngành của Phương Đường, đơn vị tốt nhất là Bộ Ngoại giao và Cục Ngoại sự. Bộ Ngoại giao không hợp với Phương Đường vì tính cô mềm mỏng, không đủ bản lĩnh làm ngoại giao, Cục Ngoại sự thì phù hợp hơn.
Nhưng Cục Ngoại sự là miếng bánh ngon, nhiều người nhòm ngó không có thực lực thì không vào được. Chỉ cần Phương Đường thể hiện xuất sắc, ông Ngô nắm chắc phần thắng có thể đưa cô vào đó.
"Vâng, cháu sẽ cố gắng dịch thật tốt."
Lúc này Phương Đường mới hiểu được nỗi khổ tâm của ông nội, quyết tâm phải dịch thật tốt tập tài liệu này không phụ lòng mong mỏi của ông.
Về chuyện phân công công tác sau khi tốt nghiệp, cô cũng chưa nghĩ nhiều nhưng nếu vào được Cục Ngoại sự thì cũng tốt. Công việc nhẹ nhàng, thể diện, lại được tiếp đón khách nước ngoài mở mang kiến thức và mở rộng quan hệ, đúng là một đơn vị danh giá.
Rời nhà ông Ngô, Phương Đường ghé qua nhà ông bà Sở mời bà Sở nếm thử bánh kem cô làm. Nghe nói cô phải dịch tài liệu, bà Sở bảo có gì không hiểu cứ sang hỏi bà.
"Bà từng dịch vài thứ rồi cũng có chút kinh nghiệm, chắc giúp được cháu đấy."
Bà Sở cười nói.
"Thế thì tốt quá, cháu cứ thử dịch trước đã, đến lúc đó nhờ bà kiểm tra giúp cháu nhé."
Phương Đường mừng rỡ. Ông Ngô bận tối mắt tối mũi, cô ngại làm phiền ông thêm, có bà Sở giúp thì tốt quá rồi.
Bà Sở cười nhẹ, nếm thử miếng bánh kem rồi khen ngợi:
"Tay nghề khá đấy, lần sau làm bánh quy đi, Tiểu Văn Tiểu Võ đều thích ăn."
"Vâng, đợi cháu dịch xong tập tài liệu này bà dạy cháu nhé."
"Được, cuối tuần này cháu cứ tập trung dịch tài liệu đi, đưa Tiểu Văn Tiểu Võ sang đây bà trông cho."
Bà Sở cười tủm tỉm.
Thực tâm bà muốn giữ hai nhóc tì ở lại cả tuần luôn, tuy hơi mệt nhưng mà vui.
"Đợi lúc nào cháu bận quá cháu sẽ đưa sang ạ, cháu về đây."
Phương Đường nhìn thấu tâm tư của bà Sở ngay. Thỉnh thoảng sang chơi một đêm thì được, chứ ở lâu dài chắc chắn không ổn, trông trẻ con vất vả lắm, cô không dám làm phiền hai ông bà.
Mặt trời sắp lặn Phương Đường phải về nhà. Bà Sở bảo cô mang bánh kem về:
"Ông nội Sở răng yếu, không ăn được nhiều đồ ngọt đâu, nếm thử cho biết vị là được rồi, cháu mang về cho Tiểu Văn Tiểu Võ ăn đi."
"Thế lần sau cháu làm điểm tâm mặn cho ông ăn ạ."
Phương Đường giờ mới biết ông Sở không ăn được ngọt, lần sau cô sẽ làm mấy món bánh mặn kiểu Trung Quốc biếu ông.
Ra khỏi nhà họ Sở, mặt trời đã lặn nhưng không khí vẫn oi bức, đường phố nóng hầm hập như cái lò hấp. Phương Đường nhìn hộp bánh kem quyết định rẽ qua chỗ An Tĩnh. Bánh kem ở nhà còn nhiều, đủ cho Tiểu Văn Tiểu Võ ăn rồi, mang cho con của An Tĩnh và Mã Hồng Mai một ít.
Mã Hồng Mai đang ở nhà An Tĩnh, bé Giai Giai đang chơi cùng Tráng Tráng. Tráng Tráng bụ bẫm lên nhiều, rắn rỏi hơn hẳn hồi mới nhập học lại còn biết nói nữa, trông y hệt ba nó, ngốc nghếch đáng yêu.
Thấy Phương Đường, Tráng Tráng cười toe toét, nước dãi chảy ròng ròng giang tay đòi bế.
Phương Đường bế Tráng Tráng lên cười bảo:
"Lại nặng hơn rồi này, sắp bế không nổi nữa rồi."
"Dạo này thằng bé ăn tốt lắm, ngoài sữa bột ra còn ăn được cả một bát mì nấu trứng nữa."
An Tĩnh cười dịu dàng. So với vẻ tiều tụy hốc hác hồi mới nhập học, giờ cô trắng trẻo mặn mà, trẻ trung xinh đẹp hơn hẳn.
"Ăn được là tốt rồi. Em nướng ít bánh kem, không nhiều lắm đâu."
Phương Đường đặt Tráng Tráng xuống để bánh kem lên bàn. Mã Hồng Mai và An Tĩnh đang dán hộp giấy, kiếm thêm thu nhập hàng ngày.
"Em còn biết làm cả bánh kem nữa cơ à, khéo tay thật đấy."
Mã Hồng Mai khen ngợi, mở gói giấy ra bên trong có ba miếng bánh kem, mùi thơm khiến cô ấy ứa nước miếng.
--
Hết chương 288.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận