Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 295: Sắm Tết và Xú Đản đoàn tụ với gia đình (1)

 

Hỉ Bảo chẳng hề để ý đến động tĩnh bên kia, thấy nhân viên bán hàng đưa áo cho mình cô liền cầm lấy ướm thử.

Cửa hàng bách hóa thời này làm gì có phòng thử đồ sang chảnh. Cũng may là thử áo khoác, vốn dĩ cũng chẳng cần vào phòng thay đồ. Hỉ Bảo cởi chiếc áo khoác quân đội ra khoác thử chiếc áo lông vũ lên người, cảm thấy kích cỡ rất vừa vặn.

Bà cụ Triệu cũng thấy vậy nhưng bà tinh ý hơn, liếc nhìn đám người đang tụ tập đằng kia rồi hỏi nhân viên:

“Chỉ còn một cái này thôi à? Người ta có mua không?”

Đạo lý đến trước được trước bà cụ Triệu vẫn hiểu. Hơn nữa trong mắt bà thì Hỉ Bảo mặc gì cũng đẹp, nếu cái này người ta đã chọn rồi thì đổi cái khác cũng chẳng sao.

Cô nhân viên thực ra không quá coi trọng nhóm người Hỉ Bảo. Ngoài Hỉ Bảo mặc áo khoác quân đội ra, bà cụ Triệu và Trương Tú Hòa đều mặc áo bông tự may ở nhà. Tuy nhìn cũng ấm áp nhưng mặc vào người lại trông béo lên cả một vòng, nhìn qua là biết ngay dân quê. Nhưng khổ nỗi hơn nửa năm nay cấp trên liên tục họp hành quán triệt tinh thần "đối xử với khách hàng như gió xuân ấm áp", dù biết rõ đối phương không mua cũng không được nổi nóng nhất định phải tươi cười tiếp đón.

Nhớ tới lời dặn của lãnh đạo, cô nhân viên nặn ra một nụ cười:

“Cỡ này còn bảy tám cái nữa cơ, người phương Bắc chúng ta khung xương to, cỡ nhỏ khó bán lắm.”

Bà cụ Triệu nghe vậy yên tâm hẳn. Bà tuy không sợ phiền phức nhưng cũng chẳng muốn vì chuyện cỏn con mà đắc tội người khác. Chỉ có điều bà vui vẻ bao nhiêu thì cô gái trẻ bên kia lại tức đến méo cả mũi bấy nhiêu.

“Cái gì gọi là khung xương to?” Cô gái không nhắm vào bà cụ Triệu mà hùng hổ xông đến trước mặt nhân viên bán hàng, chống nạnh quát, “Sao tôi lại khung xương to? Chị nói cho rõ ràng xem nào, nếu không tôi sẽ tố cáo chị với lãnh đạo đấy!”

Đúng là tai bay vạ gió, cô nhân viên ngớ người ra. Cũng may quầy hàng không chỉ có mình cô, lập tức một nhân viên khác đang sắp xếp hàng hóa vội vàng chạy lại hòa giải. Đương nhiên gọi là hòa giải nhưng thực chất là xin lỗi khách hàng, bất kể đúng sai thế nào muốn không bị đuổi việc thì cứ xin lỗi trước đã.

Thấy bên kia ầm ĩ, bà cụ Triệu có chút cạn lời kéo Hỉ Bảo sang một bên thì thầm hỏi:

“Người Bắc Kinh đều ghê gớm thế này à? Hở tí là tố cáo người khác? Ở quê mình hồi trước cô con cũng làm ở Cửa hàng bách hóa lớn đấy thôi? Bà có thấy cô ấy nhe nanh múa vuốt với ai bao giờ đâu.”

“Phụt.”

Hỉ Bảo không nhịn được bật cười. Cô vẫn rất có thiện cảm với cô út Tống Cúc Hoa, nhất là mấy năm đi học trên huyện, cô út thường xuyên gửi đồ cho cô còn nhiều lần còn lôi kéo cô và Mao Đầu về nhà ăn cơm. Nhưng bà nội nói cũng không sai, hồi cô út còn làm ở Cửa hàng bách hóa lớn thì kiêu ngạo lắm, cũng may từ khi tự mở cửa hàng quần áo thì không còn cái thói nhìn người bằng nửa con mắt nữa.

“Cười cái gì? Trước kia chẳng thế còn gì? Bà đi Hợp tác xã mua hai cân muối mà người ta còn hậm hực với bà đấy.” Bà cụ Triệu nói xong lại quay sang nhân viên bán hàng, “Lấy cho tôi xem cái kia nữa.”

Một cái còn chưa mua đã đòi xem cái khác, nếu là mấy năm trước thì xác định là ăn mắng. Nhưng giờ thế thời thay đổi, cô nhân viên chẳng màng đến việc xin lỗi bên kia nữa mà vội vàng quay sang phục vụ bên này trước.

Lần này bà cụ Triệu rất hài lòng:

“Cũng được đấy, trước kia mua cái gì cũng bị coi thường, cãi nhau với họ thì tốn thời gian lại thêm bực mình, như bây giờ tốt hơn hẳn.”

Nói rồi bà cầm lấy cái áo Hỉ Bảo vừa thử đưa cái mới trong tay cho cô,

“Thử lại cái này xem.”

Hai chiếc bà cụ Triệu chọn đều là áo lông vũ, mẫu mới nhất năm nay. Tuy đã bán được quá nửa nhưng đúng như cô nhân viên nói, người phương Bắc khung xương to nên cỡ nhỏ chẳng bán được mấy cái, Hỉ Bảo mặc vào lại rất vừa vặn.

Gương trong cửa hàng bé tí nhìn không rõ, Hỉ Bảo dứt khoát không soi nữa mà hỏi bà nội:

“Cái nào đẹp hơn ạ?”

“Cái nào cũng đẹp!”

Bà cụ Triệu cười tít mắt, ngắm nghía Hỉ Bảo từ trước ra sau chỉ thấy cục cưng của bà mặc gì cũng đẹp hết nấc.

“Thế bà bảo mua cái nào ạ?”

Chỉ cần có bà nội ở đấy Hỉ Bảo lười động não, dù sao bà nói gì cũng đúng. Tuy nhiên cô đã quên một chuyện rất quan trọng...

“Lấy cả hai!”

Bà cụ Triệu dứt khoát móc túi lấy tiền, gọi to nhân viên bán hàng, một lần nữa thành công cắt ngang cuộc cãi vã bên kia.

Cô gái trẻ kia lại tức muốn hộc m.á.u. Anh trai cô ta vốn định lôi cô ta đi, kết quả bị Tạ thiếu ngầm ngăn lại. Không ai cản cô ta càng muốn làm cho ra ngô ra khoai với nhân viên bán hàng, kết quả bị cắt ngang lần một, rồi lần hai, cô ta...

Có để cho người ta phát hỏa cho t.ử tế không hả?! [Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sự thật chứng minh là không thể.

Đợi nhân viên bán hàng bên này viết hóa đơn, gói ghém xong hai chiếc áo lông vũ mới tinh đưa cho khách, quay người định tiếp tục xin lỗi thì bên này lại có biến.

Lần này là Hỉ Bảo...

“Bà nội, bà với mẹ cũng mua mỗi người một cái đi, con dùng tiền học bổng mua cho hai người!”

Hỉ Bảo vốn định mua quần áo cho bà và mẹ, giờ mặc thử áo lông vũ mẫu mới thấy ấm lại nhìn trên kệ ngoài màu sặc sỡ ra còn có mấy mẫu màu tối, bèn gọi giật nhân viên bán hàng lại.

Nhân viên bán hàng: “...”

Cô gái trẻ: “...”

Nhìn nhóm người chẳng có gì nổi bật này, một hơi mua liền bốn cái áo lông vũ. Dù hai trong số đó màu không bắt mắt nhưng giá cả cũng chẳng chênh lệch mấy. Đã thế thái độ mua quần áo của họ cứ như đi chợ mua củ cải trắng vậy, thậm chí còn không bằng đi chợ, ít nhất ở chợ còn mặc cả, còn vì biết trước cửa hàng bách hóa không cho trả giá nên cả bà cụ Triệu lẫn Hỉ Bảo đều móc tiền nhanh gọn lẹ.

Tiền trao cháo múc, ba người nhanh ch.óng xách túi áo lông vũ rời đi để lại nhân viên bán hàng và nhóm thanh niên ngơ ngác nhìn nhau.

“Cái đó... vừa nãy nói đến đâu rồi nhỉ?”

Cô nhân viên yếu ớt hỏi.

Còn nói gì nữa? Nói cái rắm!

Cô gái trẻ đã hoàn toàn mất hứng nói chuyện, thầm nghĩ thảo nào người xưa có câu "nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt" (đánh trống lần một thì hăng hái, lần hai thì suy giảm, lần ba thì cạn kiệt), cô ta bị cắt ngang liền ba lần còn cãi cọ gì nữa? Về nhà nghỉ ngơi sớm cho khỏe!

Anh trai cô ta liếc nhìn vẻ mặt kỳ quái của Tạ thiếu, do dự một chút cảm thấy chuyện này chắc xong rồi. Nhưng trước khi kết thúc cũng nên cho em gái một cái bậc thang đi xuống bèn tiến lên khuyên giải:

“Thôi bỏ đi, bọn anh đều biết em không phải khung xương to, em chỉ hơi béo chút thôi...”

Nhóm bà cụ Triệu đã đi được một đoạn cũng không kìm được khựng lại, đương nhiên cuối cùng họ vẫn đi tiếp. Nhưng đi xa rồi, bà cụ Triệu không nhịn được nói:

“Cái cậu thanh niên vừa nãy thật không biết nói chuyện, nếu là anh em thì còn đỡ chứ là người yêu thì chắc chắn bị đ.á.n.h c.h.ế.t.”

Ngay cả Hỉ Bảo xưa nay mù tịt về đối nhân xử thế cũng gật gù đồng tình nhưng cô đoán hai người đó là anh em, chứ nếu là người yêu thật thì quá t.h.ả.m thiết.

Trương Tú Hòa thì không để tâm chuyện đó, vui vẻ cúi đầu nhìn cái túi trên tay đề nghị:

“Mình về nhà trước đi, treo áo lên cho phẳng để dành Tết mặc.”

“Mua là để mặc, sao cứ phải chờ đến Tết?” Bà cụ Triệu lườm con dâu một cái. Bà chẳng buồn quản con dâu thế nào nhưng bà muốn ngắm Hỉ Bảo mặc áo mới ngay, bèn bảo Hỉ Bảo, “Đừng nghe mẹ con, về nhà là thay luôn. Vừa khéo trên đường về có tiệm chụp ảnh, mình vào chụp hai kiểu.”

“Vâng, nghe bà tất ạ.”

Hỉ Bảo đồng ý ngay tắp lự.

Về nhà thay áo lông vũ mới mua, tranh thủ mặt trời chưa lặn, ba người lại ra khỏi cổng đến tiệm chụp ảnh sát mặt đường chụp hai tấm.

Bà cụ Triệu chụp với Hỉ Bảo một tấm, Trương Tú Hòa cũng chụp với Hỉ Bảo một tấm.

Họ may mắn lúc đến tiệm chụp ảnh vắng khách nên được chụp ngay. Nhưng khi ra về thì thấy khá đông người đang xếp hàng, phần lớn là cả gia đình già trẻ lớn bé đến chụp ảnh chung. Giờ đời sống khá lên nhiều nhà có thói quen chụp ảnh gia đình. Bà cụ Triệu nhìn mà ham, tính toán hôm nào cả nhà mình cũng đến chụp một tấm bèn hỏi ông chủ xem Tết có mở cửa không, biết mùng hai Tết mở lại thì bà mới yên tâm.

Trên đường về nhà, bà cụ Triệu hỏi Hỉ Bảo:

“Hồi trước nghe thằng Cường bảo Tết này Xú Đản được về à?”

“Vâng, hôm trước con gọi điện hỏi bên đội tuyển quốc gia họ bảo đến hôm đó mình đi đón, xong việc thì đưa em ấy về là được.”

Hỉ Bảo cũng không biết sao mọi chuyện lại dễ dàng thế, rõ ràng trước đó Tống Cường đi hỏi thăm thì họ bảo không được vì chỉ còn hơn nửa năm nữa là đến Olympic.

Hỉ Bảo chỉ thấy lạ còn Tống Cường mới gọi là khổ bức! Anh ta gọi điện mấy lần, thậm chí đích thân chạy đến đó hai chuyến nhưng người ta nhất định không nhả người, chỉ cho phép vào thăm chứ không cho ra ngoài. Kết quả anh ta vừa báo tin cho Hỉ Bảo, Hỉ Bảo gọi một cú điện thoại là đầu bên kia đồng ý ngay tắp lự.

Tống Cường: “...” Đây là cái nguyên tắc mà các người nói đấy hả?!

Những chuyện này bà cụ Triệu không rõ, bà chỉ đang tính toán xem năm nay có bao nhiêu người tụ họp được. Tống Cường và Tống Vĩ chắc chắn không chạy đi đâu được, chỉ riêng chuyện mở chi nhánh cũng đủ làm họ bận tối mặt, vợ chồng Xuân Lệ bà không muốn quản, vừa khéo Tống Vệ Quân cũng ở đây, nếu Xú Đản về nữa thì coi như đông đủ hiếm có.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 295 | Đọc truyện chữ