Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 290: Sự trả thù bằng nước lạnh (2)
Lưu Hiểu Lộ cầm lấy xem, rú lên một tiếng:
“Có bảo bao giờ phải nộp không? Hay là lại phải soi đèn pin viết đây?”
“Bảo là muộn nhất trưa mai.” Hỉ Bảo cầm biểu mẫu về giường, vừa định gấp lại kẹp vào sách thì chợt kêu lên, “Sao chăn của tớ lại bị ướt thế này?”
Lưu Hiểu Lộ ở giường đối diện đang cân nhắc xem nên tranh thủ mấy phút cuối trước khi tắt đèn làm cho xong hay để mai tính, nghe Hỉ Bảo nói thế liền ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn rồi vội đứng dậy đi tới:
“Cái gì ướt? Á!”
Hỉ Bảo vừa nãy chui trong chăn nên chăn bông của cô đang ở trạng thái trải ra, gối đầu và chăn len đều được cô dựng dựa vào đầu giường, bên cạnh còn một quyển sách nguyên bản dày cộp đang mở úp xuống. Lúc này mấy thứ kia thì không sao, chỉ có cái chăn bông ở chính giữa bị ướt một mảng lớn, chẳng cần đưa tay sờ cũng thấy rõ mồn một, ít nhất phần giữa ướt sũng.
“Trời ơi...”
Lưu Hiểu Lộ nhìn cái chăn ướt sũng lại nhìn Hỉ Bảo, vẻ mặt đặc sắc vô cùng.
“Thế này là thế nào?”
Hỉ Bảo vừa gấp biểu mẫu kẹp vào cuốn sách đang đọc dở vừa ngạc nhiên đưa tay chạm vào phần ướt giữa chăn rồi lật chăn lên sờ phía dưới, rất nhanh phát hiện ra chỉ có chỗ đó bị ướt.
Lưu Hiểu Lộ chần chừ muốn nói gì đó, đúng lúc các bạn cùng phòng khác cũng lục tục trở về, thấy không khí bên này kỳ quặc liền xúm lại. Nhìn tình cảnh này ai nấy đều lờ mờ đoán ra chuyện gì.
Thực ra phòng các cô cảnh giác khá cao, đồ đạc hơi quý giá một chút đều khóa trong ngăn kéo hoặc tủ đồ, tuyệt đối không để lung tung bên ngoài. Nếu cả phòng đi vắng thì người đi cuối cùng nhất định sẽ khóa cửa. Nhưng phàm việc gì cũng có ngoại lệ, ai mà ngờ được ngay lúc mọi người đều vội vã trước giờ tắt đèn lại xảy ra chuyện này.
“Vừa nãy ai là người cuối cùng rời khỏi phòng?”
Vương Đan Hồng hỏi.
Hỉ Bảo vội giơ tay:
“Tớ!”
Vương Đan Hồng nghẹn lời, thầm nghĩ đại tiểu thư cô tưởng đây là giờ trả lời câu hỏi trên lớp chắc? Nhưng quen nhau lâu rồi cô ta cũng biết tính Hỉ Bảo, nghĩ nghĩ lại hỏi:
“Thế ai là người về đầu tiên?”
Lần này đến lượt Lưu Hiểu Lộ ngập ngừng đáp một tiếng, sau đó vội vàng thanh minh:
“Tớ thực sự không biết gì cả, vừa về là tớ ngồi ngay xuống giường, tớ vừa ngồi xuống thì Tống Ngôn Hề cầm biểu mẫu vào. Trước sau chưa đến mười giây đâu!”
Vương Đan Hồng nghe vậy lại nghẹn họng, thầm nghĩ: Người ghen tị với Tống Ngôn Hề đâu phải là cô.
Thực ra nói đến nước này, mọi người ở đây đều biết chắc chắn không phải người trong phòng làm, có lẽ nhân lúc mọi người đang rối ren thì người phòng khác lẻn vào gây án. Hắt một bát nước vào chăn cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian sau đó chuồn thẳng, thậm chí chẳng cần về phòng mình, ai bảo đối diện phòng các cô chính là phòng giặt chứ? Nghĩ đến đây tất cả đều nhìn Hỉ Bảo, trong lòng vừa đồng cảm lại vừa có chút ý vị xem kịch vui, muốn xem cô sẽ xử lý thế nào.
Không ngờ Hỉ Bảo lại nhanh nhẹn gấp chăn lại cất thẳng vào trong tủ, sau đó lấy áo khoác khoác vào người rồi chạy ra khỏi phòng.
“Cậu ấy định làm gì thế?”
“Chạy về nhà à? Nhà cậu ấy hình như ngay gần trường phải không?”
“Hay là gọi điện cho người nhà? Không lẽ đi mách giáo viên luôn?”
Các bạn cùng phòng nhìn nhau. Thực ra chuyện này nói lớn không lớn nói nhỏ không nhỏ, một bát nước làm ướt chăn, ngửi không thấy mùi lạ chắc là nước lã, đợi hôm nào nắng mang ra phơi là dùng lại được chẳng thiệt hại gì đáng kể. Nhưng nghĩ kỹ thì đang giữa mùa đông lạnh giá thế này, dù không thiệt hại vật chất nhưng hành động này cũng đủ làm người ta ghê tởm.
Hơn nữa hai ngày nay tuyết rơi liên tục, dù tuyết ngừng cũng chưa chắc có nắng, hắt bát nước thì dễ nhưng gây ra bao nhiêu phiền toái cho người ta chứ?
Mấy người chần chừ liếc mắt nhìn nhau cuối cùng vẫn là Lưu Hiểu Lộ thề đầu tiên:
“Tuyệt đối không phải tớ làm, nếu là tớ thì cho tớ thi lại tất cả các môn cuối kỳ, tốt nghiệp không lấy được bằng!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lời thề độc quá khiến mấy người còn lại vội vàng thề thốt theo.
Vương Đan Hồng hoàn hồn lại:
“Chúng ta việc gì phải tự làm loạn nội bộ? Chắc chắn là người ngoài làm, tớ đoán...”
“Vụ đi nước ngoài hả? Nhưng danh sách chính thức cũng có tớ mà!” Lưu Hiểu Lộ đảo mắt, chợt bừng tỉnh, “Là cái người bị gạch tên thế chỗ ấy hả?”
“Cậu đừng có nói lung tung, người đó có chỗ dựa trong trường đấy!”
Không có chứng cứ thì đừng nói bừa, Lưu Hiểu Lộ cũng hiểu đạo lý này liền vội vàng đổi chủ đề, nhìn đồng hồ:
“Còn ba phút nữa, Tống Ngôn Hề đi đâu rồi?”
“Tớ về rồi đây, đóng cửa được chưa?”
Hỉ Bảo khệ nệ xách một cái túi lớn vào, thấy không ai lên tiếng cô thuận tay đóng cửa lại rồi khóa trái. Sau đó dưới ánh mắt chăm chú của cả phòng, cô nhanh ch.óng mở túi lấy ra một cái chăn bông dày cộp sau đó lôi vỏ chăn dự phòng trong tủ ra.
“Cậu cậu cậu...”
Lưu Hiểu Lộ trợn mắt há mồm, những người khác cũng biểu cảm y hệt. Thấy sắp tắt đèn, cô nàng vội bật đèn pin lên soi, mấy người khác cũng xúm vào giúp l.ồ.ng vỏ chăn.
“May mà căng tin có bán chăn bông, đúng rồi, cảm ơn các cậu giúp đỡ nhé.”
Hỉ Bảo vui vẻ cảm ơn rồi mãn nguyện chui vào chăn ấm, chưa đầy ba phút đã chìm vào giấc mộng đẹp.
Những người còn lại: “...” Còn có thao tác này nữa hả?!
Tưởng tượng ra một màn kịch gay cấn ai ngờ ngàn vạn lần không ngờ tới cái kết này!
Đối mặt với tai bay vạ gió kiểu này, Hỉ Bảo không khóc không nháo cũng không hùng hổ đi mách giáo viên đòi công đạo, cứ thế lặng lẽ đi căng tin mua một cái chăn mới tinh?
Trong khi Hỉ Bảo chìm trong giấc mơ ngọt ngào, những người còn lại e là quá nửa đêm cũng chẳng ngủ ngon. Vương Đan Hồng nhịn mãi cuối cùng không kìm được thì thầm với người giường bên:
“Bọn mình đều ngớ người ra, cậu bảo nếu cái đứa hãm hại Tống Ngôn Hề biết chuyện này...”
“Chắc tức c.h.ế.t nhỉ?”
“Người ta tốn bao công sức, chỉ chờ xem cậu ấy làm trò cười không thành thì cũng xem cậu ấy tức giận giậm chân, trời đông lạnh thế này lại sắp tắt đèn, về nhà cũng muộn rồi.”
“Chả thế à? Tớ vừa nãy còn tưởng cậu ấy tức phát khóc, chạy đi tìm dì quản lý cơ. Hay mai bọn mình giúp dò hỏi xem?”
“Tớ đoán ra là ai rồi nhưng mình không thể nói toạc ra được, đương nhiên phải giúp tuyên truyền một chút, không bắt nạt được người phòng mình mà còn để người ta vui vẻ thế này. Tức c.h.ế.t cái đứa đó đi!”
Cái gọi là "giơ cao đ.á.n.h khẽ" cũng chỉ đến thế là cùng.
Hỉ Bảo thật sự không định truy cứu chuyện này. Hôm sau ít tiết, cô ôm chăn về nhà một chuyến, không có nắng cũng khó phơi bèn trải tạm ra phòng cô, định bụng hôm nào nghỉ sẽ xử lý.
Cô thì bình tĩnh nhưng có người lại không bình tĩnh nổi.
Đừng tưởng trường danh tiếng thì không có ganh ghét, đôi khi càng là học phủ hàng đầu lại càng dễ nảy sinh lòng đố kỵ. Rốt cuộc có những cơ hội quá hiếm hoi, thậm chí là cơ hội tốt cả đời không gặp lại.
Vương Đan Hồng đoán không sai, chính là nữ sinh bị gạch tên thế chỗ đã ra tay hãm hại Hỉ Bảo. Chỉ có điều đối phương cũng không ngốc, cô ta không tự mình ra tay mà tìm một người trước kia ít qua lại. Thậm chí để tránh rắc rối về sau, tối hôm đó cô ta không ở trường mà xin phép dì quản lý về nhà một chuyến.
Vừa khéo sáng hôm sau có tiết học chung, không chỉ hai lớp khoa tiếng Anh mà cả khoa tiếng Pháp, tiếng Đức cũng học cùng nhau.
Tối qua xảy ra chuyện như vậy, cả phòng ký túc xá chỉ mỗi Hỉ Bảo ngủ ngon lành, những người khác trong lòng ít nhiều cũng thấy khó chịu. Nghĩ kỹ thì lần này là chăn của Hỉ Bảo bị hắt nước, nếu đổi là mình thì sao? Dù như Lưu Hiểu Lộ nhà không thiếu tiền, mua cái chăn mới không đau lòng nhưng cô nàng vẫn sẽ tức điên lên, thậm chí có thể làm ầm ĩ. Cuối cùng có đòi được công đạo hay không chưa biết nhưng ít nhất sẽ để lại ấn tượng xấu với nhà trường, thậm chí vì "chuyện nhỏ" không đáng có này mà bị gạch tên khỏi danh sách đi nước ngoài.
Một bát nước không quan trọng, đáng sợ là diễn biến tiếp theo mà ai cũng không dám chắc nếu mình gặp chuyện này có thể bình tĩnh như Hỉ Bảo hay không.
Trong giờ học các bạn cùng phòng của Hỉ Bảo không nhịn được dùng ánh mắt dò xét đám đông, muốn tìm ra kẻ chủ mưu.
Cuối cùng người đó đương nhiên xuất hiện nhưng lại đến muộn hai phút, hô báo cáo rồi đặc biệt giải thích với giáo viên rằng nhà có việc, hôm qua xin nghỉ về, hôm nay tuyết đọng đường khó đi nên mới đến muộn. Giáo viên chẳng nói gì, chỉ phẩy tay bảo cô ta mau tìm chỗ ngồi. Nhưng mấy người biết chuyện thì không nhịn được trợn trắng mắt, đúng là sắp đặt đâu ra đấy. Cũng may Hỉ Bảo hôm qua không làm ầm lên, nếu không hôm nay cô ta còn có thể khóc lóc kể lể, kêu oan thấu trời.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận