Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 281: Cả nhà lên tivi và nỗi lòng của Mao Đầu (3)

 

Mao Đầu lần đầu tiên ngẩn người trong giờ học. Cậu rất muốn sửa lời thầy giáo, đó không gọi là "chưa chắc đã để ý" mà là bản thân nó "chắc chắn sẽ không để ý". Nói cách khác, với cái trí nhớ cá vàng đó của Xú Đản, dù biết thì đã sao? Cá vàng nhớ được bảy giây, còn nó giỏi lắm được ba giây.

Nhưng vấn đề là Xú Đản Đản nổi tiếng thật rồi!

Giáo sư vẫn lải nhải trên bục giảng còn hồn vía Mao Đầu đã bay xa. Cậu cũng muốn lên tivi, muốn c.h.ế.t đi được, kết quả người nhà quá nửa đã lên tivi chỉ mình cậu là chưa!

Dường như cảm thấy cậu chưa đủ t.h.ả.m, giáo sư trước đó hứa đề cử vài sinh viên trong trường đi thử vai cho đoàn phim Hồng Lâu Mộng, tuần này danh sách rốt cuộc cũng có nhưng bên trên không có tên Tống Xã Hội.

Giáo sư cũng rất bất đắc dĩ. Kịch bản cụ thể của Hồng Lâu Mộng chưa chốt nhưng vì có nguyên tác lại thêm tôn chỉ của phim truyền hình lần này là trung thành với nguyên tác, tức là biên độ cải biên không lớn. Ông nhìn đi nhìn lại vẫn không thấy nhân vật nào hợp với Mao Đầu, lại sợ hỏng danh tiếng Học viện Điện ảnh nên đành phải quyết tâm gạt bỏ Mao Đầu - người có kỹ thuật diễn tốt nhất lớp để thay bằng mấy bạn có diễn xuất ổn định và ngoại hình phù hợp hơn.

Bi thương của Mao Đầu đã chảy ngược thành sông.

Cậu không trách thầy, thực ra bình tâm mà xét, ngay cả bản thân cậu cũng chẳng ôm hy vọng gì. Ngược lại thầy giáo sau đó suy nghĩ lại, chung quy vẫn không đành lòng cuối giờ gọi cậu ở lại an ủi, bảo rằng Hồng Lâu Mộng sẽ tổ chức tuyển diễn viên trên phạm vi toàn quốc vào tháng 12 năm nay. Tin tức này chưa công bố ra ngoài nên nếu cậu có tâm thì có thể tập luyện trước, biết đâu còn hy vọng.

Đồng thời thầy giáo đặc biệt nhắc nhở cậu: Tầm nhìn phải phóng khoáng lên, đừng chỉ chăm chăm vào vai chính, cũng có thể cân nhắc mấy nhân vật phụ. Kiểu như gia đinh hay hộ viện, mấy vai nhỏ không có đối thủ cạnh tranh này cũng có thể khai thác chiều sâu được mà.

Mao Đầu chân thành cảm ơn thầy, sau đó mặt đơ như cây cơ bước ra khỏi phòng học.

Đạo lý cậu đều hiểu nhưng tại sao cậu lại không thể diễn vai chính chứ? Nam chính số 1 không được thì số 2, số 3, số 4, số 5 đâu? Hoặc không thì cho một vai có tên có lời thoại không được à? Từ Hướng Đông đặc biệt đứng chờ Mao Đầu ở cửa lớp, thấy cậu ra liền sán lại:

“Đại ca, tớ thấy cậu có thể thử vai cái gì nhỉ... Giả Hoàn?”

“Hồng Lâu Mộng quyển thượng, hồi 23, ‘Tây Sương Ký diệu từ thông diễn ngữ, Mẫu Đơn Đình diễm khúc cảnh phương tâm’, tác giả mượn lời Giả Chính miêu tả Giả Hoàn thế này: Nhân vật hèn mọn, cử chỉ thô bỉ.” Mao Đầu quay đầu nhìn chằm chằm Từ Hướng Đông, “Cậu có ý gì? Ăn nói cho cẩn thận, nghĩ kỹ rồi hẵng nói!”

“Không không không, tớ sai rồi đại ca!” Từ Hướng Đông sợ ngây người. Cậu ta cũng tham gia tuyển chọn trong trường, cũng nằm trong danh sách đề cử của giáo viên. Nhưng cậu ta không ngờ Mao Đầu lại có thể thuộc làu Hồng Lâu Mộngnhư thế? Cậu ta trợn tròn mắt không dám tin, sực tỉnh hỏi: “Cậu thuộc hết Hồng Lâu Mộng thật đấy à? Đùa hay thật thế?”

“Thế đã là gì? Tớ còn thuộc cả lời bình của Chi Nghiên Trai nữa cơ.” Mao Đầu bực bội lườm cậu ta một cái, “Sao? Cậu định tranh vai nào? Nói tớ nghe, tớ tham khảo giúp cho.”

“Liễu Tương Liên!” Nhắc đến nhân vật mình thích, Từ Hướng Đông lập tức hớn hở, “Cậu thấy nhân vật Liễu Tương Liên thế nào? Tớ đặc biệt thích, hắn có khí khái anh hùng, tâm địa hiệp nghĩa, tớ kết cái phong thái này!”

Mao Đầu nghiêm túc suy nghĩ. Cậu đương nhiên biết cạnh tranh vai nam chính khốc liệt cỡ nào. Từ Hướng Đông tuổi không còn nhỏ dáng người lại cao, dù ngoại hình tuấn tú nhưng bảo đi diễn Bảo Nhị gia (Giả Bảo Ngọc) thì đúng là vô nghĩa nên từ bỏ sớm là lựa chọn tốt nhất. Còn về Liễu Tương Liên...

“Được, về ký túc xá tớ luyện cho cậu và giảng giải cách diễn cho cậu.”

“Ok! Đi thôi!”

Giới điện ảnh rất thực tế, thực tế hơn bất kỳ giới nào khác và càng chú trọng điều kiện ngoại hình. Đây cũng là lý do vì sao Mao Đầu dù thành tích văn hóa và chuyên ngành bỏ xa người đứng thứ hai cả một đoạn dài nhưng lại chưa từng gây ra bất kỳ sự ghen ghét nào.

Tính cả Học viện Điện ảnh, chẳng có ai trùng đường diễn xuất với cậu cả. Cho nên có gì mà ghen ghét? Dùng lời của thầy giáo dạy diễn xuất mà nói, chỉ cần Mao Đầu chịu tiếp tục tu nghiệp thì cái ghế của thầy sớm muộn gì cũng bị Mao Đầu chiếm mất. Thậm chí giáo viên hướng dẫn còn bóng gió khuyên Mao Đầu đổi ước mơ, không nhất thiết cứ phải đứng trước ống kính, công tác hậu trường cũng rất quan trọng. Với năng lực của Mao Đầu, làm một người thầy giỏi tuyệt đối không thành vấn đề.

Đạo lý cậu đều hiểu nhưng cậu cứ có một trái tim khao khát làm nam chính số 1 cơ.

Trong ký túc xá, sau khi giúp Từ Hướng Đông tập diễn nửa ngày, hai người khoác vai nhau đi nhà ăn. Trên đường đi Từ Hướng Đông chợt nảy ra một ý tưởng hay:

“Đại ca, cậu xem hiện tại Tứ đại danh tác đều sắp được quay lại, biết đâu lúc nào đó người ta quay Bao Thanh Thiên thì sao.”

Mao Đầu nheo mắt nguy hiểm nhìn cậu ta:

“Có phải cậu định nói, tớ diễn Bao Thanh Thiên không cần hóa trang đúng không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Đâu có, hóa trang vẫn phải làm chứ, trên trán cậu làm gì có mặt trăng nhỏ.” Từ Hướng Đông lùi lại hai bước quan sát, “Còn lại thì không cần, diễn xuất bản sắc luôn!”

“Tớ đập c.h.ế.t cậu cái thằng khốn này!!”

Mao Đầu chẳng những không được an ủi còn cùng Từ Hướng Đông - kẻ an ủi thất bại trình diễn màn rượt đuổi ngay trên đường rợp bóng cây của trường, kết cục là Từ Hướng Đông nằm bẹp xuống đất xin tha.

“Thằng nhãi ranh định đấu với anh à! Không biết anh đây từ bé đã đuổi theo Xú Đản chạy khắp xóm sao? Em trai anh là Xú Đản, người bay trăm mét Tống Đào đấy nhé!”

Mao Đầu hất cằm khoe khoang hết mức, hồn nhiên quên mất hai hôm trước còn ghét bỏ Xú Đản ra mặt.

Từ Hướng Đông thầm nghĩ trong lòng: em gái Xã Hội, em trai Xã Hội đều là những người rõ ràng có thể dựa vào mặt kiếm cơm nhưng cứ thích dựa vào tài năng. Còn cậu rõ ràng chỉ có tài năng lại cứ đòi chen chân vào cái giới điện ảnh dựa vào mặt kiếm cơm này, đây chẳng phải tự tìm khổ sao?

Câu này, cuối cùng cậu ta cũng không dám nói ra vì sợ bị ăn đòn.

...

Thoáng cái đã đến tháng 11.

Chuyện tuyển phiên dịch đi theo đoàn đại biểu thể thao diễn ra vừa dồn dập lại vừa im ắng, ngoảnh đi ngoảnh lại đã hai tháng mà bên trên vẫn bặt vô âm tín.

Hỉ Bảo từ lần được giáo viên hướng dẫn gọi lên nói chuyện xong thì dứt khoát từ bỏ. Rốt cuộc hơn một năm qua cô quả thực không tham gia hoạt động nào trong trường, đây là điểm yếu không thể tránh khỏi. Nếu không định nhờ người đi cửa sau thì cứ thuận theo tự nhiên, cái gì của mình thì sẽ không chạy đi đâu được.

Trái ngược với sự bình thản của Hỉ Bảo, hai cô bạn cùng phòng khoa tiếng Anh lại hoàn toàn khác.

Lưu Hiểu Lộ có tên trong danh sách sơ bộ nhưng ngày nào chưa chốt là ngày đó cô ấy ăn ngủ không yên. Vốn là cô gái cởi mở, giờ bị ép đến mức ngày nào cũng ôm quyển từ vựng lẩm bẩm còn tốn không ít tiền mua máy ghi âm cầm tay. Nhưng cô ấy không được như Hỉ Bảo có thể về nhà đóng cửa nghe, ở ký túc xá sợ làm phiền người khác nên đành sáng sớm tinh mơ ra góc vắng trong trường để nghe vì thế mà dậy sớm hơn cả tiếng rưỡi.

Vương Đan Hồng cũng chưa từ bỏ. Qua bạn trai, cô ta biết mình không có trong danh sách sơ bộ nhưng vẫn muốn thử vận may vì biết đâu cấp trên chốt người xong lại cần dự bị. Trái ngược với Lưu Hiểu Lộ, cô ta nghĩ chừng nào chưa chốt thì chừng đó còn hy vọng.

Bị hai người này làm nền, Hỉ Bảo cứ như người ngoài hành tinh. Nên đi học thì đi học, nên ôn tập thì ôn tập, hơn nữa vì tiếng Anh của cô tốt hơn tiếng Pháp nhiều nên cứ rảnh là cô lại ôn tiếng Pháp khiến bạn cùng phòng nhìn cô với ánh mắt đầy khó hiểu.

Trong thời gian này nhà Hỉ Bảo còn xảy ra một chuyện, là chuyện tốt.

Chuyện nhà cửa của Tống Vệ Quân cuối cùng cũng được xác định. Cấp trên vốn định phân cho ông một căn hộ chung cư. Mấy năm nay giá chung cư tăng liên tục, người ở nhà trệt lâu năm rất thích cảm giác ở trên cao, nhiều người còn cố tình mua tầng cao nhất. Đương nhiên chung cư hiện tại cao nhất cũng chỉ năm tầng.

Căn hộ định phân cho Tống Vệ Quân nằm ở tầng 3, có hai phòng ngủ, tổng diện tích 70 mét vuông cũng coi là rộng rãi vì phải mười mấy năm nữa trào lưu nhà diện tích lớn mới thịnh hành. Nhưng ông đi xem thì không ưng lắm, nhất là thấy nhà vệ sinh dùng chung thì càng ngán ngẩm.

Sau đó ông bàn bạc với lãnh đạo, lại gọi điện về quê cho bà cụ Triệu, cuối cùng quyết định mua một căn tứ hợp viện ở vị trí cực đẹp với giá ưu đãi.

Không phải kiểu nhà nông thôn tự xây như của Hỉ Bảo và Tống Cường mà là tứ hợp viện cổ thực thụ. Diện tích tuy không quá lớn, hai gian trước sau, hơn mười phòng nhưng ấn tượng nhất là có một khu vườn không nhỏ. Hơn nữa vì trong thời kỳ biến động từng được một vị lãnh đạo ở nên tổng thể không bị hư hại nhiều. Đương nhiên chuyện cơi nới xây thêm linh tinh là khó tránh khỏi nhưng phục hồi lại cũng không khó.

Nhược điểm cũng không phải không có, dù đã ưu đãi nhưng giá trọn gói cũng lên tới 8000 tệ.

Đừng nói Hỉ Bảo, ngay cả người tự nhận là va chạm nhiều như bà cụ Triệu cũng sững sờ. Cũng may Tống Vệ Quân giải thích rõ ràng, loại tứ hợp viện này người thường có tiền cũng không mua được. Không nói đâu xa, người nước ngoài cầm mấy vạn đô la Mỹ cũng không mua nổi. Ngay cả ông nếu không phải trước đó lập công lớn lại chủ động từ chối căn hộ được phân thì cũng không đủ tư cách mua tòa tứ hợp viện cổ này.

Tóm lại một câu: Tuyệt đối đắt xắt ra miếng.

Sự quyết đoán của bà cụ Triệu dĩ nhiên không phải đám người thiếu hiểu biết ở quê có thể so bì. Chỉ suy nghĩ đúng năm phút, bà cụ liền hạ quyết tâm:

“Mua!”

--

Hết chương 99.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 281 | Đọc truyện chữ