Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 279: Cả nhà lên tivi và nỗi lòng của Mao Đầu (1)

 

Ngay lúc Tống Cường và Tống Vĩ đang hao tâm tổn trí tìm cách ngăn cản tên ngốc họ Diệp tiếp cận em gái thì bọn họ nằm mơ cũng không ngờ rằng ngay từ đầu họ đã nhắm sai mục tiêu.

Điều duy nhất làm hai người cảm thấy an ủi chính là Hỉ Bảo vẫn ngốc nghếch dễ dụ như hồi còn bé. Dù cho Tống Vĩ có bịa ra cái lý do vô nghĩa đến đâu thì Hỉ Bảo vẫn nghe lọt tai, còn bày tỏ quyết tâm sẽ nỗ lực học tập không để người nhà thất vọng.

Mao Đầu: “...”

Cứ cảm thấy có chỗ nào đó sai sai.

Vẫn như mọi khi lừa được Hỉ Bảo chứ không lừa được Mao Đầu. Đợi đến lúc Tống Cường ra dáng ông chủ mời các em đi ăn cơm, ăn được nửa chừng thấy Tống Cường đi vệ sinh Mao Đầu liền lén lút chuồn theo. Cậu nhanh tay tóm c.h.ặ.t cổ Tống Cường trước khi ông anh kịp vào nhà vệ sinh rồi lôi xềnh xệch vào phòng chứa đồ bên cạnh.

Tống Cường trong bữa ăn có uống chút rượu, đến khi bị thả ra trong phòng chứa đồ, anh ta đờ đẫn nhìn đứa em trai vừa đ.á.n.h lén mình ngơ ngác hỏi:

“Mày muốn làm gì hả?”

“Em hỏi anh muốn làm gì mới đúng! Anh nói đi, có phải anh với anh Vĩ lại có âm mưu gì không! Đừng có chối, từ nhỏ đến lớn hai người có bao giờ quan tâm đến thành tích học tập của Hỉ Bảo đâu? Hồi bé thì lười quản, giờ nó lớn tướng rồi cũng thi đỗ Bắc Đại rồi, tự nhiên lại bắt đầu quan tâm? Còn cái gì mà ‘họ hành chăm chỉ, tranh khẩu khí cho Tống gia’... Mấy lời quỷ quái đó trừ Hỉ Bảo ra thì ai mà tin?”

“Chỉ có mày là khôn lỏi!”

Tống Cường tức điên, anh ta cũng đâu cố ý giấu Mao Đầu. Chẳng qua lúc trước chưa điều tra rõ ràng mà Mao Đầu từ bé lại thân thiết với Hỉ Bảo nhất, lỡ như dưới cơn nóng giận lại chạy đi quyết đấu tay đôi với tên ngốc họ Diệp kia thì sao? Đợi đến khi tìm hiểu rõ ngọn ngành thì Hỉ Bảo lại có mặt ở đó. Anh ta không thể nói toạc ra trước mặt Hỉ Bảo được, cho nên...

Tống Cường giải thích qua loa vài câu, xoa xoa cái cổ đau nhức rồi tức tối vỗ vào người Mao Đầu mấy cái:

“Anh là anh mày đấy! Lần sau động thủ thì nhẹ tay chút! Không đúng, lần sau cấm động thủ với anh, không anh tẩn cho đấy!”

Mao Đầu lười phản ứng lại anh mình, trong lòng cân nhắc một lát rồi quả quyết hỏi:

“Chuyện này còn ai biết nữa? Bà nội biết chưa?”

“Anh mày mà dám giấu bà nội à?”

Tống Cường trợn mắt.

“Cũng đúng, anh sao dám giấu bà.”

Mao Đầu gật gù ra chiều suy tư, nhớ lại những gì Tống Cường vừa kể.

Trí nhớ cậu rất tốt, nhiều chuyện chỉ cần nói qua một lần là khắc sâu vào đầu còn hơn cả người ta ghi chép. Có điều Tống Cường đã đoán sai một điểm, Mao Đầu đời nào lại ngốc nghếch chạy đi đấu tay đôi với Diệp Nhất Sơn. Muốn xử lý một người có trăm ngàn cách, mà cách trực tiếp nhất để xử lý tên ngốc họ Diệp chính là...

Làm cho anh ta tuyệt vọng!

Còn muốn cưới Hỉ Bảo á? Để hai người bọn họ gặp nhau một lần thôi cũng tính là cậu thua!

Tống Cường nhìn khuôn mặt đen nhẻm của Mao Đầu liên tục thay đổi biểu cảm từ âm hiểm, cười nanh ác, đến hung tàn thì sợ tới mức bắp chân bắt đầu run lập cập. Trước kia sao anh ta không biết trên mặt thằng em mình lại có thể xuất hiện nhiều sắc thái biểu cảm đáng sợ đến thế? Tống Cường nhịn mãi không được mới rón rén lên tiếng:

“Mao Đầu?”

“Làm gì!”

Mao Đầu ném cho anh trai một ánh nhìn sắc lẹm, nói xong liền định đi ra ngoài.

“Anh muốn đi vệ sinh! Anh bảo mày hỏi xong chưa hả? Này này này... Cái thằng nhãi c.h.ế.t tiệt này!”

Tống Cường trơ mắt nhìn Mao Đầu cứ thế bỏ đi thẳng một mạch không thèm quay đầu lại, vừa tức giận dậm chân vừa phải vội vàng lao vào nhà vệ sinh.

Thêm một người biết chuyện nhưng nhìn chung thì cũng là chuyện tốt, đặc biệt đối với việc lừa phỉnh Hỉ Bảo thì không ai thích hợp hơn Mao Đầu.

Quay lại bàn ăn, Hỉ Bảo được Mao Đầu đích thân hộ tống về nhà, cậu còn giúp cô thu xếp chăn đệm quần áo dùng cho mùa thu rồi lại đưa cô đến tận ký túc xá, nhìn theo cô lên lầu mới yên tâm.

Hỉ Bảo ngốc nghếch, hoàn toàn không biết vì sao ông anh mình bỗng dưng lại nhiệt tình với mình như thế. Ngốc hơn nữa là mấy cô bạn cùng phòng ngoại trừ Lưu Hiểu Lộ - người từng đến Học viện Điện ảnh tham gia tiệc Giáng sinh và Nguyên đán thì những người khác hoàn toàn không biết quan hệ giữa Mao Đầu và Hỉ Bảo. C.h.ế.t nỗi là hai anh em nhìn chẳng giống nhau tí nào.

Lưu Hiểu Lộ biết chuyện nhưng dạo này cô ấy bận tối mắt tối mũi. Ban ngày giáo viên hướng dẫn vừa tìm gặp, ý nói cô ấy rất có hy vọng được chọn làm phiên dịch đi theo đoàn đại biểu thể thao nên cô ấy chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến những cơn sóng ngầm trong ký túc xá.

Còn những người khác thì không khỏi suy diễn lung tung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khác với những năm trước, mấy năm gần đây đặc biệt là ở đại học, tự do yêu đương đã trở thành một trào lưu. Nhất là lứa sinh viên khóa 82 này hầu hết đều là nam thanh nữ tú trẻ tuổi nên khi bước sang năm hai thì tỷ lệ có người yêu tăng lên vùn vụt.

Vương Đan Hồng cũng lén lút có người yêu, là một nhân viên hành chính trong trường. Chỉ là cô ta không ngờ Lưu Hiểu Lộ nhìn có vẻ phóng khoáng cởi mở còn chưa có ai, ngược lại Hỉ Bảo vốn mang hình tượng gái ngoan lại đi trước một bước. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tuổi này không yêu đương mới là lạ, tìm thì tìm thôi. So sánh người yêu của mình với Mao Đầu, Vương Đan Hồng tỏ vẻ vô cùng mãn nguyện.

Đến thứ hai đi học, kết thúc tiết cuối buổi sáng Hỉ Bảo nhận được thông báo giáo viên hướng dẫn mời gặp.

Vẫn là chuyện tìm kiếm phiên dịch đi theo đoàn đại biểu thể thao. Danh sách đã báo lên trên, kết quả cuối cùng chưa công bố nhưng trước đó, giáo viên hướng dẫn vẫn sẽ gặp những ứng viên được nhà trường chọn lọc để nói chuyện riêng.

Ý của cấp trên là đầu tiên xét thành tích học tập, đặc biệt thành tích chuyên ngành phải xuất sắc, sau đó ưu tiên điều kiện ngoại hình tốt, cuối cùng là xét đến các hoạt động ngoại khóa đã tham gia trước đó.

Các mặt khác Hỉ Bảo đều không có vấn đề gì, duy chỉ có mục cuối cùng là cô chịu thiệt thòi.

Từ văn phòng giáo viên hướng dẫn đi ra, Hỉ Bảo thấy Lưu Hiểu Lộ đang vẫy tay ở khúc quanh, cô vội rảo bước tiến lên. Rất nhanh hai người sóng vai đi xuống lầu.

Lưu Hiểu Lộ hỏi:

“Là chuyện đoàn đại biểu thể thao hả? Hôm qua tớ cũng được gọi lên nói chuyện.”

Hỉ Bảo gật đầu nhưng cô cũng không quá để tâm. Nghĩ bụng đi được thì tốt, coi như mở mang tầm mắt còn không được thì cũng chẳng sao, dù gì cũng không phải chuyện sống c.h.ế.t bắt buộc phải đi.

Nhưng Lưu Hiểu Lộ lại khuyên cô:

“Nếu cậu có cách nào thì đừng ngại dùng, cơ hội lần này hiếm lắm. Tớ nghe nói cấp trên cực kỳ coi trọng Thế vận hội lần này. Cậu nghĩ xem, Thế vận hội là luân phiên tổ chức, tuy tiếng Anh là ngôn ngữ phổ biến nhất nhưng lần này vì tổ chức ở Los Angeles nên mới cần nhiều phiên dịch tiếng Anh thế. Lần tới ở Seoul chưa chắc đã dùng đến sinh viên chúng mình đâu.”

Ý của Lưu Hiểu Lộ rất rõ ràng, chỉ khi xã hội thiếu hụt nhân tài tinh anh thì quốc gia mới huy động sinh viên còn không thì chắc chắn chẳng đến lượt họ.

Lần này là cơ hội ngàn năm có một, lần sau chưa chắc đã có.

“Cảm ơn cậu nhắc nhở nhưng tớ vẫn thấy cứ thuận theo tự nhiên đi.”

Hỉ Bảo cười cảm kích với Lưu Hiểu Lộ. Cô có ngốc nghếch ngây thơ đến đâu cũng biết hai người hiện tại đang là đối thủ cạnh tranh, người ta có lòng tốt nhắc nhở tất nhiên phải nhận tình.

Tuy nhiên cô không định tìm người giúp đỡ.

Thấy cô như vậy, Lưu Hiểu Lộ không nhịn được thở dài khe khẽ:

“Tớ vẫn rất muốn đi cùng cậu. Đừng nhìn tớ bình thường to gan lớn mật, cứ nghĩ đến cảnh lạ nước lạ cái ở nước ngoài là trong lòng tớ lại run cầm cập. À đúng rồi, Vương Đan Hồng cũng muốn đi đấy. Cô ta còn nhờ người yêu nghĩ cách giúp đỡ, nhưng khẩu ngữ của cô ta không chuẩn bằng cậu, ngay cả danh sách sơ bộ của trường cũng không lọt vào.”

“Cậu xem, nhà trường vẫn rất công bằng mà.”

“Tớ đâu bảo không công bằng, chỉ là trong lòng lo thôi. Với lại, ba cậu là Chính ủy cơ mà, nghĩ cách đi cửa sau chẳng phải đơn giản sao?”

Lưu Hiểu Lộ tiếp tục xúi giục.

Hỉ Bảo giật mình, một lúc sau mới bật cười nói:

“Ừ, tớ biết rồi.”

Thực ra vừa nghe đến đoàn đại biểu thể thao, Hỉ Bảo chỉ nghĩ đến Xú Đản nhà mình. Nếu không có Lưu Hiểu Lộ nhắc, cô hoàn toàn chẳng nghĩ đến ba mình. Tuy nhiên dù được nhắc nhở thì cô vẫn quyết định thuận theo tự nhiên.

Danh sách cuối cùng chưa có nhưng chương trình “Câu chuyện phía sau Đại hội Thể d.ụ.c Thể thao” của đài truyền hình quốc gia thì đã lên sóng đúng giờ.

Lần này Mao Đầu cuối cùng cũng khôn ra, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng không chịu xem cùng đám bạn xấu cùng lớ mà lẳng lặng cắt đuôi trở về nhà, còn chạy qua Bắc Đại đón Hỉ Bảo, mua ít vịt quay và đồ nhắm cùng nhau lẻn sang nhà bên cạnh xem TV.

Tối 8 giờ chương trình bắt đầu đúng giờ. Tống Cường và Tống Vĩ thậm chí còn đóng cửa hàng sớm, chạy về nhà trước giờ phát sóng mười phút.

Bốn anh em xếp hàng ngồi xem, ngoại trừ Mao Đầu tâm trạng có chút vi diệu thì ba người còn lại đều rất hào hứng chờ xem người nhà lên tivi.

Mở đầu chương trình, người dẫn chương trình kể về mục đích của chương trình là khai quật những giọt mồ hôi và nước mắt phía sau các kiện tướng thể thao. Đương nhiên Đại hội vừa kết thúc trở thành trọng tâm, tất cả những đoạn đặc sắc được cắt ghép thành một phim ngắn dài ba phút rưỡi, l.ồ.ng tiếng bình luận đầy nhiệt huyết khiến cho cả những khán giả trước đó không quan tâm đến thể thao cũng bị cuốn hút vào sự kịch tính của sân thi đấu.

Tuy phim ngắn chỉ có vỏn vẹn ba phút rưỡi nhưng cảnh quay về Xú Đản chiếm tới hai mươi giây. Cũng chính lúc này đám Hỉ Bảo mới biết hóa ra Xú Đản không chỉ tham gia hai hạng mục, mà là ba.

Chạy nước rút 100 mét nam, 200 mét nam và tiếp sức 4x100 mét nam.

Cả ba hạng mục đều đoạt giải quán quân nhưng vì hạng mục cuối là tập thể, Xú Đản không lộ mặt nhiều, ngay cả phỏng vấn cũng chủ yếu nhắm vào đội trưởng. Về nguyên nhân thì người ngoài có thể đoán già đoán non chứ người nhà lão Tống thì...

“Chắc chắn là nghe nó cảm ơn mẹ nhiều quá phát ngán rồi nên mới đổi người đổi bài văn mẫu.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 279 | Đọc truyện chữ