Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 273: Chuyện tình đơn phương của thiếu gia Bắc Kinh, Xú Đản lại vô địch (2)
Mùa khai giảng bao giờ cũng bận rộn khi mọi việc đâu vào đấy thì đã là giữa tháng 9.
Tháng 9 có một sự kiện lớn: Đại hội Thể d.ụ.c Thể thao toàn quốc lần thứ 5 tổ chức tại Thượng Hải.
Hỉ Bảo đã sớm khoanh tròn ngày thi đấu điền kinh trên lịch để bàn. Xú Đản tham gia hai nội dung: chạy nước rút 100 mét và 200 mét nam. Vòng loại không truyền hình trực tiếp, chỉ có chung kết mới được phát sóng cho cả nước xem.
Xú Đản không chút khó khăn vượt qua vòng loại và tiến vào chung kết toàn quốc.
Ngày chung kết trùng vào chủ nhật. Hỉ Bảo không nói cho bất kỳ bạn bè thầy cô nào biết, một mình chạy đến cửa hàng điện máy ở Đại Sách Lan.
Thấy Hỉ Bảo đến mặt Tống Cường méo xệch. Tống Vĩ đứng cạnh thấy thế liền véo mạnh vào tay anh ta, nghiến răng đe dọa:
"Anh đừng có lộ tẩy đấy! Giữ hình tượng chút đi!"
Thông báo về Toàn Vận Hội có từ trước, lúc đó Tống Cường đã nhiệt tình mời Hỉ Bảo đến cửa hàng cùng xem trực tiếp. Ai ngờ đâu không lâu sau đó lại xuất hiện một con sói. Dù Tống Cường biết chuyện trùng hợp không dễ xảy ra nhưng cửa hàng điện máy của nhà mình quá gần tiệm bánh kem, nhỡ đâu...
"Mày biết cái quái gì! Anh đi điều tra rồi, con sói đó là người Bắc Kinh gốc lại là con nhà lãnh đạo. Hiểu không? Đặt vào ngày xưa thì gọi là gì? Con em Bát Kỳ đấy!" Tống Cường đau đến nhe răng nhưng vẫn cố giữ vẻ mặt bình thường để không bị phát hiện.
Tống Vĩ tiếp tục uy h.i.ế.p:
"Bây giờ gọi là con em cán bộ cao cấp, anh mới biết cái quái gì ấy! Anh biết rồi còn nói làm gì, giấu cho kỹ vào. Dù sao Hỉ Bảo cũng không biết anh giấu nó."
"Anh đang chột dạ đây..."
"Anh cả! Anh Vĩ!" Hỉ Bảo cười tươi chào hỏi, dọa hai người đang đứng sát nhau vội nhảy sang hai bên. "Hai anh sao thế?"
"Không sao, chỉ là... Mao Đầu đâu? Nó không đến à?"
Tống Cường nhìn quanh quất chắc chắn không thấy Mao Đầu. Cũng phải, ban ngày ban mặt, một đống đen thui lù lù thế kia sao mà không thấy được? Có phải tối đâu.
"Em không rõ lắm." Hỉ Bảo đã nửa tháng không gặp Mao Đầu nhưng cô không lo lắng, "Yên tâm đi, anh Mao Đầu trí nhớ tốt thế chắc chắn không quên hôm nay là ngày chung kết của Xú Đản đâu. Học viện Điện ảnh cũng có tivi, biết đâu anh ấy xem ở trường?"
Tống Cường cười rạng rỡ nhưng có phần hơi quá đà:
"Hỉ Bảo nói đúng, em thông minh hơn anh nhiều, ha ha ha ha..."
Tống Cường mới không sợ Mao Đầu quên, dám quên ngày quan trọng thế này thì lần sau ăn thịt đừng hòng anh ta gọi.
Thấy sắp đến giờ, Tống Cường vội sai nhân viên bật hết tivi lên. Cửa hàng lắp truyền hình cáp, đồng loạt chuyển sang kênh thể thao quốc gia. Hơn chục cái tivi lớn nhỏ cùng chiếu cảnh Toàn Vận Hội trực tiếp.
Nhìn hai dãy tivi trong tiệm đều phát sóng Toàn Vận Hội, Tống Cường vẫn chưa thấy đủ. Anh ta đứng giữa nhà nhìn trái ngó phải rồi nảy ra ý tưởng mới.
"Này này, khiêng cái bàn này ra cửa, lấy ổ cắm nối dài ra đây. Đúng rồi, anh muốn mang cái tivi này, cái to nhất này này ra ngoài kia để người đi đường ai cũng nhìn thấy, xem em trai anh lên tivi!"
Tống Cường nói rồi lười đợi nhân viên, tự mình xắn tay áo làm phu khuân vác. Tống Vĩ đứng bên cạnh trợn trắng mắt nhưng cũng đành xông vào giúp một tay.
Tống Vĩ khổ tâm quá, đâu phải không thuê nhân viên, anh Cường là đại gia cơ mà! Nhưng nghĩ đến Mao Đầu thì trong lòng anh ta lại thấy dễ chịu hơn:
"Mao Đầu không đến là đúng, không thì thấy anh cứ một câu 'em trai anh lên tivi', hai câu 'em trai anh lên tivi', nó chả tức nổ phổi ngay tại chỗ?"
"Em trai anh lên tivi liên quan gì đến nó? À, nó cũng là em anh."
Tống Cường ngẩn ra rồi mới nhận ra.
"Đúng rồi, vớ phải ông anh như anh cũng là cái số nó đen. Nhanh lên, dịch sang trái chút, anh đặt lệch rồi."
Tốn bao công sức, hai vị đại gia dưới sự trợ giúp của toàn bộ nhân viên rốt cuộc cũng khiêng được cái bàn và chiếc tivi to đùng ra ngoài cửa.
Thời này chưa có mấy trò quảng cáo lòe loẹt như đời sau nên hành động mang tivi ra ngoài của cửa hàng khiến người đi đường tò mò. Lại thêm hai năm gần đây nhà nước chú trọng phát triển thể thao, thấy tivi chiếu trực tiếp Toàn Vận Hội ai rảnh rỗi cũng dừng lại xem.
Chẳng mấy chốc đã đến chung kết chạy nước rút 100 mét nam.
Làn chạy được sắp xếp dựa trên thành tích vòng loại. Các làn 3, 4, 5, 6 ở giữa là làn tốt dành cho 4 vận động viên có thành tích tốt nhất. Hai bên là dành cho 4 người xếp sau.
Cuộc thi sắp bắt đầu, Hỉ Bảo và mọi người nhìn thấy ngay Xú Đản đứng ở làn chạy số 3.
"Em trai tôi! Đó là em trai tôi đấy!!"
Tống Cường sướng rơn, cái miệng rộng ngoác ra gào tướng lên giữa phố.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tống Vĩ bên cạnh vội dội gáo nước lạnh:
"Mới thế này anh đã sướng rơn rồi, tý nữa Xú Đản giành huy chương vàng thì anh có định lộn mèo ăn mừng không đấy?"
"Cút đi, tưởng anh mày là khỉ chắc!"
Đang nói chuyện thì s.ú.n.g lệnh vang lên.
Thời này máy quay trực tiếp chưa hiện đại như đời sau, chủ yếu là vài máy quay toàn cảnh trên khán đài. Ở vạch xuất phát có hai máy quay cận cảnh để ghi lại sức bật của vận động viên. Cuối cùng là quay phim ở vạch đích, một người ghi lại khoảnh khắc cán đích, người kia quay cận cảnh gương mặt.
100 mét quá ngắn, nếu dùng mắt thường theo dõi thì có lẽ chưa kịp nhìn rõ nhưng qua ống kính toàn cảnh, dường như chỉ trong nháy mắt người dẫn đầu đã lao qua vạch đích. Nhà vô địch đã ra đời.
"Thế... thế là xong rồi á?" Tống Cường ngẩn tò te. Hai ba giây sau, anh ta nhảy cẫng lên, gào thét, "Em trai tôi vô địch rồi! Em trai tôi giành huy chương vàng Toàn Vận Hội! Hôm nay toàn bộ cửa hàng giảm giá 10%!"
Tống Vĩ:
"............ Anh thà lộn mèo còn hơn!"
Tống Vĩ nghĩ lại liền nảy ra ý tưởng:
"Toàn bộ cửa hàng giảm giá 10%, mua nhiều giảm nhiều! Bà con cô bác đi qua đừng bỏ lỡ, bỏ lỡ lần này là phải đợi bốn năm nữa đấy!"
Toàn Vận Hội bốn năm tổ chức một lần, ý là bốn năm sau Xú Đản vẫn vô địch chạy nước rút? Tuy lời này hơi tự tin thái quá nhưng khách hàng đâu quan tâm. Họ tính toán xem nhà thiếu cái gì, mua gì hời nhất. Nhất thời những người qua đường vừa bị tivi thu hút liền ùn ùn kéo vào cửa hàng.
...
Cùng lúc đó Học viện Điện ảnh cũng náo nhiệt không kém.
Mao Đầu nhân duyên cực tốt, mượn chìa khóa phòng học diễn xuất dễ như trở bàn tay. Cậu tập hợp đám bạn bè thân thiết, mua một đống đồ ăn vặt như vịt quay, đồ kho..., vừa ăn vừa cổ vũ cho Xú Đản.
Trước khi thi đấu, Mao Đầu cũng không quên tự tâng bốc bản thân.
"Em trai tớ ấy mà, cái gì cũng được mỗi tội đầu óc ngu si. Hiểu không? Nó vì đầu óc kém chỉ biết chạy bộ, hết cách mới phải vào đội tuyển quốc gia. Luận về đầu óc, nó còn kém xa tớ. Nói thế này nhé, nhà tớ tớ thông minh nhất, em tớ ngốc nhất!"
"Cậu thông minh thế sao lại thi vào Học viện Điện ảnh? Em gái Xã Hội chẳng phải học Đại học Bắc Kinh sao?"
Có đứa ngứa mồm chọc ngoáy một câu, không ngờ lại được cả đám tán đồng. Dù có tự hào về trường mình đến mấy, họ cũng không thể dối lòng mà bảo Học viện Điện ảnh xịn hơn Đại học Bắc Kinh. Cái này hoàn toàn không so sánh được! Mao Đầu lườm nguýt âm hiểm. Xét thấy cậu đã liên tiếp đứng đầu tất cả các môn trong hai học kỳ lại còn bỏ xa người thứ hai cả vạn dặm, các bạn học đành ngậm miệng. Dìm hàng Mao Đầu chẳng có ý nghĩa gì chỉ tổ chứng tỏ mình càng ngu hơn.
Tuy nhiên nhờ sự tuyên truyền nhiệt tình của Mao Đầu, trước khi thi đấu, các bạn học đã có ấn tượng ban đầu về em trai Xã Hội.
Ngốc!
Nhưng khi cuộc thi sắp bắt đầu, các vận động viên lần lượt vào làn chạy chuẩn bị, nhìn chàng trai trắng trẻo đẹp trai ở làn số 3 trên tivi, Từ Hướng Đông là người đầu tiên không nhịn được thốt lên:
"Cái cậu làn số 3 kia... trông giống chị ruột thế!"
"Nói thừa! Chị em ruột mà lị!" Mao Đầu lườm cậu ta, "Nghiêm túc xem thi đấu đi, dù em trai tôi có ngốc nghếch thì cũng là em tôi."
Sinh viên có mặt ở đây không ít người từng gặp Hỉ Bảo. Bạn cùng phòng của Mao Đầu thì đến nhà Hỉ Bảo rồi, những người còn lại ít nhất cũng từng gặp cô trong dạ hội Giáng sinh năm ngoái và Tết dương lịch đầu năm nay. Lúc trước không ai để ý, giờ bị Từ Hướng Đông nhắc, mọi người lập tức so sánh em trai Xã Hội trên tivi với em gái Xã Hội trong trí nhớ...
"Anh Xã Hội, ba mẹ cậu đúng là nợ cậu một lời xin lỗi."
Đang nói thì cuộc thi chính thức bắt đầu.
Chạy nước rút chỉ là chuyện trong tích tắc. Tiếng s.ú.n.g vừa vang lên, mọi khán giả quên sạch chuyện vừa rồi, nín thở nhìn chằm chằm vào màn hình và theo bản năng dán mắt vào vận động viên số 3.
Một mặt số 3 là em trai anh Xã Hội. Mặt khác người Trung Quốc xem thi đấu thể thao thường có thói quen nhìn người chạy đầu tiên.
Vài giây trôi qua thắng bại đã phân.
"Yeah!!"
Mao Đầu gầm lên một tiếng, làm mấy bạn học chưa hoàn hồn giật b.ắ.n mình. Nhưng khi hoàn hồn lại, họ cũng không thể gào lại cậu mà là chúc mừng trước rồi châm chọc sau.
Chúc mừng anh Xã Hội có em trai dũng mãnh đoạt quán quân chạy nước rút 100 mét nam, châm chọc gen nhà họ Tống không ổn định.
Khác với bên cửa hàng điện máy khách hàng mải tranh mua đồ giảm giá chẳng ai quan tâm lễ trao giải, bên Học viện Điện ảnh sau khi thi đấu xong ngoài trêu chọc nhau ra thì mọi người càng chú ý đến lễ trao giải và phỏng vấn vài phút sau đó.
Lễ trao giải đơn giản nhưng trang trọng, chủ yếu là không khí quá sôi động. Lãnh đạo Ủy ban Thể d.ụ.c Thể thao Quốc gia đích thân trao giải cho top 3. Quán quân Xú Đản cười rạng rỡ. Nhờ ngoại hình xuất sắc, dù cười hơi ngây ngô nhưng trong mắt người ngoài vẫn là nụ cười đẹp trai tỏa nắng.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận