Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 265: Bi kịch gia đình Xuân Lệ (7)
Chuyện có tiền này là Tống Cường kể lại lời Mao Đầu còn tình hình cụ thể Tống Cường cũng không rõ lắm. Nhưng bà cụ Triệu trực tiếp dùng lời Mao Đầu nói chắc như đinh đóng cột.
Đào An nghe điện thoại mà tay run lẩy bẩy, cố nén cơn xúc động muốn ngất xỉu, nghiến răng bảo đầu dây bên kia:
"Mọi người đợi đấy, con đi hỏi Lệ Lệ... Hỏi cô ấy tại sao không trả tiền! Con rõ ràng đã đưa tiền cho cô ấy rồi!"
Đến bà cụ Triệu cũng sững sờ, định hỏi thêm vài câu thì đối phương đã cúp máy.
Mao Đầu nói không sai, Đào An đúng là có tiền. Chính xác mà nói đáng lẽ Xuân Lệ phải có tiền mới đúng.
"Tại sao em không trả tiền cho anh trai em? Em nói cho tôi biết, tại sao?"
Đào An lao thẳng về nhà hỏi tới tấp.
Xuân Lệ ngớ người, hoàn hồn nhớ lại chuyện hôm qua, sắc mặt lập tức khó coi:
"Anh Cường... anh ấy đi tìm anh à?"
"Đừng có đ.á.n.h trống lảng. Trước kia tôi lười đôi co với em, em phải trả lời tôi, tại sao em không trả tiền? Tiền tôi đưa em đâu? Đi đâu hết rồi?"
Đào An là người sĩ diện nhất, khổ nỗi hôm nay mặt mũi mất sạch lại còn bị một bà già nhà quê làm cho bẽ mặt. Anh ta không tiện so đo với người già nên trút hết cơn giận lên đầu Xuân Lệ.
"Đào An anh nghi ngờ em à?"
Xuân Lệ không dám tin.
"Đúng!"
Lần này Đào An không định ba phải nữa, ra sao thì ra. Nếu không hôm nay họ gọi điện thoại, ngày mai có thể xông thẳng vào trường. Đến nước ấy thì anh ta còn mặt mũi nào nhìn ai?!
Lúc này sắc mặt Xuân Lệ khó coi không tả nổi nhưng cô ấy cũng hiểu Đào An hôm nay quyết làm cho ra lẽ. Im lặng hồi lâu, cuối cùng cô ấy cũng mở miệng.
"Em không định quỵt 3000 đồng đó nhưng mà..."
"Nói trọng điểm! Tiền đâu? Trước khi Tống Cường đến Bắc Kinh, chúng ta chẳng phải đã tích cóp được một ngàn rưỡi sao? Là em bảo nhất định phải mua cái sân rộng lại bảo anh trai em đồng ý cho vay, còn bảo tôi vào tổ nghiên cứu được tăng lương không lo không trả được nên tôi mới đồng ý. Một ngàn rưỡi trước đó cộng thêm từ tháng 10, mỗi tháng tôi đưa em ít nhất một trăm, lúc nhiều nhất là một trăm tám. Sắp được một năm rồi, nhà mình nói thế nào cũng phải có 4000 đồng chứ?"
Mao Đầu đoán sai rồi. Xuân Lệ bảo Đào An mỗi tháng đưa một trăm nhưng cô ấy đã lược bỏ phần lẻ. Lương Đào An cố định thật nhưng thời gian tăng ca mỗi tháng không cố định nên lúc nhiều lúc ít, tính trung bình mỗi tháng đưa một trăm rưỡi là có.
Xuân Lệ lại im lặng. Trong tiếng khóc của con, cô ấy lấy từ sâu trong tủ quần áo ra một cuốn sổ tiết kiệm.
Đào An giật lấy, lật xem nhanh ch.óng rồi ném thẳng vào mặt cô ấy:
"300 đồng?! Em coi tôi là khỉ à?!"
Sổ tiết kiệm đập vào mặt không đau nhưng khiến Xuân Lệ suy sụp òa khóc:
"Em chẳng phải vì cái nhà này sao? Anh Cường có thiếu tiền đâu, việc gì phải vội vàng trả? Chính sách cải cách nhà ở vừa ra, nhà khu mình tăng giá vùn vụt, từ năm ngoái đến giờ anh biết không? Riêng cái sân này đã tăng 350 đồng rồi!"
"Tôi hỏi em tiền đâu?"
Đào An sắp điên rồi. Đây chính là lý do anh ta không muốn nói chuyện với Xuân Lệ, nói chuyện với cô ấy quá mệt mỏi, bất kể nói gì cuối cùng cũng bị lái sang chuyện khác. Cuối cùng chính anh ta cũng quên mất mình định nói gì.
Nhưng lần này tình huống khác, Đào An sẽ không dung túng cô ấy nữa.
Xuân Lệ quẹt nước mắt, nhắm mắt lại với vẻ thấy c.h.ế.t không sờn:
"Em mang đi mua nhà rồi!"
"Ý gì?"
"Em dùng tiền nhà mình mua thêm một căn nhà nữa, lần này là nhà lầu! Hết 3800 đồng, ngoài tiền của anh em cũng tích cóp được một trăm." Xuân Lệ nhắc đến giá nhà là đau lòng. Căn nhà đó diện tích chưa bằng một nửa cái sân này nhưng là nhà lầu đấy, hiếm lắm, cô ấy vừa sang tay đã cho thuê ngay, "Em cho mấy sinh viên Đại học Bắc Kinh thuê, mỗi tháng 30 đồng."
Đào An trợn mắt há mồm.
Xuân Lệ thấy anh ta không nổi giận ngay, ngược lại có chút tự tin:
"Một tháng 30 đồng, một năm là 360 đồng, gần bằng lương một năm của em rồi. Hơn nữa chúng ta vừa thu tiền thuê, căn nhà đó vẫn là của chúng ta, để vài năm nữa chẳng phải lại ra thêm một căn hộ sao?"
Ý tưởng này không đơn giản gói gọn trong hai chữ "khôn khéo". Phải thừa nhận Xuân Lệ tuy nhân phẩm có tì vết nhưng tầm nhìn khá xa.
Đáng tiếc Đào An không ăn đòn này.
"Bán nhà đi, lấy tiền về trả ngay cho Tống Cường!"
"Không được!" Xuân Lệ theo bản năng từ chối nhưng nhìn sắc mặt Đào An lại chột dạ, lí nhí, "Em cho sinh viên thuê, bọn nó bắt em ký hợp đồng thuê bốn năm."
Đào An tức muốn ngã ngửa.
Cũng may đầu óc anh ta không hoàn toàn để làm cảnh. Gác lại thí nghiệm, anh ta sắp xếp lại đầu đuôi sự việc rất nhanh có chủ ý:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Bây giờ em lập tức thu dọn đồ đạc cho tôi, chỉ thu dọn quần áo chăn màn, đồ đạc điện máy không cần quan tâm. Đi ngay!"
Xuân Lệ bị anh ta quát run b.ắ.n người, lời ra đến miệng lại nuốt vào đành ngoan ngoãn về phòng thu dọn.
Vì Xuân Lệ sống tiết kiệm nên trừ đồ của con là nhiều, bản thân cô ấy chẳng có mấy bộ quần áo. Đến lúc này cô ấy mới phát hiện đồ đạc của Đào An trong nhà ít đến đáng thương, gần như không có.
Nén nỗi lạnh lẽo trong lòng, Xuân Lệ thu dọn càng lúc càng nhanh. Một tiếng sau đồ đạc của cô ấy và con đã đóng gói xong chất ở nhà chính.
"Đào An, rốt cuộc anh muốn làm gì?"
Ôm đứa con đã khóc mệt lả đi, Xuân Lệ dè dặt hỏi.
"Không có tiền trả lại không bán được nhà thì còn làm thế nào được? Dứt khoát trả cái nhà này cho Tống Cường coi như không có chuyện vay mượn này!"
Đào An làm nghiên cứu khoa học, anh ta thực sự không biết nhiều đường vòng lắt léo, nghĩ nếu lúc đầu Tống Cường bỏ tiền mua sân thì giờ trả lại cho Tống Cường là xong chuyện? Anh ta nghĩ đơn giản nhưng Xuân Lệ nghe xong sắc mặt đại biến:
"Không được!"
Không đợi Đào An hỏi, cô ấy chủ động nói ra suy nghĩ của mình:
"Lúc trước anh cả chỉ bảo cho vay tiền mua nhà còn đồ nội thất, điện máy và mấy cái cửa sổ này là anh ấy chủ động cho em, không phải cho vay, là cho em! Còn nữa, một năm nay nhà tăng giá hơn 300 đồng dựa vào đâu mà cho không anh ấy?"
Đào An trân trân nhìn cô ấy như ngày đầu tiên quen biết người đầu gối tay ấp, nhìn đến mức Xuân Lệ lạnh gáy.
"Ý em là, chúng ta trả anh ấy 3000 là đủ rồi..."
"Nghe tôi hoặc là làm theo lời tôi, hoặc là bây giờ chúng ta ra Cục Dân chính ly hôn."
Đào An mặt vô cảm nói ra câu này, đ.â.m thêm một nhát d.a.o vào tim Xuân Lệ.
Xuân Lệ bịt miệng, đương nhiên cô ấy hiểu ý Đào An không phải thực sự muốn ly hôn mà là đe dọa thật sự. Khổ nỗi cô ấy không dám không nghe lời đe dọa này.
...
Thoắt cái đã đến giữa tháng 7. Khi Mao Đầu vất vả lắm mới xin nghỉ được, hớn hở đến tìm Hỉ Bảo ăn chực thì phát hiện trong nhà không một bóng người.
Đương nhiên không có ai, lúc này Hỉ Bảo đã bị Tống Vệ Quân đưa đi Bắc Đới Hà rồi. Chính cô cũng chẳng biết sao lại chạy ra đấy nhưng đi theo ba chắc chắn không sai! Điều tiếc nuối duy nhất là bà nội không đi cùng.
Tống Vệ Quân an ủi con gái:
"Sau này còn nhiều cơ hội, đợi ba ổn định bên này sẽ đón bà nội lên. Hơn nữa đang mùa gặt, ở nhà không thể thiếu bà nội con, bà mà đi cả tháng thì nhà loạn mất."
Hỉ Bảo được trấn an ngay lập tức lại vui vẻ theo ba du ngoạn non sông gấm vóc của tổ quốc.
Bên kia vui vẻ hòa thuận bao nhiêu thì bên này gió lạnh thấu xương bấy nhiêu.
Mao Đầu phát hiện Hỉ Bảo không ở nhà, đương nhiên cũng thấy nhà bên cạnh có người nhưng cậu vẫn nhớ chuyện cũ, không hẳn là thù dai, chỉ là không muốn cúi đầu trước. Đang khó xử thì Tống Cường đẩy cổng bước ra:
"Lạt Mao Đầu mày định đổi nghề làm Môn thần à? Thế thì hợp đấy, có mày ở đây còn an toàn hơn Chung Quỳ."
"Đừng xù lông vội, lại đây nhanh lên, anh có chuyện muốn nói với mày."
"Chú tư về rồi, sau này chú ấy ở lại Bắc Kinh không đi nữa. Nhưng giờ không có nhà, chú ấy đưa Hỉ Bảo đi chơi rồi, chẳng biết đi đâu chắc phải khai giảng mới về."
"Lệ Lệ ấy à, nửa tháng trước sinh non thằng cu bụ bẫm. Sau đó anh với nó cạch mặt nhau, cắt đứt quan hệ anh em. Câu này là anh nói trước nhưng sau đó nó lại đích thân chạy đến trước mặt anh nói lại lần nữa."
"À, bà nội cũng tức điên lên thề thốt không nhận đứa cháu gái này nữa. Mẹ khóc mấy ngày, sau bị bà nội nhắc nhở làm lỡ việc đồng áng, sợ quá chạy ra đồng làm việc quên béng chuyện này."
"Đúng rồi, cái sân này giờ đứng tên anh. Đào An chủ động sang tên nhà cho anh đương nhiên là xóa nợ."
"Còn gì nữa nhỉ? Đừng vội, để anh nhớ xem nào!"
Mao Đầu: ".................."
Dùng từ "trời sụp đất nứt" để hình dung tâm trạng Mao Đầu lúc này cũng chưa đủ. Cậu mới đi bao lâu chứ? Cả thế giới như thay đổi hoàn toàn. Năm phút trước cậu còn nghĩ nếu thực sự hết cách thì đành xuống nước với Xuân Lệ, hỏi được tung tích Hỉ Bảo xong lại giận tiếp cũng chưa muộn.
Kết quả thì sao?!
"Tống Cường anh đi c.h.ế.t đi! Anh cố tình dọa c.h.ế.t em chứ gì!" Mao Đầu kinh hồn chưa định chống nạnh giận dỗi, "Nói, có phải anh bịa chuyện trêu em không? Biên kịch đoàn phim cũng không bịa giỏi như anh!"
Tống Cường cười ha hả:
"Chào mừng đến với thế giới mới."
--
Hết chương 94.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận