Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 239: Chuyến mua sắm hoành tráng và đoàn người về quê (1)

 

Ba anh em Đầu Bẹp cuối cùng cũng không được như ý nguyện "bị cho người khác". Tuy nhiên để tránh cơn thịnh nộ của bà cụ Triệu, Tống Cường, Tống Vĩ và Mao Đầu đã kịp thời kéo ba đứa nhỏ đi chơi.

Vé tàu đã mua xong, chuyến 9 giờ sáng mai. Vì thế họ còn nửa ngày để tung hoành ở Bắc Kinh.

Có hai đại gia ở đây lại thêm Mao Đầu là ông anh sành sỏi chuyện ăn chơi, ba anh em Đầu Bẹp nhanh ch.óng quên đi nỗi buồn chia ly, hò reo đòi chơi cho đã. Tống Cường và Tống Vĩ bàn bạc một hồi quyết định dẫn cả lũ đến Cửa hàng Hoa Kiều.

Đến năm nay, trừ một số rất ít mặt hàng còn cần phiếu, phần lớn đồ đạc đã có thể mua bằng tiền mặt. Nhưng có một nơi là ngoại lệ đó chính là Cửa hàng Hoa Kiều. Đồ ở đó không đắt, ngược lại còn rẻ hơn Cửa hàng bách hóa lớn một hai phần nhưng muốn mua phải dùng một loại phiếu đặc biệt là phiếu kiều hối.

Tất nhiên Tống Cường và Tống Vĩ dám dẫn các em đến đây là đã chuẩn bị đầy đủ rồi.

Khác với những cửa hàng khác, Cửa hàng Hoa Kiều khá vắng khách. Nhìn quanh một lượt hàng hóa đủ loại rực rỡ sắc màu, nhân viên bán hàng với nụ cười chuyên nghiệp đứng sau quầy, số lượng thậm chí còn đông hơn cả khách hàng.

Vừa bước vào cửa Tống Cường đã rút ra xấp phiếu kiều hối chuẩn bị sẵn, Tống Vĩ thì vỗ n.g.ự.c cam đoan với đám em họ:

“Thích gì cứ lấy, chỉ có một điều kiện.”

“Gì ạ?”

Lần này không chỉ ba anh em Đầu Bẹp, mà ngay cả Mao Đầu cũng tròn mắt chờ đợi.

Tống Vĩ cười hì hì:

“Mua cái gì thì tự mình xách cái nấy, không xách nổi thì bỏ lại ngay từ đầu.”

Ba anh em Đầu Bẹp còn nhỏ, không nghĩ nhiều liền đồng ý ngay tắp lự. Đầu Bẹp lao ngay đến quầy đồ chơi còn Tống Đông và Tống Tây sau một thoáng chần chừ, cuối cùng không cưỡng lại được mùi thơm của đồ ăn mà lao thẳng đến quầy bánh mì.

Thấy ba đứa nhỏ chạy đi, dù an ninh ở Bắc Kinh rất tốt nhưng Cửa hàng Hoa Kiều rộng thế này sợ lạc mất thì khổ, Tống Vĩ liền đuổi theo Tống Đông và Tống Tây còn Tống Cường túm lấy Mao Đầu đi về phía Đầu Bẹp.

“Này này, anh làm thế không phúc hậu đâu nhé, em là em ruột anh đấy! Anh cũng phải mua quà cho em chứ.” Mao Đầu vừa để mặc Tống Cường lôi đi, vừa lầm bầm oán trách, “Em không cần số lượng, chỉ cần một món thôi, được chưa?”

Lời Tống Vĩ vừa nói là để dỗ trẻ con đương nhiên không lừa được Mao Đầu tinh ranh. Phải biết Cửa hàng Hoa Kiều cái gì cũng có, trong góc kia chẳng phải đang bày cái tivi 18 inch sao? Một cái tivi đấy ăn đứt cả quầy bánh mì.

Tống Cường nhe răng cười:

“Nhìn cái tiền đồ của mày kìa! Anh vốn định mua cho mày hai ba món, mày chỉ cần một thôi à? Được thôi, mày nói đi, kể cả mày muốn tivi anh cũng mua cho mày.”

“Em cần cái đó làm gì?” Mao Đầu chỉ tay về khu bán xe đạp cách quầy đồ chơi không xa, “Anh mua cho em chiếc xe đạp đi!”

“Được thôi!” Tống Cường giờ là đại gia, một chiếc xe đạp cỏn con chẳngõ bèn gì. Liếc nhìn Đầu Bẹp đang dán mặt vào tủ kính quầy đồ chơi, anh ta cân nhắc một chút thấy Đầu Bẹp dễ lạc hơn Mao Đầu bèn đưa cả phiếu kiều hối và tiền cho Mao Đầu: “Tự đi mà mua, mua thì xem cho kỹ, ở đây cho chọn thoải mái nhưng bán rồi miễn đổi trả đấy nhé.”

Mao Đầu vâng dạ hớn hở chạy đi. Trong lòng thầm nghĩ Cửa hàng Hoa Kiều đúng là đẳng cấp khác hẳn, chứ ở mấy cửa hàng quốc doanh kia nhân viên đưa gì khách lấy nấy, chọn á? Mơ đi!

“Anh Cường, em muốn con ếch sắt kia! Với lại cái quả cầu nhỏ kia là gì thế ạ? Có sợi dây kéo ấy!”

Tống Cường ngó vào xem:

“Yoyo đấy, mày biết chơi không?”

“Không, nhưng em học được mà!” Đầu Bẹp nhảy cẫng lên vì vui sướng, nó còn nhớ đến cậu bạn thân Viên mập mạp ở quê, “Em muốn mua quà cho bạn em nữa, được không anh?”

“Có gì mà không được?” Tống Cường hào phóng bảo nhân viên lấy hết những thứ Đầu Bẹp chọn ra, rồi hỏi, “Mấy hôm trước mày chẳng bảo muốn ra quảng trường học trượt băng sao? Còn muốn học không?”

“Học ạ... Bà nội bảo mai đi.”

Đầu Bẹp thở dài thườn thượt vẻ mặt đau khổ. Nếu là mẹ nó cấm thì nó coi như điếc nhưng bà nội đã nói thì đành chịu.

“Anh mua cho mày đôi giày trượt băng, về tự tập nhé?”

“Vâng vâng vâng!”

“Còn cả bóng bàn nữa này? Con trai đừng cứ chăm chăm vào mấy thứ đồ chơi trẻ con, chơi bóng rổ, đá bóng đi, chẳng phải tốt hơn sao? Đỡ thừa năng lượng đi đ.á.n.h nhau.”

Tống Cường thuận miệng nói, hoàn toàn không nhận ra mắt Đầu Bẹp ngày càng sáng rực.

Bên phía cặp song sinh cũng tương tự. Tống Vĩ không phải kiểu người quan tâm đến sức khỏe trẻ em như thời sau này. Theo anh ta, kẹo bánh là thứ trẻ con thích nhất, đã không thiếu tiền thì cứ mua thôi.

Muốn thử bánh sừng bò kia à? Mua!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bánh kem bơ trông ngon quá nhỉ?

Mua mua!

Sô cô la và kẹo ngoại chưa ăn bao giờ?

Mua hết mua hết!

Chờ Mao Đầu chọn kỹ càng mua xong một chiếc xe đạp Phượng Hoàng, ba đứa nhỏ bên này đã sướng phát điên. Một đống lớn đồ chơi bánh kẹo, chúng nó với quyết tâm chưa từng có, vai gánh tay xách khuân bằng hết.

Khi ra khỏi cửa Cửa hàng Hoa Kiều, người đi đường được chứng kiến một màn đặc sắc.

Ba đứa nhỏ cõng bao lớn bao nhỏ đi trước, bước đi xiêu vẹo vất vả. Mao Đầu dắt chiếc xe đạp mới coóng, hai vị đại gia đi đầu với khí thế hừng hực, oai phong lẫm liệt.

Cuối cùng Mao Đầu không nhìn nổi nữa, bảo cặp song sinh để đồ lên xe cậu chứ nhìn thế kia t.h.ả.m quá.

Thắng lợi trở về chưa phải là kết thúc vì Tống Cường chợt nhớ ra mấy ngày nữa tiễn bà cụ về xong là đến lượt anh ta đi miền Nam. Anh ta và Tống Vĩ thay phiên nhau, năm ngoái Tống Vĩ chạy đôn chạy đáo hơn nửa năm thì năm nay đến lượt anh ta.

“Hay là mọi người về trước đi? Anh đi cắt tóc cái đã.”

“Tháng Giêng mà cắt tóc á?”

Mao Đầu ngạc nhiên.

Tống Cường nghĩ cũng đúng bèn sửa lời:

“Anh không cắt, anh uốn tóc, chứ để cái đầu này đi miền Nam mất mặt lắm.”

Ai bảo mấy hôm nay trời lạnh quá, anh ta ra đường là đội mũ, mái tóc rẽ ngôi giữa được chải chuốt tỉ mỉ bị mũ ép xẹp lép, giờ chẳng còn ra hình thù gì.

“Uốn tóc ạ?” Đầu Bẹp hứng thú, “Anh Cường, cho em uốn cùng với được không?”

“Được chứ!” Tống Cường đuổi khéo những người khác, “Mọi người về trước đi, anh với Đầu Bẹp làm xong sẽ về.”

Mao Đầu lờ mờ cảm thấy sắp có chuyện kinh khủng xảy ra, lý trí mách bảo cậu nên chuồn trước cho lành liền kéo cặp song sinh đang tò mò đi theo Tống Vĩ về nhà.

Sự thật chứng minh nỗi lo của Mao Đầu là hoàn toàn chính xác. Gần đến giờ cơm tối, Tống Cường và Đầu Bẹp trở về với hai kiểu tóc minh chứng rõ ràng cho câu "tự tìm đường c.h.ế.t".

Tháng Giêng ngoài kiêng cắt tóc còn có một luật bất thành văn là kiêng đ.á.n.h con cháu.

Tay bà cụ Triệu đã vớ được cái chổi nhưng sực nhớ ra điều này lại đành buông xuống, nghiến răng đe dọa:

“Chờ hết tháng Giêng, bà sẽ tẩn cho chúng mày một trận đến mẹ ruột cũng không nhận ra!”

Tống Cường: “............Qua ngày mai là chúng con đi rồi mà.”

Đầu Bẹp: “............Chuyện sau này để sau này tính, cứ ăn chơi nhảy múa cái đã!”

Lúc này Đầu Bẹp đâu biết, trong lịch sử có vở kịch mang tên "Giữ đầu không giữ tóc, giữ tóc không giữ đầu", để xem nó có mình đồng da sắt, thà c.h.ế.t chứ không chịu khuất phục hay không.

Cũng chính vì chuyện này mà bà cụ Triệu càng quyết tâm về quê sớm hơn. Bà còn thầm thề sau này không bao giờ dẫn đám ngốc này đi đâu nữa. Từng trải cái nỗi gì, bà chẳng thấy chúng nó khôn ra tí nào, chỉ thấy dễ bị dụ dỗ hơn thôi. Giờ là người nhà lừa thì thôi đi, sau này ra xã hội gặp người ngoài thì sao?

Nhìn quanh ba đứa nhỏ, ánh mắt bà cụ Triệu cuối cùng dừng lại ở chỏm tóc vàng hoe dựng đứng hiên ngang trong gió của Đầu Bẹp, quyết định sẽ khai đao với nó trước tiên.

...

Ngày hôm sau diễn ra gần giống lúc đến. Đoàn người bà cụ tay xách nách mang đến Bắc Kinh, giờ lại tay xách nách mang rời đi. Khác biệt là lúc đến mang đặc sản quê, lúc đi... cũng là đặc sản nhưng là đặc sản Bắc Kinh.

Bà cụ Triệu trong lòng không nỡ nhưng chỉ với Hỉ Bảo thôi, không bao gồm những người khác. Ba đứa nhỏ càng không nỡ, chúng nó thật lòng coi mấy ông anh họ là người tốt nhất trần đời. Tống Vệ Dân trên người treo đầy đồ đạc cồng kềnh, mệt đến mức không nói nổi câu nào. Viên Lai Đệ hiếm khi tươi cười, nhất là khi nhìn ba đứa con tự giác xách đồ, ánh mắt tràn đầy tán thưởng.

... Biết chủ động đòi quà, đòi xong còn biết tự xách, xem ra ba đứa con trai nhà bà ta cuối cùng cũng có tiền đồ rồi.

Ngoài đoàn người sắp đi xa thì đội ngũ tiễn đưa cũng hùng hậu không kém. Tống Cường và Tống Vĩ đều có mặt, vợ chồng Xuân Lệ cũng đến, Mao Đầu và Hỉ Bảo cũng không ngoại lệ. Người duy nhất ở Bắc Kinh mà vắng mặt chỉ có Xú Đản ngốc nghếch.

Xú Đản đã sớm quay lại tập luyện bình thường. Dù khu huấn luyện cho vận động viên nghỉ Tết nhưng kỳ nghỉ chỉ vỏn vẹn hai ngày. Lúc này cậu đương nhiên phải tập luyện như thường lệ để chuẩn bị cho Toàn Vận Hội mùa thu năm nay.

Trên sân ga không chỉ có gia đình lão Tống bịn rịn chia tay. Nhưng dù luyến tiếc đến mấy thì giờ phút chia xa cũng đã điểm. Chuyến tàu hay trễ giờ hôm nay lại đúng giờ lạ thường, còi tàu hú vang, bánh xe bắt đầu lăn.

“Bảo à! Bà lo xong vụ thu hoạch mùa thu sẽ lên thăm con nhé!”

Hỉ Bảo túm c.h.ặ.t cánh tay Mao Đầu gật đầu lia lịa về phía đoàn tàu. Mao Đầu bị véo đau mà không dám ho he, quay đầu lại thấy chị cả và anh rể tình cảm thắm thiết làm cậu càng thấy tủi thân.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 239 | Đọc truyện chữ