Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 237: Đón Tết ở Bắc Kinh và chuyến đi “mở mang tầm mắt” (2)
Tống Đông tranh nói:
"Còn không phải tại mẹ em ngớ ngẩn à? Chị cả đã bảo thời tiết này đi Trường Thành là tự tìm khổ, trên núi lạnh lắm. Nhưng mẹ em cứ nằng nặc đòi đi, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng phải đi dù biết rõ trên núi lạnh mà vẫn cứ đi!"
Tống Tây cũng hùa vào giải thích:
"Mẹ em bảo khó khăn lắm mới lên Bắc Kinh một chuyến sao có thể không đi Trường Thành chơi? Đợt trước người làng mình đi hết rồi, mẹ em không thể thua kém được. Còn bảo cái gì mà 'Bất đáo Trường Thành phi hảo hán', mẹ em muốn làm hảo hán!"
Bi kịch xảy ra như thế đấy. Tính Xuân Lệ thực ra rất giống bà cụ Triệu, tất nhiên không giống hệt nhưng đối mặt với kẻ ngốc cứ lao đầu vào chỗ c.h.ế.t, cô ấy can vài lần không được thì cũng mặc kệ. Dù sao lạnh một chút cũng không c.h.ế.t được. Hơn nữa cô ấy nghĩ lên đến nơi thấy lạnh quá chắc Viên Lai Đệ sẽ quay về ngay thôi? Nhưng Xuân Lệ đã lầm.
Nhắc đến chuyện đi Trường Thành hôm đó, ba anh em Đầu Bẹp đều rưng rưng nước mắt.
Nghe hai em kể lể, Đầu Bẹp cũng không kìm được nỗi lòng:
"Chị cả bảo muốn đi thì đi, lên đến nơi thấy lạnh quá thì xuống ngay không có xe buýt cũng chẳng sao, vào quán ngồi nhờ một tí rồi về thành phố. Kết quả mẹ em chẳng biết nghĩ gì cứ khăng khăng đòi leo Trường Thành!"
"Leo hai tiếng đồng hồ, bọn em đi theo hứng gió hai tiếng đồng hồ!"
"Nếu không phải cuối cùng ba em nổi cáu dẫn bọn em về thì mẹ em còn định đi tiếp, còn bảo người làng nói điêu, Trường Thành làm gì có ai? Nói hươu nói vượn, chẳng thấy ma nào cả!"
Ba đứa nhỏ bi phẫn vô cùng nhưng nghĩ đến tiền lì xì Xuân Lệ lén cho thì cũng vui lên được chút.
Quy củ ở Bắc Kinh thế nào chúng nó không rõ nhưng ở quê thì đúng là không có lệ anh chị em cùng thế hệ lì xì cho nhau. Dù Xuân Lệ lớn hơn chúng nó nhiều tuổi nhưng vẫn là cùng vai vế nên không cần thiết phải lì xì. Kể cả có cho thì cũng là bác cả Tống Vệ Quốc và bác gái Trương Tú Hòa đứng ra cho.
Lúc này Tống Vĩ ghé lại cười hì hì:
"Các em đoán xem, tại sao lần trước người làng đi leo Trường Thành thấy đông người mà lần này các em lại chẳng thấy ai?"
"Tại sao ạ?"
Ba anh em Đầu Bẹp đồng thanh hỏi.
Tống Vĩ cười gian xảo:
"Tại vì... mọi người đâu có ngốc!"
Mấy ngày nay nhiệt độ Bắc Kinh luôn ở mức âm 15 đến âm 20 độ, thi thoảng còn có tuyết rơi. Thời tiết này mà chạy lên núi thì cũng cần lòng dũng cảm to lớn lắm. À, còn cần tạm thời cất não đi nữa vì vô tri mới là dũng khí lớn nhất.
...
Đám anh em phía trước cười đùa ầm ĩ, bà cụ Triệu và Hỉ Bảo đi cuối cùng đương nhiên nghe thấy hết vì họ chẳng thèm hạ thấp giọng.
Bà cụ Triệu bất lực tột độ. Giờ phút này bà thực sự nghiêm túc kiểm điểm bản thân. Cái gì mà "dẫn đám ngốc đi chơi một vòng cũng chẳng sao"? Tiền thì chẳng tốn mấy đồng, bà cũng không tiếc tiền vé xe nhưng bà tiếc cái mặt mũi của mình!
Mất mặt quá thể!
May mà chưa kịp hối hận bao lâu thì đã đến quảng trường Tòa thị chính.
Dạ hội pháo hoa thực ra không phải dạ hội đúng nghĩa, chẳng có MC hay chương trình văn nghệ gì chỉ là đến giờ thì b.ắ.n pháo hoa cho mọi người xem. Vì là năm đầu tiên tổ chức nên có phần cập rập. Cũng may thời này người dân, kể cả dân Bắc Kinh gốc cũng chưa chắc đã được xem nhiều trò lạ nên khán giả vẫn rất nhiệt tình. Ăn cơm tối sớm, mặc ấm áp rồi ra quảng trường xí chỗ. Còn khoảng mười phút nữa mới bắt đầu, mọi người tụ tập tốp năm tốp ba tán gẫu. Tết nhất mà, chỉ riêng chuyện ăn uống cũng nói được cả buổi chẳng thấy chán chút nào.
Dưới sự dẫn dắt của Tống Cường, đoàn người Tống gia nhanh ch.óng tìm được một chỗ tốt. Nhìn qua thì không có gì đặc biệt nhưng khi pháo hoa bắt đầu b.ắ.n lên, mọi người mới thấy chỗ này tuyệt vời thế nào.
Tống Cường còn đang khoác lác:
"Anh đến đây xem trước rồi, hỏi han kỹ chỗ nào đẹp chỗ nào không. Đâu như thím ba, mùa đông đi leo Trường Thành, sao thím ấy không ra bờ biển hóng gió luôn thể? Mùa đông ấy à, trên núi và bờ biển là lạnh nhất!"
Tống Vĩ bên cạnh can:
"Anh đừng có quậy nữa, nhỡ thím ba nghe thấy lại đòi đi biển thật thì sao? Em không thương thím ấy đâu mà em thương ba thằng em họ này này, tội nghiệp quá. Kìa, đằng kia có bán trứng trà. Đầu Bẹp, anh cho tiền này, mày đi mua cho mỗi người hai quả."
Đầu Bẹp "úi" lên một tiếng rồi nhận tiền chạy biến ra hàng trứng trà, Tống Đông và Tống Tây cũng lon ton chạy theo.
Chuyện ba đứa nhỏ thích anh chị hai nhà Tống Vệ Quốc và Tống vệ Đảng là điều dễ hiểu. Ba mẹ chúng nó chẳng có đồng nào còn anh chị họ thì rủng rỉnh tiền tiêu. Đừng nói đại gia như Tống Cường, Tống Vĩ, ngay cả Xuân Mai, Xuân Phương làm ở xưởng dệt dưới quê cũng rất tốt với chúng nó. Mỗi tháng về nhà đều mang kẹo bánh mà trong nhà giờ chỉ có ba anh em Đầu Bẹp là trẻ con, đống quà vặt đó đi đâu thì ai cũng biết. Dù không phải mua riêng cho chúng nó nhưng chúng nó vẫn nhớ cái tình này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đúng rồi, Đầu Bẹp còn nhớ mẹ nó hay chê bai Xuân Mai, Xuân Phương sau lưng bảo hai chị không có tiền đồ, cấp ba cũng không thi đỗ chỉ tốt nghiệp cấp hai. Giờ người ta đi Bắc Kinh hết, chỉ có hai chị an phận làm công nhân nhà máy, lương ba cọc ba đồng, quá vô dụng.
Mỗi lần nghe thấy thế Đầu Bẹp lại trợn trắng mắt, quay sang dạy dỗ hai em song sinh với tư cách người từng trải và anh cả trong nhà: Đồ ngốc đừng có nghĩ nhiều, anh thấy hai chị Xuân Mai, Xuân Phương đều rất có tiền đồ, làm công nhân thành phố oai thế còn gì! Hơn đứt bà mẹ ngốc của chúng mình!
Dưới sự giáo d.ụ.c không ngừng nghỉ của Đầu Bẹp, Tống Đông và Tống Tây...
Lúc này mua xong trứng trà, ba đứa nhỏ vội vàng mang về cho anh chị và bà nội. Vừa khéo màn pháo hoa cũng bắt đầu.
Không có màn phát biểu rườm rà của lãnh đạo như đời sau, đến giờ là b.ắ.n pháo hiệu mở màn. Sau tiếng nổ lớn, một bông pháo hoa khổng lồ bung nở giữa bầu trời đêm đen kịt, màu sắc rực rỡ lóa mắt thu hút mọi ánh nhìn.
Ba anh em Đầu Bẹp sững sờ. Trước kia nghe Tống Cường nói đi xem pháo hoa, chúng nó hỏi pháo hoa là gì, Tống Cường bảo là pháo trúc.
Nhưng mà...
Đây là pháo trúc á?!
Tổ tông nhà pháo trúc cũng chẳng hoành tráng thế này đâu!!
Không chỉ ba đứa nhỏ ngẩn ngơ, Hỉ Bảo và bà cụ Triệu cũng ngửa cổ trợn mắt nhìn pháo hoa nở rộ trên bầu trời đêm. Phát pháo đầu tiên chỉ là màn chào sân, chủ yếu là tiếng nổ lớn, sau đó mới là bữa tiệc thị giác thực sự.
Từng chùm pháo hoa đua nhau bung nở, từ hình bông hoa đơn giản đến những chùm pháo liên hoàn, đủ màu sắc rực rỡ nhuộm sáng cả một vùng trời.
Giờ khắc này mọi người quên cả cái lạnh thấu xương của mùa đông, mắt không nỡ chớp vì sợ bỏ lỡ cảnh đẹp. Trên quảng trường, nhất thời không một tiếng động nào khác mà chỉ còn tiếng pháo nổ vang rền.
Cho đến khi bông pháo cuối cùng tan biến giữa không trung, loa phát thanh thông báo kết thúc buổi dạ hội pháo hoa, mọi người trên quảng trường mới chép miệng tiếc nuối, vẻ mặt thòm thèm bắt đầu giải tán.
Tống Cường lại bắt đầu khoe khoang:
"Anh bảo các em này, lần này chỉ là thử nghiệm thôi. Nếu hiệu quả tốt, khán giả hưởng ứng nhiệt liệt thì sau này năm nào cũng tổ chức. Mà còn làm hoành tráng hơn và nhiều kiểu hơn nữa, ai bảo năm nay hơi vội vàng chứ?"
Ba đứa nhỏ lại vui lên, nhưng nghĩ lại năm nay là được đi ké, còn sau này...
Tống Vĩ nhận ra điều đó, chỉ vào hàng ăn vặt chưa dọn bên cạnh dỗ dành:
"Đằng kia có khoai nướng, ngô nướng kìa, ăn không? Anh mời."
Ba đứa nhỏ lập tức lại hớn hở.
Bà cụ Triệu cũng hào hứng cảm thán với Hỉ Bảo:
"Thế mới bảo dưới chân thiên t.ử là nhất, cái gì cũng tốt. Ở quê mình bảo mua thịt không cần phiếu nhưng nhiều hôm bà ra huyện sớm mà thịt đã bán hết sạch. Đâu như Bắc Kinh, chiều bà đi chợ mà sạp thịt vẫn còn một nửa, không chỉ thịt lợn thịt gà, ngay cả thịt bò lần nào đi cũng có. Còn cái pháo hoa này nữa... đúng không? Gọi là pháo hoa nhỉ? Quê mình chỉ có pháo trúc, nghe mỗi tiếng nổ. Cũng chỉ có ông nội con thương cháu, năm nào cũng bỏ tiền mua cho mấy hộp chơi cho đỡ thèm, chứ bà thì tiếc lắm."
Hỉ Bảo cười tít mắt dựa vào vai bà cụ, bà nói gì cô cũng gật đầu phụ họa. Đợi bà nói xong, cô mới bảo:
"Nếu Bắc Kinh tốt thế thì bà nội đừng về nữa, ở lại đây với con đi ạ!"
"Thế sao được?" Bà cụ Triệu theo bản năng từ chối nhưng thấy Hỉ Bảo tiu nghỉu, bà lại đổi giọng, "Bảo à, chờ con tốt nghiệp đại học tìm được việc làm ở Bắc Kinh, thành gia lập nghiệp rồi, lúc đó nếu con bảo muốn đón bà lên ở cùng thì bà nhất định sẽ đồng ý."
"Vâng ạ! Thế mình quyết định vậy nhé!"
Hỉ Bảo vui sướng vô cùng. Cũng chính lúc này, cô mới bộc lộ đặc điểm của chi thứ ba của Tống gia. Từ Hỉ Bảo đến Xú Đản rồi Đầu Bẹp và cặp song sinh, tất cả đều có khí chất "biết đủ là vui", đương nhiên không giống Viên Lai Đệ mà là giống Tống Vệ Dân.
Đôi khi biết đủ mới cảm thấy hạnh phúc vui vẻ.
Lúc này bà cụ Triệu cũng nghĩ đến vợ chồng con trai thứ ba thì không khỏi nhíu mày:
"Trường Thành có gì đẹp đâu? Đám ngốc ấy cứ đòi lên đấy chịu rét. Pháo hoa đẹp thế này, đời bà chưa thấy cái gì đẹp hơn thế mà lũ ngốc lại chẳng nói năng gì. Đồ gì đâu ấy!"
Hỉ Bảo dứt khoát lắc đầu:
"Con không biết."
"Không biết là tốt, con mà biết lũ ngốc nghĩ gì thì con cũng ngốc theo đấy."
Bà cụ Triệu kết luận.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận