Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 233: Bà cụ Triệu lên Bắc Kinh ăn Tết (1)
Từ nửa tháng trước bà cụ Triệu đã rục rịch chuẩn bị lên Bắc Kinh. Thế nhưng độ khó của việc mua vé tàu vượt xa sức tưởng tượng của bà cụ. Vốn định đi trước khi Hỉ Bảo thi cuối kỳ, cuối cùng phải lùi lại đến tận khi kỳ thi kết thúc.
Trong quá trình mua vé lại xảy ra một chuyện ngoài ý muốn nho nhỏ.
Viên Lai Đệ nằng nặc đòi đi Bắc Kinh cho bằng được, lý do là nhớ Xú Đản.
"Xú Đản à! Xú Đản của tôi à! Bảy tám năm rồi tôi chưa được gặp nó!"
Sau bao nhiêu lần chịu thiệt, cuối cùng Viên Lai Đệ cũng khôn ra được một chút, biết phải đ.á.n.h tiếng trước còn biết lợi dụng chồng con để đạt được mục đích.
Bà ta vừa ăn vạ trước mặt Tống Vệ Dân đòi đi cùng vừa xúi giục ba đứa con trai Đầu Bẹp, Tống Đông, Tống Tây đến khóc lóc ỉ ôi với ông bà nội. Tính ra bà cụ Triệu đã đi Bắc Kinh hai lần, người trong thôn cũng nhờ vụ Lưu Cần đi tìm chồng mà được ké một chuyến. Ngày thường nghe họ khoác lác về những điều mắt thấy tai nghe ở Bắc Kinh làm Viên Lai Đệ khó chịu muốn c.h.ế.t. Lần này cuối cùng cũng tìm được cớ, bà ta sống c.h.ế.t đòi đi bằng được.
Ban đầu bà cụ Triệu không mua được vé, may nhờ Tống Cúc Hoa nghe chuyện bảo chồng tìm cách xoay xở mới kiếm được vé tàu. Một khi đã có cửa, mấy đồng tiền vé lẻ tẻ chẳng bõ bèn gì trong mắt bà cụ.
Vừa nghe tin Viên Lai Đệ và ba đứa cháu muốn đi Bắc Kinh mở mang tầm mắt, bà cụ Triệu bĩu môi:
"Một lũ ngốc mà cũng đòi đi mở mang tầm mắt? Thôi được rồi, muốn đi thì đi, dẫn đám ngốc đi chơi một vòng cũng chẳng sao."
Lão Tống gật gù:
"Thế cũng tốt, bà đi một mình tôi không yên tâm. Có vợ chồng thằng ba đi cùng lại mang được thêm ít quà Tết, đồ nhà làm bao giờ chẳng hơn đồ mua."
Bà cụ Triệu cũng nghĩ vậy.
Ban đầu bà cụ định đi một mình vì lão Tống không thích đi xa, vả lại Tết nhất trong nhà cũng không thể vắng người trụ cột. Tống Cúc Hoa còn dặn đi dặn lại là mang ít đồ thôi, tốt nhất là đi người không vì tàu xe dịp Tết đông nghịt người. Lúc ấy bà cụ còn đang tiếc đứt ruột đống quà cáp cất công chuẩn bị, giờ thì hay rồi tự dưng có thêm hai lao động chân tay.
Thế là bà cụ Triệu chuẩn bị mấy bao tải lớn nhỏ. Tống Vệ Dân vai gánh tay xách, bà cụ và Viên Lai Đệ cũng cầm không ít. Còn Đầu Bẹp tuy không phải khuân vác nhưng được giao một nhiệm vụ vô cùng gian khổ đó là trông chừng hai đứa em Tống Đông, Tống Tây.
Đầu Bẹp:
"...... Bà thà bảo con vác đồ còn hơn."
Dù sao thì lần này Viên Lai Đệ cũng được toại nguyện. Tiếc là chưa vui được bao lâu thì bà ta đã bị dọa c.h.ế.t khiếp.
Trước đây nơi xa nhất Viên Lai Đệ từng đến chỉ là huyện lỵ mà huyện lỵ không có ga tàu hỏa. Muốn đi tàu phải bắt xe lên thành phố rồi từ bến xe sang ga tàu, cuối cùng mới được lên tàu.
Từ lúc ngồi lên ô tô tim Viên Lai Đệ cứ đập thình thịch. Lần đầu tiên rời khỏi huyện lỵ, lần đầu tiên ngồi ô tô, lần đầu tiên đến thành phố lớn, lần đầu tiên nhìn thấy tàu hỏa...
Cái gì cũng là lần đầu tiên đã đành mấu chốt là bà ta lại nhát gan. Khó khăn lắm mới qua cửa soát vé vào sân ga, đúng lúc có một đoàn tàu chuẩn bị rời bến còi tàu hú lên một tiếng ch.ói tai, bà ta sợ quá ngồi phịch xuống đất hồn xiêu phách lạc.
"Đầu Bẹp kệ hai em đấy, ra đỡ mẹ mày dậy!"
Bà cụ Triệu tức điên người, thầm nghĩ may mà lần này đi toàn người nhà chứ nếu kéo cả đám đồng hương đi cùng như lần trước thì có mà mất hết mặt mũi với tổ tông. Nhìn sang ba đứa cháu lại thấy chúng nó bình tĩnh lạ thường, trừ việc mắt tròn mắt dẹt nhìn ngó lung tung thì không có hành động nào làm mất mặt cả.
Bà cụ Triệu quàng cái túi trên tay vào cổ Tống Vệ Dân tay kia túm c.h.ặ.t lấy Tống Tây hiếu động hơn rồi dặn Tống Đông:
"Nắm c.h.ặ.t t.a.y em mày vào, ở đây đông người, nếu dám chạy lung tung coi chừng bị người ta bắt cóc đấy!"
Tống Đông lập tức nắm c.h.ặ.t t.a.y em trai, nó không sợ bị bắt cóc, nó sợ bị bà nội mắng.
Bên kia Đầu Bẹp hì hục kéo mẹ dậy hổn hển đuổi theo bà nội và ba, miệng không ngớt càm ràm:
"Nhát gan thì đừng có đòi đi, mất mặt quá. Đi thôi, đi nhanh lên, nếu không sợ bà nội mắng thì con mặc kệ mẹ đấy."
Viên Lai Đệ vốn đã kinh hồn bạt vía, nghe con trai nói thế càng thêm tủi thân. Nghĩ đến con cái nhà bác cả, chú hai, dù có tiền đồ hay không thì đứa nào cũng hiếu thuận, sao đến lượt con mình lại...
Khó khăn lắm mới chen lên được tàu. Thời này đường sắt toàn một màu tàu xanh. Xuân thu thì không sao, mùa hè tuy nóng bức nhưng ít ra còn mở được cửa sổ. Còn mùa đông thì chỉ có một chữ: Lạnh.
Bà cụ Triệu mua vé ngồi, hơn nữa ga bà lên chỉ cách ga xuất phát hai trạm nên lúc đầu tàu chưa đông lắm, dễ dàng tìm được chỗ ngồi theo hướng dẫn của nhân viên. Bà mua bốn vé người lớn, ngoài ba người lớn thì Đầu Bẹp 11 tuổi cũng phải mua vé người lớn vì nó cao tướng, dù mặt mũi còn non choẹt nhưng đã cao hơn 1 mét 5 nhỉnh hơn bà nội cả cái đầu. Còn Tống Đông, Tống Tây còn bé nên được miễn vé, đương nhiên cũng không có chỗ ngồi riêng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trên tàu, một hàng ghế có ba chỗ ngồi đối diện nhau, ở giữa có cái bàn nhỏ. Lúc mới lên, đối diện có hai chỗ trống, bà cụ Triệu cho hai cháu nhỏ ngồi còn mình thì loay hoay cất hành lý lên giá, nhét xuống gầm ghế. Vừa ổn định chỗ ngồi thì tàu cũng sắp chạy.
Lúc này bà cụ Triệu vẫn chưa hiểu lời Tống Cúc Hoa dặn dò: Tết nhất tốt nhất đừng đi đâu, có đi cũng đừng mang vác lỉnh kỉnh. Nhưng rất nhanh bà cụ đã thấm thía.
Tàu chuyển bánh, qua mỗi ga lại dừng đón khách. Chưa qua nổi ba ga, toa ghế ngồi đã chật như nêm cối chẳng khác nào hộp cá mòi.
Tống Đông và Tống Tây, một đứa được bà cụ Triệu bế, đứa kia Viên Lai Đệ bế, chỗ ngồi ban nãy đã nhường cho người khác. Dọc đường đi, vô số hành khách mua vé đứng lên tàu, ai nấy tay xách nách mang, người sát người, bao sát bao. Có người tưởng mình lo xa mang theo ghế gấp, kết quả lên tàu chẳng tìm nổi chỗ mà đặt ghế xuống.
Từ thành phố nơi họ ở, tàu chạy ròng rã hai ngày hai đêm mới đến ga Bắc Kinh. Lần Hỉ Bảo nhập học nhờ nhóm Tống Cường xoay xở được vé giường nằm, tuy nằm lâu cũng đau lưng mỏi gối nhưng so với lần này thì đúng là thiên đường. Ngay cả lần thứ hai bà cụ Triệu lên Bắc Kinh, dù đi vé ngồi nhưng vì đông người làng đi cùng, chiếm hơn nửa toa xe, rảnh rỗi buôn chuyện nên cũng đỡ buồn chán.
Còn lần này...
Chưa được nửa ngày thì bà cụ Triệu đã bắt đầu hối hận.
Lượng người đi lại dịp xuân vận thời này chắc chắn không kinh khủng bằng đời sau nhưng vì tàu ít, chạy chậm nên độ đáng sợ lại vượt xa. Hơn nữa tàu lúc này không phục vụ nước nóng, tuy có xe đẩy bán đồ ăn đi lại nhưng vì lối đi chật cứng người nên xe không qua nổi. Muốn mua đồ ăn phải tự thân vận động xuống toa hàng ăn. Mà muốn len qua biển người đó đâu phải chuyện dễ dàng.
Đến lúc này bà cụ Triệu mới thấy may mắn vì đã mang theo ông con trai ngốc nghếch.
"Vệ Dân, cầm tiền với phiếu gạo này xuống toa hàng ăn mua ít đồ ăn về đây, cố gắng mua đồ nóng sốt, kiếm thêm ít nước nóng nữa."
Trên tàu mua cơm vẫn cần phiếu gạo nhưng đồ ăn vặt khác thì không cần. Tống Vệ Dân mặt mày đau khổ nhận tiền và phiếu, quay sang hỏi mấy đứa con trai:
"Đứa nào đi cùng ba không? Đầu Bẹp?"
"Không không, con trông em."
Đầu Bẹp từ chối thẳng thừng. Nó đâu có ngốc, chen chúc thế kia để thành đầu bẹp thật à.
Tống Đông và Tống Tây cũng đồng loạt lắc đầu, hai anh em vốn lanh lợi đã bắt đầu giục ba:
"Ba đi nhanh lên, ba đi rồi bọn con mới được ngồi chỗ của ba chứ!"
Nếu nói mua đồ ăn là cực hình thì đi vệ sinh còn cực hình hơn gấp bội vì cái này không ai làm hộ được. Thế là mấy người không ai bảo ai đều hạn chế uống nước. Dù vậy sau hai ngày hai đêm, ai nấy đều trải qua những màn chen lấn kinh hoàng. Thảm nhất là hai anh em sinh đôi, nhịn đến mức không chịu nổi mới đi, kết quả đi được nửa đường thì... tè ra quần. May mà mang theo nhiều hành lý, quần áo dự phòng có đủ nên cũng qua chuyện.
Cuối cùng sau chuyến hành trình hai ngày hai đêm đầy gian nan, tàu cũng dừng bánh tại ga Bắc Kinh. Đoàn người nhà bà cụ Triệu dốc hết sức bình sinh chen khỏi đám đông xuống tàu, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Sống sót quả thật không dễ dàng...
Sau này có đi thăm Hỉ Bảo thì chọn lúc vắng vẻ mà đi, Tết nhất đừng có dại mà bon chen...
Ngay cả người từng đi tàu như bà cụ Triệu còn toát mồ hôi hột, huống hồ là đám "hai lúa" lần đầu ra tỉnh như ba con Tống Vệ Dân. Đặc biệt là Đầu Bẹp, hít hà không khí trong lành, nó thầm cảm ơn anh Mao Đầu rối rít.
Hồi Mao Đầu đi học, Đầu Bẹp cũng đòi đi theo nhưng bị ông anh lúc đầu đồng ý sau lại từ chối phũ phàng. Vì chuyện đó mà nó giận dỗi mãi, giờ nghĩ lại chắc chắn anh Mao Đầu thương nó, sợ nó chịu khổ nên mới kiên quyết không cho đi.
Hiển nhiên đây là một sự hiểu lầm tai hại nhưng tốt đẹp.
Ra khỏi sân ga bà cụ Triệu nhìn thấy ngay Xuân Lệ đang đứng đợi.
Là người rảnh rỗi hiếm hoi trong nhà, dù đang m.a.n.g t.h.a.i nhưng nhiệm vụ đón người thân vẫn rơi vào tay Xuân Lệ. Thời buổi này bà bầu cũng chẳng kiêng khem gì nhiều, ở quê khối người bụng vượt mặt vẫn ra đồng làm việc thậm chí đẻ rơi ngay tại ruộng. Xuân Lệ mới m.a.n.g t.h.a.i bốn tháng, đương nhiên sinh hoạt đi lại vẫn bình thường.
Để mọi người dễ nhận ra, hôm nay Xuân Lệ cố ý mặc chiếc áo len cổ lọ màu đỏ tươi, quần bông đen dày sụ, khoác ngoài là chiếc áo dạ dài quá gối màu đỏ sẫm, cổ quàng khăn len đỏ do cô tự đan.
Bà cụ Triệu gọi đám con cháu ngốc nghếch theo sau, đi thẳng đến trước mặt Xuân Lệ đang ngó nghiêng lung tung:
"Nhìn cái gì đấy? Bà ở đây này!"
"A, bà xuống tàu rồi ạ? Bà có mệt không?"
Xuân Lệ vội vàng đưa tay định đỡ đồ cho bà cụ Triệu nhưng bị bà gạt đi.
"Mày hai dắt thằng Tống Đông Tống Tây đi." Bà cụ Triệu biết thừa Xuân Lệ đang mang thai. Trước kia bà bầu phải làm việc là do hoàn cảnh ép buộc chứ giờ có điều kiện tội gì phải khổ? Hơn nữa đồ đạc bà mang lên toàn thứ cồng kềnh, bà xót cháu gái lại sợ hai thằng cháu nghịch ngợm chạy lung tung nên quay sang quát: "Chị họ chúng mày đang có em bé đấy, liệu hồn mà đi đứng cho cẩn thận, không thì về nhà bà tẩn cho một trận!"
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận