Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 231: MC Mao Đầu gây ấn tượng mạnh (2)
Lưu Hiểu Lộ hâm mộ vô cùng lại một lần nữa hối hận vì chọn sai trường.
Hỉ Bảo thỉnh thoảng nghe được một hai câu, rất tán đồng. Tuy nhiên cô không cho rằng Lưu Hiểu Lộ nên thi vào trường điện ảnh, cô thấy khoa Báo chí phù hợp với Lưu Hiểu Lộ hơn.
Tưởng Lưu Hiểu Lộ nói vài ba hôm là thôi, ai ngờ cô ấy hứng thú cực cao. Kể chán chê chuyện dạ hội, cô ấy lại chuyển sang tuyên truyền về độ nổi tiếng siêu cao của Hỉ Bảo ở Học viện Điện ảnh. Nào là lần đầu đến đã có người chờ ở cổng, liếc mắt cái là nhận ra ngay, hộ tống suốt chặng đường vào lễ đường đến nơi rồi vẫn bịn rịn không nỡ rời đi...
Giữa những lời lải nhải của Lưu Hiểu Lộ về Học viện Điện ảnh, tuần thi cử đã đến.
Đại học khác cấp ba. Chưa nói đến số môn thi nhiều hơn, chỉ riêng lịch thi đã đủ đau đầu. Vì phải cân nhắc đến các khoa khác, nhất là năm nhất có nhiều môn học chung bắt buộc nên thời gian thi phải thống nhất toàn trường. Do đó lịch thi các môn cực kỳ kỳ quặc, không phải ngày thi ba môn thì là ba ngày thi một môn. Khoa trương nhất là môn cuối cùng lại thi sau môn áp ch.ót tận bốn ngày.
Hỉ Bảo cầm lịch thi trên tay dụi mắt mấy lần, không khỏi nghi ngờ thầy cô xếp lịch có ý định chơi khăm sinh viên hay không. Chiều hôm đó về nhà cô không nhịn được kể với Xuân Lệ.
"Ai rảnh hơi mà chơi khăm các em? Chẳng qua trường nhiều khoa quá, sắp xếp cho bao nhiêu sinh viên đâu phải chuyện dễ."
Xuân Lệ thong thả ôm ca tráng men uống nước đường đỏ. Cô ấy thích uống nước hơi nóng, dù sao trời ngày càng lạnh. Còn đường đỏ, món này trước kia là hàng hiếm phải mua hạn chế, giờ chỉ cần có tiền muốn mua bao nhiêu cũng được.
Ừm, cũng giống sữa mạch nha ấy, bày bán đầy cửa hàng, giá cả niêm yết rõ ràng, muốn vác cả chục cân về cũng chẳng ai quản miễn là đủ tiền.
Chính nhờ nguồn cung cấp thực phẩm bổ dưỡng dồi dào mà mùa đông này Xuân Lệ sống rất thoải mái. Cô ấy vốn không thiếu tiền, trước kia ăn ở tại nhà máy trừ tiền gửi về quê thì mấy năm qua cũng tích cóp được một khoản kha khá. Đào An tuy mấy năm trước đi học không kiếm ra tiền nhưng giờ đỗ cao học, đi theo giáo sư làm nghiên cứu, mỗi tháng cũng kiếm được 50-60 đồng.
Thực ra dù Tống Cường không đề nghị mua nhà giúp thì Xuân Lệ cũng đang cân nhắc. Có điều cô ấy không định mua to, chỉ tính mua căn nhỏ tầm mười mấy hai mươi mét vuông, hai vợ chồng ở thế là đủ.
Giờ thì hay rồi, Tống Cường bỏ tiền mua nhà lại bảo Xuân Lệ có thể trả dần trong mười năm. Xuân Lệ trút được gánh nặng, hơn nữa kết hôn bao năm mới có mụn con nên cô ấy càng không tiếc tiền tẩm bổ cho mình.
Hỉ Bảo nhìn chị cả từ đầu đến chân không kìm được buông lời thật lòng:
"Chị cả, sao em cảm giác mỗi lần về nhà chị lại béo lên một vòng thế? Nhất là mặt ấy, trước kia là mặt trái xoan, giờ thành..."
"Mặt trái xoan bầu bĩnh à?"
Xuân Lệ sờ mặt, cô ấy cũng thấy dạo này mình tròn trịa hẳn ra, nhưng bà bầu mà, lúc này không béo thì đợi lúc nào? "Không, là mặt trái xoan nằm ngang." Hỉ Bảo cười tít mắt trả lời rồi chạy biến xuống bếp trước khi Xuân Lệ kịp nổi đóa, "Em đi nấu cơm đây, tối nay mình ăn lẩu bò!"
Mùa đông giá rét còn gì tuyệt hơn ăn lẩu chứ?
Không thèm nghĩ xem lát nữa Xuân Lệ xử lý mình thế nào, Hỉ Bảo nhanh nhẹn sơ chế nguyên liệu. Không biết do khác biệt vùng miền hay do thiếu thốn quá lâu mà từ khi thực phẩm được cung ứng thoải mái, người dân Bắc Kinh bắt đầu điên cuồng tích trữ đồ ăn.
Phổ biến nhất là cải thảo và củ cải, không mua từng cây từng cân mà mua từng bao tải mang về nhà. Đúng rồi, bao tải toàn loại to 50 cân.
Nhà Hỉ Bảo hiện tại cũng dành riêng một phòng để chứa đồ ăn. Tống Cường còn thề sang năm nhất định phải đào hầm. Thực ra hai cái sân này vốn có hầm nhưng do bỏ hoang hai ba mươi năm nên hỏng hết rồi. Khổ nỗi anh ta nảy ra ý định quá muộn, ở Bắc Kinh cứ qua tháng 11 là đất đông cứng lại không đào nổi nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngoài cải thảo củ cải, trong nhà còn có nguyên tảng sườn heo, cả cái đùi heo, chưa kể hôm qua Tống Cường vác về gần trăm cân xương bò, thịt bò, lòng bò...
Lúc đó Hỉ Bảo sững sờ. Nghe bảo bây giờ mọi người đều mua như thế, mua ít còn bị chủ sạp lườm nguýt thậm chí đập d.a.o dọa, cô hơi sợ, cố nhớ lại những lần đi chợ trước đây.
Cô chắc chắn mình từng mua một bó hành, hai củ tỏi, một bìa đậu và 5 lạng thịt heo lại còn nhờ chủ quán thái sợi hộ.
Kết hợp trải nghiệm bản thân và lời kể rõ ràng là phóng đại của Tống Cường, Hỉ Bảo tin chắc ông anh rảnh rỗi sinh nông nổi trêu mình chơi làm gì có chuyện quá đáng thế? Dù sao cô chưa bao giờ bị ai lườm cả.
Dù thế nào thì nguyên liệu sẵn trong nhà cũng tiện thật. Rửa rửa thái thái một lúc là đủ đồ nhúng lẩu. Có rau có thịt, có nấm, tất nhiên không thể thiếu bánh gạo và mì sợi ăn kèm.
Đáng nói là dù thực phẩm dồi dào nhưng gạo vẫn cần phiếu. May mà bánh gạo không cần, còn mì sợi thì cửa hàng có bán loại đóng gói rất đẹp. Nhà lão Tống ở đây chủ yếu ăn hai món này, hiếm khi nấu cơm xào rau.
Mọi người lục tục trở về.
Tống Cường và Tống Vĩ dạo này đều ở Bắc Kinh, tuy thi thoảng mất tích một hai ngày nhưng đa phần vẫn có mặt. Xuân Lệ thì khỏi nói, giờ cô ấy làm quan nhàn tản. Sinh viên Đại học Bắc Kinh vốn ngoan, sắp thi cử lại càng cắm đầu ôn thi nên chẳng ai nghĩ đến chuyện khác. Là nhân viên hậu cần quản lý ký túc xá, Xuân Lệ quá nhàn rỗi. Ngay cả Đào An gần đây cũng được nghỉ, nghe nói ra Tết mới bận tiếp.
Bữa tối cũng chỉ có chừng ấy người, Xú Đản bị hạn chế tự do, Mao Đầu muốn đến nhưng sợ mang họa cho gia đình nên cố nhịn, dù sao ở trường cũng có khối người mời cậu đi ăn tiệm.
Trong bữa ăn nhắc đến chuyện thi cử, các anh chị đều nhắc Hỉ Bảo đừng học quá sức, thành tích quan trọng nhưng không bằng sức khỏe.
Hỉ Bảo cạn lời, cô có thấy mình học quá sức đâu vẫn như mọi khi mà? Chỉ là thi cuối kỳ thôi có cần khoa trương thế không?
Rất nhanh, Hỉ Bảo phát hiện ra các bạn học của mình đúng là khoa trương thật.
Mùa đông miền Bắc quá lạnh, dù trường có phòng tự học nhưng bình thường chẳng ai đi thâu đêm. Nhưng đến tuần thi cử đừng nói phòng tự học, ngay cả thư viện cũng chật ních người. Hỉ Bảo theo thói quen đến thư viện trả sách và mượn cuốn mới, vào đến nơi thì choáng váng vì biển người. Không nói quá chút nào, thư viện chỗ nào cũng có người, hành lang cũng có người mang ghế gấp ra ngồi học.
Ký túc xá cũng tương tự. Có người không chịu được cảnh thâu đêm nên chọn ngủ muộn vài tiếng. Lúc này chỉ có thể ở trong phòng. Lại vì trong phòng lộn xộn, người đọc thầm, người nói chuyện nên có người mang ghế ra hành lang, phòng giặt, thậm chí cả nhà vệ sinh.
Vương Đan Hồng đặc biệt thích ở trong nhà vệ sinh, theo lời cô ta thì ở đó yên tĩnh, đèn sáng lại thêm mùi vị "nâng cao tinh thần".
Các bạn khác: "......"
Ôn thi trong nhà vệ sinh quả là một ý tưởng hay nhưng không phải ai cũng có sự quyết đoán như Vương Đan Hồng. Cô ta đã thề phải giành học bổng kỳ này mà điểm đầu vào chỉ ở mức trung bình nên phải nỗ lực hơn người thường gấp bội.
Ở Đại học Bắc Kinh, đại đa số sinh viên đều chăm chỉ, chuyện thi lại là hãn hữu. Nhưng cũng vì thế mà giành học bổng càng khó hơn lên trời.
Lưu Hiểu Lộ sớm đã nhìn thấu sự đời, cảm thấy không cần thiết vì mấy đồng tiền mà hành xác, dù sao cô ấy tự tin qua môn toàn tập.
Hỉ Bảo cũng thế, cô chỉ ham học ham đọc nhưng không để ý đến thành tích thứ hạng. Vì vậy sau thoáng kinh ngạc thì cô vẫn học hành điều độ, đến giờ là đi ngủ, không vì thi cử mà đảo lộn giờ giấc sinh hoạt.
Thi xong ba môn liên tiếp, Hỉ Bảo được nghỉ hai ngày rưỡi, chiều ngày kia mới thi môn thứ tư.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận