Hắn… đang ép ta.

Muốn ta trước làm thông phòng, rồi sau đó nâng lên làm thiếp.

Chẳng khác nào tiền trảm hậu tấu.

Hoàn toàn không để ý đến ý tứ của Tần tiểu thư.

Sau này, ta còn có thể sống yên ổn sao!

22

Nghe lời ấy, ngay cả lão phu nhân cũng nhíu mày, thở dài:

“Đứa nhỏ này, sao lại nóng vội như vậy, không hiểu đạo lý ‘chậm thì tròn’…”

Lý ma ma và Xuân Hạnh đều khuyên ta:

“Đây là thể diện đại thiếu gia cho ngươi.”

“Ngươi vào cửa trước thiếu phu nhân, đã chiếm được thế trước.”

“Ngươi lại là người trong phủ, biết gốc biết rễ, chẳng phải dễ hơn thiếu phu nhân từ ngoài vào sao? Thiếu gia là đang tính cho ngươi đấy!”

Các nha hoàn khác cũng khuyên:

“Cũng chỉ có Thanh Y tỷ tỷ dung mạo như hoa như ngọc, mới có được thể diện này.”

“Phải đó, đại thiếu gia khi nào để tâm đến nữ t.ử như vậy…”

Nhưng ta không muốn!

Ta không cần cái thể diện này!

Bỗng nhiên ta nghĩ, nếu gương mặt này mang lại cho ta nhiều tai họa như vậy, thà rằng không có nó còn hơn.

Nghĩ vậy, ta đột ngột rút cây trâm trên đầu xuống.

“Vậy thì ta hủy đi khuôn mặt này!”

Nói xong, đưa thẳng về phía mặt mà rạch xuống!

Lão phu nhân kinh hãi:

“Thanh Y!”

Lý ma ma, Xuân Hạnh cùng mọi người vội chạy tới giữ tay ta.

“Ngươi đừng làm bậy!”

“Có đến nỗi vậy không!”

“Chuyện gì cũng có thể thương lượng!”

Vì ta ra tay quá nhanh, đầu nhọn đã sượt qua mặt, làm rách một chút da.

Ngay sau đó, cây trâm bị Lý ma ma giật lấy.

Lão phu nhân vừa lo vừa giận, đ.á.n.h ta mấy cái:

“Tính khí này của ngươi là thế nào!”

“Ta còn ở đây, ngươi đã muốn c.h.ế.t muốn sống, vậy ta phải làm sao!”

Nói rồi vội vàng sai người bôi t.h.u.ố.c băng bó cho ta, lại còn cho người thay phiên canh chừng, không để ta ở một mình.

Còn ta thì tâm như tro tàn.

Chỉ cảm thấy trời đất rộng lớn, mà lại không có chỗ dung thân cho ta.

Chi bằng… kết thúc cho xong!

Ngay lúc mọi thứ rối ren, bên ngoài bỗng có người đến báo:

“Lão phu nhân! Tam lão gia sai người về báo tin — Hoàng thượng băng hà rồi!”

23

Hoàng thượng băng hà.

Lão phu nhân lập tức sững người, vội hỏi:

“Là giờ nào?”

Người báo tin đáp:

“Đêm qua, giờ Tý. Nay triều đình rối loạn, Tam lão gia mấy ngày này không về phủ, sai tiểu nhân về báo một tiếng.”

Lão phu nhân ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ, lẩm bẩm:

“Người mới hơn bốn mươi… sao lại đi nhanh như vậy…”

Lý ma ma niệm một câu “A Di Đà Phật”, rồi nhỏ giọng nói với ta:

“Tiểu cô nương, hoàng thượng băng hà, toàn thiên hạ phải thủ quốc tang, trong vòng trăm ngày không được cưới gả.”

“Vẫn còn thời gian, chuyện của ngươi với đại thiếu gia còn có thể xoay chuyển, ngàn vạn lần đừng nghĩ quẩn.”

Tuy có phần không phải.

Nhưng Hoàng thượng mất vào lúc này, đối với ta lại là tin tốt.

Ta chỉ cảm thấy sợi dây siết cổ mình bỗng nới lỏng, có được một chút hơi thở.

Có lẽ vì biến cố đột ngột, sắc mặt lão phu nhân trở nên kỳ lạ.

Người ngồi một mình trầm tư rất lâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Thấy ta đã từ bỏ ý định tự tận, mới cho ta lui về phòng.

Đêm ấy, ta bỗng mơ một giấc mộng kỳ lạ.

Một nữ t.ử dung mạo mơ hồ ôm ta vào lòng, nụ cười dịu dàng vô cùng.

“Thanh nhi… Thanh nhi…”

“Mẫu thân thích nhất là Thanh nhi ngoan ngoãn… đợi phụ vương con đ.á.n.h trận trở về… cha mẹ sẽ đưa con đi câu cá…”

24

Triều đình xảy ra đại sự.

Tống Triệt cũng bận rộn hẳn lên.

Tạm thời không rảnh để ý đến ta.

Nhưng hắn tai thính mắt tinh, vẫn biết chuyện đêm qua.

Đặc biệt sai tiểu tư đến dặn dò ta:

“Đại gia nói rồi, quốc tang cũng chỉ trăm ngày.”

“Cô nương cứ an tâm nghỉ ngơi, trăm ngày sau dọn qua cũng không muộn.”

Nói xong, tiểu tư ngẩng đầu nhìn ta đầy mong đợi.

Thấy ta mặt không biểu tình, hắn dè dặt đứng dậy:

“Thanh Y tỷ tỷ, trong lòng đại gia có tỷ… chỉ là không biết nói…”

“Chiếc trâm hoa tặng tỷ, là đặc biệt đến hiệu bạc danh tiếng nhất kinh thành đặt làm, tốn hai mươi quan tiền.”

“Phòng tây sương giờ chất đầy vải vóc trang sức… tỷ đến xem sẽ biết, đại gia từ nhỏ không cha không mẹ, ngoài lạnh trong nóng, chỉ là chịu thiệt vì miệng lưỡi không khéo…”

Ta cười lạnh:

“Ừ, biết rồi, ngươi về đi.”

Tiểu tư đi ba bước lại ngoái đầu một lần…

“Thanh Y tỷ tỷ… haiz…”

Hắn đi rồi, ta khẽ cười nhạt.

Còn gì để cứu vãn nữa? Xem một người thế nào, chẳng phải là nhìn việc hắn làm, nghe lời hắn nói sao?

Tống Triệt người này… giả dối đến cực điểm!

Ta sớm đã lĩnh giáo rồi!

Tiếp đó, ta giả vờ chấp nhận số phận.

Không làm ầm, không oán trách.

Ngày ngày yên tĩnh trong viện, thêu thùa nuôi chim.

Mọi người dần tin rằng ta cam tâm làm di nương của Tống Triệt.

Có mấy nha hoàn còn vừa ghen vừa tị:

“Sau này tỷ tỷ phát đạt rồi, đừng quên bọn muội nhé.”

Ta mỉm cười đáp ứng.

Kỳ thực, trong lòng ta đã có tính toán.

Trước kia là đường cùng, nay bỗng nhiên liễu rậm hoa tươi.

Đây chính là cơ hội trời ban, ta tuyệt không bỏ lỡ!

Những năm qua, ta cũng không phải không hiểu biết.

Ta biết trong kinh có nhiều tiêu cục có thể đưa người đi xa.

Tùy theo đường dài ngắn, một người khoảng ba đến năm lượng bạc.

Giá cả công bằng, già trẻ không lừa.

Ba năm trước, trong phủ có một vị Thường ma ma được con trai đón về Giang Nam phụng dưỡng.

Chúng ta giao tình không tệ, bà từng để lại địa chỉ cho ta.

Nói rằng nếu có duyên, sau này còn gặp lại.

Nếu kinh thành đầy rẫy hiểm ác, vậy ta liền đi Giang Nam, nương nhờ cố nhân.

Ta tuy chỉ có chút tích góp, nhưng tay chân đầy đủ, ắt có thể sống qua ngày.

Nếu quả thật như lời Tống Triệt nói, ngoài kia toàn là kẻ xấu, cũng không sao.

Ngay cả hủy dung ta còn không sợ.

Cùng lắm liều một trận sống c.h.ế.t.

Cũng tuyệt không chịu uất ức dưới tay Tống Triệt nữa!

25

Vài ngày sau, ta mượn cớ ra ngoài mua điểm tâm cho lão phu nhân, đúng vào ngày đã hẹn với tiêu cục.

Hành lý và tư trang của ta, từ lần chuẩn bị xuất phủ trước đã thu xếp ổn thỏa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thanh Bất Nhiễm Trần - Chương 7 | Đọc truyện chữ