Tôn Lâm Phủ cạn lời:

“Tống huynh nghĩ nhiều quá rồi. Khắp kinh thành, nhà nào không có thiếp?”

“Chỉ cần huynh không hồ đồ, dành cho chính thê sự tôn trọng xứng đáng, trong nhà tự nhiên không loạn.”

“Thiếp thì nên sủng thì sủng, nên lập quy củ thì lập quy củ. Cái gọi là ‘trước mặt dạy con, sau lưng dạy vợ’, chẳng phải đạo lý ấy sao?”

“Huynh đừng dài dòng nữa! Có cho hay không, nói một lời dứt khoát!”

“Nói thật, dung mạo của Thanh Y như vậy, nếu sau này gả cho phường phu buôn gánh bán bưng hay đám sai dịch quản sự, thì thật đáng tiếc, chi bằng cho ta.”

Nghe những lời ấy, Tống Triệt trầm mặc hồi lâu.

Hắn không ngờ, chỉ vài ba câu của người này lại có thể gỡ bỏ được nỗi bức bối trong lòng mình.

Lão phu nhân nói không sai.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Thanh Y là Thanh Y.

Tô di nương năm xưa là Tô di nương.

Hắn và phụ thân hắn cũng hoàn toàn khác nhau.

Không cần phải trước lo sau nghĩ, do dự không quyết.

Nghĩ thông suốt, Tống Triệt nghiêm giọng nói với Tôn Lâm Phủ:

“Thanh Y là người của ta, ngươi đừng mơ tưởng nữa.”

14

Tống Triệt thay đổi ra sao, ta không rõ.

Nhưng từ sau lần nói rõ hôm trước, hắn quả thật đã khác đi nhiều.

Không còn nhìn ta bằng ánh mắt lạnh lẽo.

Thái độ cũng ôn hòa hơn.

Thỉnh thoảng còn mang theo ý cười, khiến sống lưng ta lạnh buốt.

Ta chỉ có thể hiểu rằng, hắn tin ta không phải kẻ ham vinh hoa phú quý, nên không còn đề phòng ta nữa.

Nếu vậy, cũng coi như vẹn cả đôi đường.

Lý ma ma thì lại rất vui.

Luôn nói: “Đại thiếu gia đây là đã nghĩ thông, nhìn ra điểm tốt của ngươi rồi.”

Ta nhiều lần giải thích:

“Là vì ta dự định xuất phủ, đại thiếu gia biết ta không phải kẻ tham cầu phú quý, nên mới thay đổi.”

Gần đây, ta cũng nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện.

Dù thế nào, ta vẫn phải rời khỏi Tống phủ.

Tuy có lo lắng Nhị lão gia hay Tam thiếu gia sau này sẽ dây dưa quấy nhiễu.

Nhưng chỉ cần ta không đoạn tuyệt liên hệ với lão phu nhân, họ cũng phải kiêng dè.

Còn về sau, khi lão phu nhân trăm tuổi, ta có lẽ đã già nua sắc tàn, người ta cũng chẳng buồn nhìn đến ta nữa.

Thật không cần phải trước sợ sói sau sợ hổ.

Nghe ta nói vậy, Lý ma ma khẽ chạm vào trán ta:

“Ngươi đó, vẫn còn trẻ, quá ngây thơ.”

“Thôi, cứ chờ xem đi.”

15

Ta không để lời của Lý ma ma vào lòng.

Chỉ tự mình bắt đầu thu dọn hành lý.

Lão phu nhân cũng đã nới lỏng, chỉ cần hôn sự của Tống Triệt định xong, sẽ để ta xuất phủ.

Chỉ là người không cho ta đi quá xa, còn phải thường xuyên quay về thăm người.

Kỳ thực, ta cũng không nỡ rời xa lão phu nhân.

Nghiêm túc từng việc đều đáp ứng.

Hiện giờ chỉ mong Tống Triệt và Tần tiểu thư mọi sự thuận lợi.

Qua nửa tháng, Tống Triệt và Tần tiểu thư đã hợp bát tự.

Thầy bói nói là thượng đẳng nhân duyên.

Lão phu nhân xem xong vô cùng hài lòng.

Ta cũng theo đó nói vài câu cát tường.

Nhưng không lâu sau, Tống Triệt bỗng sai người mang tới rất nhiều trâm hoa.

Nói là nha hoàn bà t.ử trong phòng lão phu nhân ai cũng có phần.

Nhưng phần của ta lại được đặt riêng trong một chiếc hộp gỗ t.ử đàn.

Thu Hương lạnh lùng cười:

“Đại thiếu gia thật thiên vị… chẳng phải nói không c.ầ.n s.ao, giờ lại sốt sắng tặng đồ cho Thanh Y.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lý ma ma nhìn ta đầy ẩn ý:

“Ta đã nói rồi, đại thiếu gia đây là đã nghĩ thông.”

“Nam nhân đều miệng cứng lòng mềm.”

Ta có chút nghi hoặc:

“Ai cũng có phần mà.”

Đâu phải chỉ cho riêng ta.

Lý ma ma cười:

“Ngươi cũng không nghĩ xem, bao năm nay, đại thiếu gia khi nào có sắc mặt tốt với nha hoàn trong phủ, chứ đừng nói là mang đồ về cho chúng ta.”

Thấy ta vẫn ngơ ngác, bà lắc đầu:

“Là vì ngươi, nên mới tiện thể phát cho mọi người. Chậc chậc, đúng là si tình.”

Không hiểu vì sao, lời này khiến lòng ta bất an.

Ta chỉ đành nói qua loa:

“Đều như nhau cả, có gì đặc biệt đâu. Ma ma nghĩ nhiều rồi!”

Nhưng khi ta mở hộp ra, mới phát hiện chiếc trâm hoa của mình tinh xảo khác thường, còn khảm minh châu.

Những năm qua, ta vẫn giúp lão phu nhân trông coi trang sức.

Đã thấy qua không ít đồ tốt.

Chiếc trâm này nhìn qua đã biết không phải vật tầm thường.

Hiển nhiên còn tốt hơn nhiều so với của Xuân Hạnh, Thu Hương.

Tim ta chợt đập mạnh.

Rốt cuộc là vì sao?!

Là để thưởng cho việc ta không dây dưa? Không đúng.

Nam nhân tặng nữ nhân châu báu trang sức, thường chỉ có một mục đích.

Hắn đang lấy lòng ta.

Điều này khiến ta càng thêm bối rối.

Chẳng phải đã nói rồi sao, chỉ cần hôn sự Tống – Tần định xuống, ta sẽ được tự do?

16

Chỉ vì chiếc trâm này, ta hai đêm liền không ngủ yên.

Ta tự an ủi mình.

Tống Triệt có vết xe đổ của phụ thân hắn, bài học đẫm m.á.u còn đó.

Hắn hẳn sẽ không đối đãi đặc biệt với người như ta.

Có lẽ chỉ là nhất thời hứng thú.

Nhất định là vậy.

Không lâu sau, hôn sự được định xuống.

Vào ngày mồng tám tháng chín, nửa năm sau —

một ngày tốt để thành hôn.

Cũng chính khi ấy, lần đầu tiên ta gặp Tần tiểu thư.

17

Tần tiểu thư năm nay vừa tròn mười sáu.

Dung mạo dịu dàng e lệ, làn da trắng trẻo, nét mặt thanh tú.

Tuy không phải tuyệt sắc.

Nhưng ta thấy khí chất nàng đoan trang tự nhiên, khiến người dễ sinh hảo cảm.

Tống Triệt trông rất trầm ổn, nhìn sắc mặt thì có vẻ hài lòng.

Lão phu nhân cũng liên tục gật đầu.

Nhị phu nhân, Tam phu nhân càng không ngừng phụ họa.

Nào là trai tài gái sắc, trời sinh một đôi. 

Dùng bữa xong, lão phu nhân để Tống Triệt và Tần tiểu thư nói chuyện riêng một lúc.

Nói là riêng.

Nhưng cũng không thể làm hỏng thanh danh khuê nữ chưa xuất giá.

Thực ra trong phòng vẫn có đầy nha hoàn bà t.ử.

Thấy Tống Triệt và Tần tiểu thư trò chuyện, ta đang nghĩ có nên đi thay thêm chút điểm tâm mang tới.

Đột nhiên, Tống Triệt gọi tên ta:

“Thanh Y, ngươi đi rót cho Tần tiểu thư một chén trà.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thanh Bất Nhiễm Trần - Chương 5 | Đọc truyện chữ