Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 1346
Chương 1348
Gần đây hắn bận rộn sửa sang lại nội vụ Vương gia, còn cả chuyện hợp tác với Cửu Hoàng thúc, sự chú ý của hắn đối với chuyện của Phượng Khương Trần cũng thiếu đi nhiều. Không ngờ chỉ trong một khắc hắn sơ sẩy này, đã khiến cho kẻ khác có lỗ chui vào.
Hắn dùng thủ đoạn mạnh mẽ để đạt được quyền lợi cho Vương gia, cũng là để bảo hộ cho Phượng Khương Trần và bản thân, nhưng hắn lại vì quyền lợi của Vương gia mà xao nhãng Khương Trần.
Rốt cuộc ta đang làm gì vậy?
Vương Cẩm Lăng tự hỏi!
Đâm chết Quốc công gia, trừ khi là hoàng thân quốc thích, nếu không nhất định phải chết! Quốc công phủ sẽ không bỏ qua chuyện này, người đã chết rồi, dù có phải lỗi của Phượng Khương Trần hay không thì Phượng Khương Trần cũng phải chịu lỗi. Hoàng thượng cũng sẽ không bỏ qua cơ hội này, đây là một cơ hội có thể bắt Cửu Hoàng thúc cúi đầu.
Sự quyền quý có thể là mật đường, cũng là thuốc độc. Nó có thể mang cho ngươi sự tôn quý vô thượng, nhưng cũng có thể gây ra cho ngươi nguy hiểm thật lớn!
Thôi Hạo Đình nghe được tin tức như thế, khẽ thở ra. Hôm nay chính là ước hẹn ba ngày của hắn ta với Phượng Khương Trần. Phượng Khương Trần bị bắt rồi, hắn ta sẽ không vội vã cho Phượng Khương Trần một câu trả lời thuyết phục nữa.
Dù sao, phải nhận phương pháp trị liệu không thể tưởng tượng kia của Phượng Khương Trần, thì điều cần thiết không chỉ có tín nhiệm, hắn ta còn phải có dũng khí thật lớn. Hắn ta sống bao nhiêu năm thế này rồi, thường xuyên giãy dụa trong sự tử cong, thật ra hắn ta không muốn chết, càng sợ hãi loại cảm giác tử vong kéo đến.
Vốn Vân Tiêu còn muốn đi đến tây khu tiểu viện vì lý do này, nói phương pháp xử trí của hắn cho Phượng Khương Trần rồi tính toán chuyện sắp xếp phía sau. Không ngờ, hắn còn chưa kịp ra cửa, thì chợt đã nghe được tin tức này. Hắn khẽ sửng sốt, mắt lập tức lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.
Biết rõ việc này hắn nhúng tay vào, còn dám động tay, thì chính là địch của Vân gia và Vân thành!
Trời gió lạnh như vậy, đi mấy canh giờ trong trời tuyết nhỏ gió lạnh, đừng nói nữ tử, ngay cả đại nam nhân cũng không chịu nổi. Mặt mũi đám cấm vệ quân bị thổi lạnh đến mức đỏ bừng, giày trong chân cũng nặng trĩu, quần áo trên người cũng bị tuyết rơi làm cho ướt nhẹp. Bọn chúng lạnh đến mức run cả lên, thầm kêu xui xẻo, chưa chỉnh được Phượng Khương Trần đã tự khiến bản thân bị thiệt thòi.
Phượng Khương Trần cũng không biết đã mặc gì, rõ ràng y phục trên người nàng cũng rất mỏng manh, nhưng nhìn bộ dáng nàng thật sự như tuyệt không lạnh lẽo. Nếu có bông tuyết ngẫu nhiên rơi xuống, chúng cũng sẽ không dính trên y phục nàng, đến hiện tại mà y phục của nàng vẫn còn ổn thỏa.
Lại nhìn vào giày của nàng, nó cũng tương tự, không chỉ không phát ra tiếng động khi đi đường, mà còn thật sự khô ráo. Dung nhan nàng, thứ vốn diễm lệ nay càng thêm xán lạn tươi đẹp, khuôn mặt nàng đỏ ửng lên như một trái táo, khiến người ta có xúc động muốn cắn vào một cái. Chưa hết, trong đôi mắt sáng ngời tự tin kia không hề có nửa phần chật vật, trái lại sáng quắc có thần, phương hoa nở rộ.