Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 1315
Chương 1317
Ha ha ha… Trạch Đông Sáng cười càng khoa trương hơn, có thể ép thống lĩnh Cấm Vệ Quân nói không ra lời, phượng khinh Trần thật sự càng ngày càng có bản lĩnh.
Các Cấm Vệ Quân ở phía sau cũng phì cười không ngừng, vai từng người ai cũng run run, cây giáo trong tay cũng run nhè nhẹ, cục diện giương cung bạt kiếm có một trận cười này đã làm thoải mái hơn nhiều, cây giáo trong tay Cấm Vệ Quân cũng không có lạnh như băng và xơ xác tiêu điều như vậy nữa.
Trạch Đông Sáng âm thầm giơ ngón tay cái lên với Phượng Khương Trần, lợi hại, chỉ dăm ba câu đã nắm giữ cục diện ở trong tay, hóa giải cục diện xơ xác tiêu điều.
Phượng Khương Trần cũng cười theo, xem chừng Đông Giác hẳn là đã lấy trâm phượng hoàng rồi, thấy thống lĩnh Cấm Vệ Quân càng ngày càng lúng túng, Phượng Khương Trần thấy ổn rồi thì dừng lại, chắp tay thi lễ với thống lĩnh Cấm Vệ Quân: “Đại nhân, Khương Trần bộc tuệch, mong đại nhân bỏ qua cho, không biết đại nhân đại giá quang lâm đến đây là có chuyện gì.”
Tiên lễ hậu binh, cho Phượng Khương Trần nàng có kiêu ngạo liều lĩnh hơn nữa, tu dưỡng và phong thái nên có cũng phải có, không thể để cho người ta nói nàng không có giáo dục.
“Phượng cô nương không cần đa lễ, bổn quan phụng hoàng mệnh ban sai, Phượng cô nương, ngày mười tám tháng mười một ngày mà ngươi và cửu hoàng thúc vào thành trên đầu có đeo trâm phượng hoàng, đó là vật vi phạm, trong thiên hạ ngoại trừ hoàng hậu nương nương, không có người nào được đeo, Phượng cô nương lấy dưới phạm phải, coi thường uy nghiêm Hoàng gia, vượt quy chế đeo trâm phượng hoàng, theo luật đáng chém, Phượng cô nương, thỉnh…” thống lĩnh Cấm Vệ Quân nói tội danh của Phượng Khương Trần theo trình tự một lần, không để ý đến ý trong lời nói, ngược lại có chút khách khí.
Phượng Khương Trần khách khí, hắn cũng dễ nói chuyện hơn, chỉ cần Phượng Khương Trần không chống đối, hắn cũng sẽ không động võ, dù nói thế nào thì hắn và Phượng Khương Trần cũng là người quen, cá nhân hắn cũng rất tán thưởng cách xử sự làm người của Phượng Khương Trần, chẳng qua là… Phượng Khương Trần quá mức liều lĩnh rồi, bị Hoàng Thượng nhớ kỹ rồi.
Phượng Khương Trần đã sớm biết là vì điều gì rồi, nàng không hề hoảng hốt: “Đại nhân, Khương Trần đúng là đã đeo trâm phượng hoàng, nhưng cũng không có vượt quy chế, càng không có lấy hạ phạm thượng.”
Ánh mắt rơi vào cánh cửa bị Cấm Vệ Quân đánh vỡ, nhớ thêm một khoản nữa.
Thống lĩnh Cấm Vệ Quân bất mãn nhíu mày, bỏ qua sự uy nghi tự nhiên hình thành của Phượng Khương Trần, và sự uy nghiêm khiến hắn kinh hãi, bình tĩnh nói: “Phượng cô nương, ngươi đừng kiêu ngạo quá, sự kiên nhẫn của bổn quan là có hạn đấy, nếu như Phượng cô nương không phối hợp, thì đừng trách bổn quan quá đáng.”
Trong lời nói này có ý muốn động thủ.
Thần sắc Trạch Đông Sáng biến đổi, đang chuẩn bị tiến lên, mượn danh tiếng của phủ Túc Thân Vương, ép thống lĩnh Cấm Vệ Quân rút lui, Phượng Khương Trần lại xua tay với hắn, tỏ ý hắn đừng hành động. Mà lúc này, hai tay Đông Giác bưng một cái khay làm bằng gỗ đi tới, trên khay có một miếng vải gấm đỏ thẫm, trên đó đặt trâm phượng hoàng mà Phượng Khương Trần đeo ngày hôm đó trâm phượng hoàng hoàng vừa ra, thắng bại ngay lập tức phân rõ.