Bàn tay to lớn trên chân anh cố kéo anh vào trong nhưng làm thế nào cũng không thể cử động được. Ngô Bình nắm lấy bàn tay đen kia, nhẹ nhàng bẻ cong, với tiếng "rắc", cổ tay bị bẻ gãy và một tiếng thét chói tai vang lên từ trong hang.
Sau đó anh kéo mạnh và lôi ra một con quái vật có đầu người mình nhện. Nó đen như mực, có đôi mắt xanh và toàn thân bao phủ lông tơ.
Anh đá một chân, đầu nó nổ tung, con quái vật nhện đầu người chết ngay tại chỗ.
Ngô Bình quay lại xe, nói với hai người đang ngơ ngác: "Chúng ta về thành phố thôi."
Ngưu Tấn nuốt nước bọt, vẻ kiêu ngạo luc trước biến mất trong nháy mắt, hắn nói bằng giọng run rẩy: "Ngài là tu sĩ?"
Ngô Bình 'ừm' một tiếng: "Có thể xem là vậy."
Ngưu Tấn quỳ rạp xuống đất, toàn thân run rẩy: "Tu sĩ đại nhân, thực xin lỗi, vừa rồi tôi vô lễ, xin ngài đừng trách tội!"
Ngô Bình có chut bối roi, trong trí nho của Ngo Hiển không có nội dung liên quan nên anh hỏi: "Các người chưa từng thấy tu sĩ sao?"
Ngưu Tấn: "Từng nhìn thấy, nhưng chỉ nhìn từ xa thôi, chưa từng nhìn gần như vậy.
Ngô Bình: "Cậu biết bao nhiêu về thế giới này?"
Ngưu Tấn: "Theo ghi chép lịch sử, đại lục của chúng tôi đang ở được gọi là đại lục phàm nhân, nằm ở dưới cùng của thế giới Hồng Mông. Phần lớn người sống ở đây đều là phàm nhân, rất ít tu sĩ."
Ngô Bình nói: "Thì ra nơi này không phải nơi Ngô Hiển sống, mà là một nơi gọi là thế giới dưới cùng. Thượng cảnh Hồng Mông này cũng khá thú vị!"
Anh tiếp tục hỏi: "Thế giới Hồng Mông có bao nhiêu tầng?"
Ngưu Tấn: "Nghe nói có năm tầng. Tầng dưới cùng là thế giới phàm nhân. Tôi cũng không biết tầng trên gọi là gì. Ngài là tu sĩ, chẳng lẽ không biết những chuyện này sao?"
Ngô Bình nói: "Đi thôi, trước tiên vào thành đã."
Lần này, Ngưu Tấn lái xe, Điền Ni ngồi ở ghế sau. Trong lúc lái xe, hắn nhìn Ngô Bình một cách chăm chú.
Ngô Bình: "Điền mỹ nhân, xe của cô bao nhiêu tiền, rất dễ lái."
Điền Ni vội vàng nói: "Chỉ là một chiếc xe bình thường thôi."
Ngô Bình: "Sau nay toi cung mua mot chiec lai thử."
Ngưu Tấn vội vàng nói: "Nếu ngài thích, tôi tặng cho đại nhân một chiếc."
Ngô Bình 'um' một tiếng, nói: "Cac người có biết ai là tu sĩ có tu vi cao nhất ở thế giới phàm nhân này không?"
Ngưu Tấn lắc đầu: "Chúng tôi đều là phàm nhân, hiểu biết cũng có hạn. Nhưng trong tất cả các thành phố của chúng tôi, tu sĩ mạnh nhất chính là Hầu đại nhân, nghe nói là cường giả cấp bốn!"
Cấp bốn? Biểu cảm của Ngô Bình trở nên kỳ lạ. Theo trí nhớ của Ngô Hiển, tu sĩ cấp bốn rất yếu, gần giống với tu sĩ cấp bốn ở đại lục Thánh Cổ. Tất nhiên, vì đây là thượng cảnh Hồng Mông nên cấp bốn tương đối khó đạt tới hơn.
"Vừa rồi trên cánh đồng hoang bên vệ đường có cái gì thế?" Anh hỏi.
Điền Ni: "Đại nhân, đó là nhện mặt quỷ, là sinh vật nguy hiểm ở khu vực cấm cấp 1."
Cô ta nói với Ngô Bình rng ngoại trừ những nơi con người sinh sống ở thế giới phàm nhân, phần còn lại của thế giới đều là khu vực cấm, được chia thành khu vực cấm cấp một, khu vực cấm cấp hai và cao nhất là khu vực cấm cấp chín.
Điền Ni: "Chỉ có tu sĩ mới có thể đi lại giữa các quốc gia. Nhưng tôi nghe nói tình hình ở nước ngoài cũng tương tự như chúng ta."
Đến luc này Ngô Bình mới hiểu rang tình hình ở đây vẫn có điểm khác với thế tục.
Trong cuộc trò chuyện, anh mới biết thực ra tu sĩ chính là người kiểm soát thành phố này và toàn bộ đất nước. Tu sĩ kiểm soát những người cấp cao, những người cấp cao thì kiểm soát những người phàm ở bên dưới. Tất nhiên, người phàm khó có thể nhìn thấy tu sĩ vì họ rất cao quý.
Ngoài ra, rất khó để trở thành một tu sĩ ở thế giới này. Chỉ những người có tư chất tốt và lòng kiên trì mới có thể trở thành tu sĩ. Hơn nữa, không phải ai cũng có thể nắm được các công pháp tu hành. Chỉ những người được tu sĩ thu nhận làm đệ tử mới có thể tu luyện. Nếu có ai dám tu luyện bí mật, một khi bị phát hiện, sẽ bị xử tử trước công chúng, gia đình cũng sẽ bị liên lụy!