Lâm Mạc Huy nắm chặt hai tay, Hổ Đông An là đàn em mà anh trọng dụng nhất, đồng thời là phát ngôn viên của bên anh. Lúc này lại có người hãm hại anh ta, cho thấy rõ chuyện này đã được chuẩn bị chu đáo để đuổi cùng giết tận Lâm Mạc Huy rồi. Bất kể gia tộc nào ở tỉnh Hải Dương làm chuyện này thì lần này bọn họ chắc chắn phải chết! 

Lâm Mạc Huy lâm vào suy tư, trầm giọng nói: “Người bên ngoài có biết chuyện chúng ta chưa chết hay không?” 

Lý Tam Khanh lắc đầu: “Vẫn chưa biết ạ. Tôi cũng đã phong toả tin tức ở tỉnh Nam Định rồi” 

Lâm Mạc Hy gật đầu chậm rãi: “Không ai biết thì tốt rồi. Bọn họ không biết vậy thì tôi sẽ cho bọn họ trở tay không kịp!” 

Nói xong, Lâm Mạc Huy đứng dậy: “Tôi muốn đi một chuyến đến tỉnh Tô Vân trước. Lọ thuốc này anh đưa cho anh Hổ, nó có thể giúp anh ta nhanh lành bệnh hơn. Ở bên này nhờ anh sắp xếp vài chỗ. Ngày mai tôi sẽ về thành phố Hải Tân!” 

Lý Tam Khanh nhìn Lâm Mạc Huy: “Cậu nắm chắc được bao nhiêu phần trăm?” 

Lâm Mạc Huy cười: “Trăm phần trăm!” 

Lý Tam Khanh gật đầu: “Được!” 

của nhà họ Triệu. Những gia tộc khác không cách nào lay chuyển được địa vị của nhà họ Triệu đâu!” 

Lâm Mạc Huy: “Lay chuyển địa vị của nhà họ Triệu bằng cách nào không cần cậu phải quan tâm. Cậu chỉ cần nói cho tôi biết, rốt cuộc gia tộc nào có tư cách và thực lực có thể thế chân nhà họ Triệu mà thôi! 

Trần Lâm Vũ nhìn Lâm Mạc Huy, suy tư một lúc, mới lên tiếng: “Nhà họ Hồng! Nhà họ Hồng so với nhà họ Triệu thì căn cơ sớm hơn vài năm, thực lực cũng không hơn kém nhau là bao. Có điều Triệu Nhạc Huân bắt tay với gia tộc khác, nuốt chửng không ít tài sản của nhà họ Hồng, khiến nhà họ Hồng dần dần xuống dốc. 

“Hai đứa con trai của ông cụ nhà họ Hồng đều chết trong tay nhà họ Triệu. Có thể nói, người nhà họ Hồng hận nhà họ Triệu đến mức thấu xương. Khoảng thời gian vài năm gần đây, nhà họ Hồng là gia tộc luôn đối nghịch với nhà họ Triệu trên mọi phương diện. Nhưng cũng bởi vì nguyên nhân đó, nhà họ Hồng càng ngày càng không có tiếng nói trong mười gia tộc lớn, gần như sắp bị gạt ra khỏi danh sách rồi!”