Diệp Trần nhìn thấy số điện thoại của Tô Mạn gọi tới, không thể không lắc đầu, sau đó cầm điện thoại di động lên bấm nghe, rồi nói thẳng:

"Bà chị, nếu như chị muốn em đón năm mới với mọi người, vậy thì nên quên đi thôi, em đối với chuyện đón năm mới này, sớm đã không có bất kỳ hứng thú nào."

Tô Mạn lập tức giận dỗi nói:

uổi còn nhỏ, ở trước mặt chị còn ra vẻ thăng trầm như cụ già a! Nhanh tranh thủ thời gian đi tới đây đi a!"

Diệp Trần cười khổ một lúc, lại tiếp tục cự tuyệt một lần nữa, "Em thật sự không muốn đi al"

Hản biết, những đại lão ở Vân Châu kia, sở dĩ đặt cơm tất niên ở nhà hàng Tô thị, tự nhiên là hướng về hắn mà tới, mà hắn hiện tại quả thực là không thích cái loại hình thức giao lưu nhàm chán này, cho nên mới cố ý không đến nhà hàng. Không nghĩ tới là, đầu bên kia điện thoại Tô Mạn yếu ớt thở dài một hơi, nói:

"Được rồi, chú em, chị nói thật cho em biêt al Ông nội của chị và cả một nhà của hẳn, vậy mà cũng muốn ăn tất niên ở nhà hàng chúng ta!"

Diệp Trần nghe nói như thế, lông mày không thể không hơi nhíu lại.

"Cho nên?"

Tô Mạn tức giận nói:

"Em cũng không phải không biết! Chị ghét nhất một nhà. bọn họ, chẳng những Chu Thành Công kia cũng muốn tới, ông nội, nãi nãi, một nhà bác cả bác hai cũng tới, nghe mẹ chị nói, cô út của chị nhiều năm không về nhà cũng tới!"

Mà Chu gia lão gia tử và Chu lão phu nhân, đều là người trọng nam khinh nữ theo thời phong kiến, luôn bắt bẻ đối với mẹ con Tô Lam. Sau khi Tô Lam và Chu Thành Công ly hôn, thì càng không thèm để ý tới hai mẹ con Tô Lam sống như thế nào. Cho nên, tuy rằng Tô Mạn có người nhà, hơn nữa còn có rất nhiều, thế nhưng ngoài Tô Lam ra, thì có cũng như không. Nghe được đầu bên kia điện thoại, dường như đã bắt đầu truyền tới tiếng khóc nức nở của Tô Mạn, Diệp Trần ngay lập tức cảm thấy không đành lòng, đành phải thở dài một cái nói:

"Vậy được rồi, em tới ngay đây!" "Am"

Đầu bên kia điện thoại, lập tức truyên đến tiếng hoan hô của Tô Mạn, "Chị biết ngay mà, chú em đối với chị là tốt nhất!"

Giọng nói lanh lảnh vui mừng, đâu còn nghẹn ngào chỗ nào?

"Cho nên?" - Chương 340 | Đọc truyện tranh