Thám Hoa Lang Vẫn Cần Cố Gắng
Chương 21
Chương 28: Phiên ngoại
Thành Túc Châu, Tạ phủ.
Quản gia đứng trước cổng, đi tới đi lui, thỉnh thoảng lại ngóng về phía đầu phố. Tạ Huyên mấy ngày trước đã gửi thư, tính ra hôm nay cũng nên đến nơi rồi, vậy mà giờ vẫn chưa thấy bóng dáng.
Trong lòng sốt ruột, nhưng lão cũng không có cách nào khác, chỉ đành kiên nhẫn chờ đợi.
Hai khắc sau, cuối cùng cũng thấy hai cỗ xe ngựa chậm rãi tiến về phía Tạ phủ. Quản gia vội vàng bước lên nghênh đón.
Tạ Huyên vừa xuống xe đã trông thấy quản gia, trong lòng giật mình. Quản gia vẫn luôn theo hầu bên cạnh tổ phụ, nhưng hắn còn đang bận lo cho Giang Lạc Tri. Thấy Trăn Trăn đã xuống xe bên kia, hắn mới yên tâm, quay sang nói với quản gia:
“Hà thúc, sao thúc lại đích thân ra đây? Nắng gắt thế này, sai người khác là được rồi.”
“Lang quân đường xa vất vả, ta đứng chờ một lát có đáng gì đâu.” Quản gia mỉm cười đáp.
Lúc này Giang Lạc Tri bước tới. Thấy Tạ Huyên nói năng cung kính, trong lòng nàng sinh chút hiếu kỳ, liền lặng lẽ đứng cạnh hắn, dáng vẻ ngoan ngoãn.
Tạ Huyên nắm tay nàng, giới thiệu với quản gia.
“ Hà Thúc an hảo.” Giang Lạc Tri dịu giọng.
“Thiếu phu nhân không cần đa lễ.” Quản gia lộ vẻ hài lòng, rồi dẫn hai người vào trong.
Phủ cũ Tạ gia ở Túc Châu rộng rãi hơn phủ ở kinh thành, cây cối trồng trong viện đều là giống quý. Nô bộc qua lại đều cúi đầu, bước chân nhẹ như không, không phát ra chút tiếng.
Xuyên qua mấy tòa viện, cuối cùng cũng tới chủ viện.
Giang Lạc Tri định rút tay lại, sợ để lại ấn tượng không tốt trong mắt tổ phụ tổ mẫu Tạ Huyên. Nhưng hắn nắm rất ch ặ t, nàng căn bản không rút ra được, cứ thế bị dắt vào trong.
Trong phòng, hai vị trưởng bối đã nghe thấy động tĩnh. Thôi thị đang định đứng dậy ra đón thì bị Tạ Hạc Miên giữ lại.
“Hôm nay là lần đầu tôn tức gặp chúng ta, bà như vậy sẽ dọa con bé đấy.”
Thôi thị trừng ông một cái:
“Ông không muốn đứng thì thôi, đừng cản ta gặp cháu dâu. Ta chỉ nghe nói nghiêm với con trai, nào có ai nghiêm với cháu nội chứ.”
Thấy Thôi thị đã đi đến cửa, Tạ Hạc Miên cũng vội vàng đứng lên theo.
“Tổ mẫu.” Tạ Huyên lên tiếng.
Thôi thị vừa hay chạm mặt hai người ở cửa.
“Đây chính là Lạc nương.” Tạ Huyên nhanh chóng giới thiệu.
Thôi thị gật đầu, rồi tươi cười nhìn Giang Lạc Tri. Chỉ là khi nhìn rõ dung mạo nàng, trong mắt Thôi thị thoáng qua tia nghi hoặc, song vẫn không ảnh hưởng đến nhiệt tình.
Giang Lạc Tri vốn không để tâm, nhưng khi thấy Tạ Hạc Miên nhìn nàng cũng lộ vẻ nghi hoặc tương tự, nàng mới âm thầm suy nghĩ. Nàng chắc chắn trước kia chưa từng giao du với Tạ gia, mà Chúc Mãn thì cả đời theo hầu bên cạnh Giang phu nhân, càng không có cơ hội gặp họ.
Nếu thật sự có liên quan, Tạ phụ Tạ mẫu cũng không thể hoàn toàn không hay biết. Vậy thì chỉ có thể là vị ngoại tổ mẫu nàng chưa từng gặp, tuổi tác tính ra cũng xấp xỉ hai vị trưởng bối trước mặt.
Nàng lặng lẽ điều chỉnh miếng ngọc bội sao cho dễ thấy hơn. Khi nhận ra ánh mắt Thôi thị dừng lại nơi đó, nàng chủ động hỏi:
“Tổ mẫu, có chuyện gì sao?”
Thôi thị thu hồi ánh mắt, lắc đầu cười nói:
“Không có gì, chỉ thấy miếng ngọc bội của con kiểu dáng khá đặc biệt.”
Giang Lạc Tri mỉm cười, lấy ngọc bội ra, trực tiếp đưa cho Thôi thị, để hai vị trưởng bối nhìn rõ, rồi giải thích:
“Đây là di vật của ngoại tổ mẫu con.”
Thôi thị đưa ngọc bội cho Tạ Hạc Miên. Ông lập tức xem xét kỹ lưỡng, nghe lời Giang Lạc Tri lại càng xác nhận suy đoán trong lòng, bèn đưa mắt ra hiệu cho thê tử.
Thôi thị hỏi:
“Lạc nương, mẫu thân con là người nơi nào?”
“Dạ Giang Châu.”
Nghe vậy, trên mặt Tạ Hạc Miên hiện lên vẻ cảm khái nhàn nhạt.
Giang Lạc Tri nhìn sang Tạ Huyên. Những phản ứng của hai vị trưởng bối hắn đều thấy rõ, lập tức hiểu ý, liền hỏi:
“Tổ phụ, sao vậy? Chẳng lẽ người quen biết mẫu thân Lạc nương?”
“Không quen.” Tạ Hạc Miên lắc đầu, rồi chậm rãi nói tiếp:
“Nhưng lại từng gặp ngoại tổ mẫu của con vài lần.”
Tạ Hạc Miên chỉ vào hoa văn trên ngọc bội:
“Đây là tộc huy của Chu gia triều trước.”
Giang Lạc Tri hơi sững sờ, cũng hiểu vì sao Giang Uyển Chỉ lại bảo nàng đi tra lai lịch miếng ngọc này.
Sau đó, Tạ Hạc Miên kể lại chuyện năm xưa của Chu gia và tiền triều.
Hoàng đế cuối cùng tiền triều là hôn quân vô đạo, Chu lão gia khi ấy làm quan trong triều không chịu nổi, thẳng thắn can gián, cuối cùng lại rơi vào kết cục nam tử chém đầu, nữ quyến lưu lạc thanh lâu.
Về sau tiên đế khởi binh, Tạ gia dốc toàn lực phò tá. Để giúp tiên đế chiêu mộ thêm nhân tâm, Tạ Hạc Miên từng đến Giang Châu, trong một thanh lâu gặp được tiểu nữ Chu gia dung mạo xuất chúng, tinh thông cầm nghệ, được nhiều người truy cầu.
Khi ấy Tạ Hạc Miên còn việc trong người, không dừng lại lâu. Lần gặp tiếp theo đã là khi triều đại mới dựng, Chu nương tử trở thành hoa khôi lừng danh một thời.
Ông từng hỏi nàng có cần giúp đỡ không, Chu nương tử chỉ xin một điều, nếu sau này gặp người mang ngọc bội này, mong ông chiếu cố đôi phần. Không lâu sau đó, liền truyền đến tin thanh lâu cháy lớn, Chu nương tử cũng bỏ mình biển lửa.
Câu chuyện kết thúc, trong phòng lặng như tờ.
Tạ Huyên lo lắng nhìn Giang Lạc Tri. Thấy nàng sắc mặt bình thản, hắn lại càng bất an, sợ nàng đang cố tỏ ra mạnh mẽ.
Tạ Hạc Miên cũng đã mệt, nhớ lại chuyện cũ, liền cho phép hai người cáo lui.
Về đến viện, thấy Tạ Huyên vẫn đầy lo lắng, Giang Lạc Tri hỏi:
“Chàng sao vậy?”
“Lạc nương… nàng có khó chịu lắm không?” Tạ Huyên hỏi ngược lại.
Giang Lạc Tri bất đắc dĩ bật cười, trấn an hắn:
“Sao chàng lại nghĩ vậy? Thiếp chỉ là có chút cảm khái thôi.”
Tạ Huyên vẫn chưa yên tâm, đề nghị:
“Lạc nương, hay là chúng ta vòng qua Giang Châu rồi hãy về kinh?”
Giang Châu là nơi sinh mẫu và ngoại tổ mẫu nàng từng sống. Nếu có thể đến đó, biết đâu nàng sẽ thấy dễ chịu hơn.
Giang Lạc Tri hiểu ý hắn. Dù sao cũng không vội, đi một chuyến Giang Châu để hắn an tâm cũng tốt, liền gật đầu đồng ý.
Hai người ở lại Túc Châu thêm mấy ngày, bái kiến thân tộc Tạ thị, dâng hương ở từ đường, rồi lên đường tới Giang Châu.
Từ Túc Châu đến Giang Châu không xa, chỉ ba ngày đường là đến.
Giang Lạc Tri không thân thiết với An gia, Tạ Huyên cũng không muốn gặp vị biểu huynh kia, hai người bèn chọn một khách đ**m nghỉ lại.
Không lâu sau, Tạ Huyên dò hỏi được thanh lâu năm xưa nay đã trở thành một tửu lâu. Hắn khắp nơi tìm người từng biết chuyện cũ, cuối cùng trời không phụ lòng người, thật sự tìm được một người: chính là nha hoàn từng hầu hạ Chu nương tử năm đó.
Hai người theo địa chỉ đã được cho, đến trước một căn nhà. Trong sân có cây hồng cao, cành lá vươn ra khỏi tường rào.
Tạ Huyên bước lên gõ cửa. Chẳng bao lâu, có bà lão ra mở cửa, tóc đã bạc trắng, lưng còng gầy gò.
“Tiểu lang quân tìm ai?” bà lão hỏi.
Tạ Huyên chắp tay thi lễ, đáp:
“Xin hỏi đại nương có quen người tên Trương Lô Tuyết không?”
Ánh mắt bà lão chợt sắc lạnh, rồi trong khoảnh khắc lại trở nên mờ đục:
“Không quen. Các ngươi tìm nhầm rồi.”
Bà lão xua tay, định khép cửa lại.
Tạ Huyên vội vàng giữ lấy khung cửa. Giang Lạc Tri cũng tiến lên, gấp gáp:
“Trương đại nương, xin người đừng vội. Ta có thứ này muốn để người xem.”
Ánh mắt Trương đại nương dời sang nàng. Khi nhìn thấy đôi mắt quen thuộc của Giang Lạc Tri, bà khựng lại, thở dài một tiếng sau đó mở cửa rộng hơn:
“Vào đi.”
Dưới gốc cây hồng trong sân có chiếc bàn đá. Bà lão không có ý mời họ vào nhà, chỉ bảo họ ngồi ở đó.
“Thứ ngươi nói là gì?”
Giang Lạc Tri đưa miếng ngọc bội ra.
Trương đại nương cầm lấy, v**t v* thật lâu, rồi trả lại cho nàng:
“Ngươi về đi. Bà ấy không còn ở đây nữa.”
“Trương đại nương, chúng ta chỉ muốn biết đôi điều về…”
Tạ Huyên nhất thời không biết nên xưng hô với vị Chu nương tử kia ra sao.
“Về ngoại tổ mẫu của ta.” Giang Lạc Tri tiếp lời. “Người đã để chúng ta vào, hẳn là đã nhận ra ta rồi, đúng không?”
“Đôi mắt của ngươi rất giống bà ấy. Chỉ tiếc là bà ấy đã rời Giang Châu từ lâu, ta cũng không biết đi đâu. Có lẽ… đã không còn trên đời.”
“Vậy người có thể kể cho ta nghe được không?” Giang Lạc Tri khẽ hỏi.
Trương đại nương im lặng, nhìn nàng hồi lâu, rồi đứng dậy đi vào trong nhà.
Khi trở ra, trong tay bà là một cuốn sách. Bà đưa cho Giang Lạc Tri, nói:
“Đây là thứ bà ấy viết.”
Giang Lạc Tri nhận lấy. Đó là cuốn du ký 《Phong Vật Chí》xuất bản mười năm trước . Nàng từng đọc qua, trong phòng vẫn còn trân quý giữ một bản.
Tạ Huyên cũng từng nghe danh cuốn sách này. Văn phong nghiêm cẩn, từng chữ đều dựa trên sự thật, hoàn toàn khác với những kẻ bịa chuyện chỉ để bán sách. Không ngờ tác giả lại chính là Chu nương tử, ngoại tổ mẫu của Giang Lạc Tri.
Sau khi giao sách, Trương đại nương liền đuổi hai người ra ngoài, còn dặn sau này cũng đừng quay lại nữa.
“Đi thôi.”
Giang Lạc Tri ngoái nhìn căn nhà kia một lần cuối, nhẹ giọng nói.
“Mọi chuyện đã rõ, cũng không cần ở lại nữa.”
……
Trên đường trở về khách đ**m, thấy nam nữ trẻ tuổi trên phố đều đổ về một hướng, Giang Lạc Tri không khỏi tò mò.
Tạ Huyên bèn ghé vào một sạp ven đường, tiện tay mua vài món đồ nhỏ để hỏi thăm.
Thấy chàng ra tay hào phóng, bên cạnh lại có một vị cô nương, chủ sạp liền cười nói:
“Lang quân là người ở xa tới phải không? Ở đây chúng tôi có phong tục. Chỉ cần đến rừng đào phía tây ngoại thành, hái một cành hoa đào tặng cho người trong lòng, hai người sẽ dài lâu mãi mãi, chẳng bao giờ chia lìa.”
Ánh mắt tinh quái của chủ sạp đảo qua đảo lại hai người:
“Vị này chắc là người trong lòng của lang quân rồi nhỉ? Lang quân không ngại thử xem, biết đâu…”
Tạ Huyên lập tức nhìn sang Giang Lạc Tri, trong mắt lấp lánh mong chờ.
“Vậy thì đi xem thử.”
Giang Lạc Tri mỉm cười nói.
Tạ Huyên vui mừng khôn xiết, nắm lấy tay nàng. Khi quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của chủ sạp, chàng đắc ý nói:
“Vị này đúng là người trong lòng ta, cũng là phu nhân của ta.”
Giang Lạc Tri nghe vậy đỏ bừng mặt, kéo hắn rời đi thật nhanh.
Rừng đào rộng lớn, dù có rất nhiều nam nữ trẻ tuổi cũng không hề chật.
Giang Lạc Tri và Tạ Huyên dung mạo xuất chúng, vừa xuất hiện đã thu hút không ít ánh nhìn. Nhưng khi thấy họ mười ngón đan ch ặ t, mọi ánh mắt đều lặng lẽ rời đi.
Tạ Huyên dẫn Giang Lạc Tri tới một chỗ trống.
Gió xuân khẽ thổi, cánh hoa rơi lả tả như mưa.
Tạ Huyên bỗng vươn tay lên đầu nàng, rồi nhẹ nhàng lấy xuống một cánh hoa:
“Trên tóc nàng có dính hoa này.”
Nói xong, hắn lại đưa tay lên lần nữa, lần này lâu hơn lần trước.
“Lại có hoa sao?” Giang Lạc Tri hỏi.
Tạ Huyên lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc:
“Ta cài cho nàng nhành đào. Như vậy, chúng ta sẽ mãi mãi dài lâu.”
Giang Lạc Tri bật cười, trêu hắn:
“Tam lang không hỏi ý ta sao? Nhỡ ta không bằng lòng thì sao?”
“Vậy nàng có bằng lòng không?”
Dẫu đã biết đáp án, Tạ Huyên vẫn không sao kìm được hồi hộp.
Giang Lạc Tri cố ý im lặng giây lát, mỉm cười nhìn hắn, cuối cùng gật đầu:
“Bằng lòng.”
Tạ Huyên lập tức ôm chầm lấy nàng.
“Vẫn đang ở ngoài đấy.”
Giang Lạc Tri khẽ đẩy hắn ra, gương mặt nhuộm tầng hồng nhạt.
Tạ Huyên buông nàng ra. Trong mắt hắn, cả trời hoa rơi cũng không bằng nửa phần dung nhan của nàng. Hắn chăm chú nhìn, trịnh trọng nói:
“Lạc nương, ta yêu nàng. Giang Lạc Tri, ta yêu nàng.”
Trong khoảnh khắc, Giang Lạc Tri sững người, sau đó khóe môi không sao kìm được khẽ cong lên, ý cười tràn ngập nơi đáy mắt. Nàng ôm lấy Tạ Huyên, ghé sát tai hắn, khẽ thì thầm:
“Đời này, nhất định không phụ chàng.”
Hoàn toàn văn
=====
Bà con thấy hay ủng hộ page Mưa Mùa He của Sốp nha~