Thám Hoa Lang Vẫn Cần Cố Gắng
Chương 19
Chương 26: Rời kinh
Hôm sau.
Ánh nắng sớm chói chang chiếu vào phòng. Giang Lạc Tri khẽ nheo mắt, nhìn thấy người nằm bên cạnh thoáng ngẩn người.
Nhưng nàng nhanh chóng tỉnh táo, nhớ lại chuyện đêm qua.
Giang Lạc Tri vốn nghĩ mình sẽ trằn trọc suốt đêm, nào ngờ nghe tiếng hô hấp đều đều của Tạ Huyên lại rất nhanh chìm vào giấc ngủ, một mạch tới khi trời sáng.
Nàng xoay người thật khẽ, chăm chú nhìn Tạ Huyên, từ đôi mắt, bờ môi, sống mũi… không chỗ nào bỏ sót, cuối cùng chỉ đành thầm than một câu, dung mạo của Tạ Huyên quả thực quá mức xuất sắc.
Thấy hơi thở Tạ Huyên vẫn đều đều, Giang Lạc Tri nảy ra ý khác. Nàng chống tay nghiêng người lại gần, trước tiên liếc nhìn vết thương của hắn, thấy không còn rỉ m á u mới đưa tay nghịch nhẹ mấy sợi tóc bên tai Tạ Huyên.
Thần sắc nàng rất nghiêm túc, hoàn toàn không nhận ra Tạ Huyên đã tỉnh.
Đến khi vừa ngẩng đầu liền đối diện ánh mắt sâu thẳm của hắn, Giang Lạc Tri giật mình, vội ngồi thẳng dậy, hỏi:
“Hôm nay chàng không cần tới Đại Lý Tự sao?”
“Lạc nương, ta đã xin nghỉ rồi.” Hắn ngồi dậy, tủi thân trong mắt như sắp tràn ra, như thể đang trách nàng không quan tâm mình.
Giang Lạc Tri cũng nhớ ra Tạ Huyên có nói hôm qua, khẽ ho một tiếng:
“Đã vậy chàng cứ nghỉ ngơi cho tốt.”
Nói xong liền đẩy đẩy hắn:
“Muộn rồi, nên dậy thôi.”
Thấy Tạ Huyên vẫn không nhúc nhích, nàng liền nghiêng người hôn nhẹ lên má hắn, cong mắt cười hỏi:
“Được không?”
“…Ừm.” Tạ Huyên mặt đỏ bừng, đáp khẽ, rồi vội vã xuống giường.
Nhìn bóng lưng như chạy trốn của hắn, Giang Lạc Tri thầm cười nhạo trong lòng hôm qua còn gan lớn như thế, sao giờ chỉ hôn một cái đã hoảng hốt bỏ chạy thế này.
Nàng thong thả dậy, chải tóc rửa mặt xong xuôi mới đi tìm Tạ Huyên.
Đến gian bên, Tạ Huyên đang ngồi bên bàn, trên bàn đã bày sẵn những vật dụng để thay thuốc.
Thấy Giang Lạc Tri tới, hắn liếc mắt ra hiệu cho tiểu tư đứng cạnh, tiểu tư hiểu ý lui ra, trong phòng chỉ còn lại hai người.
“Lạc nương~” Tạ Huyên đáng thương gọi nàng, rồi làm như vô tình liếc về phía mấy lọ thuốc trên bàn.
Tâm tư nhỏ của hắn rõ rành rành, nhưng Giang Lạc Tri cũng không vạch trần, chỉ bước tới ngồi xuống, mở lọ thuốc ra.
Vết thương của Tạ Huyên ở cẳng tay. Hắn đã xắn tay áo lên, tháo băng lụa, miệng vết thương đã bắt đầu đóng vảy, một mảng tím đen, xung quanh hơi đỏ.
Giang Lạc Tri cúi đầu, rắc thuốc bột lên đó, rồi lấy đầu ngón tay nhẹ tán đều ra.
Vết thương đang liền da non vốn đã ngứa, lại thêm cảm giác mát lạnh thỉnh thoảng truyền tới, tai Tạ Huyên lập tức đỏ lên. Hắn nín thở, hai mắt ngây ngốc nhìn góc nghiêng Giang Lạc Tri.
Đến khi nàng băng bó xong ngẩng đầu lên, liền thấy Tạ Huyên quay mặt đi, tránh ánh mắt nàng, vành tai đỏ bừng, hơi thở cũng gấp gáp hơn.
“Sao thế, sao mặt chàng đỏ vậy?” Giang Lạc Tri lo Tạ Huyên sốt do nhiễm trùng, vội đưa tay áp lên trán hắn.
Bàn tay nàng hơi lạnh, Tạ Huyên bị k*ch th*ch liền khẽ run người, quay lại nắm tay nàng kéo xuống, ấp úng nói:
“Không sao… chỉ là hơi nóng thôi.”
Giang Lạc Tri khó hiểu, nhưng cũng không sờ thấy gì bất thường, đành tạm bỏ qua, dự định lát nữa đợi đại phu tái khám sẽ hỏi sau.
Tạ Huyên sợ nàng truy hỏi đến cùng, vội vàng kéo tay áo xuống, nói:
“Lạc nương, đến giờ dùng bữa sáng rồi.”
“Được.” Giang Lạc Tri gật đầu.
Bữa sáng ở Tạ phủ trước nay vẫn thanh đạm. Giang Lạc Tri cũng không kén ăn, buổi sáng thường dùng cháo kèm vài món nhẹ.
Chỉ là tay Tạ Huyên đang bị thương, lại không quen dùng tay trái, nên động tác vô cùng chậm chạp.
Thấy Tạ Huyên vụng về múc cháo, mỗi thìa lên được chưa tới nửa, Giang Lạc Tri thật sự không chịu nổi nữa.
Nàng giật lấy cái thìa từ tay hắn, trước ánh mắt kinh ngạc của Tạ Huyên, nói:
“Ta đút chàng.”
Trong khoảnh khắc Giang Lạc Tri cúi xuống, trong mắt Tạ Huyên thoáng qua tia cười gian kế được như ý, nhưng khi nàng ngẩng lên, hắn đã đổi lại vẻ mặt thuần túy vui mừng.
Sau khi dùng bữa xong, nha hoàn dọn dẹp mọi thứ đi, Tạ Huyên lại kéo Giang Lạc Tri cùng mình ra ngoài tản bộ tiêu thực. Trong lời nói còn cố ý bán thảm, Giang Lạc Tri dĩ nhiên không từ chối.
Hai người còn ghé thăm Đại Hoàng, chơi đùa với nó một lát.
Đợi đến khi vết thương của Tạ Huyên không còn ảnh hưởng tới sinh hoạt cơ bản, hắn bắt đầu trở lại Đại Lý Tự, nhưng mỗi ngày đều về rất sớm, lúc nào cũng quấn lấy Giang Lạc Tri.
Thế rồi, khi vết thương hoàn toàn hồi phục, hắn lại bắt đầu về muộn, càng ngày càng trễ, giữa mày cũng nhuốm u sầu.
Giang Lạc Tri luôn cảm thấy có gì đó không ổn, liền bảo Trăn Trăn đi dò hỏi. Tin tức còn chưa về thì Tạ Huyên đã nhờ người truyền lời, nói rằng dạo này sẽ không về nhà.
Vài ngày sau, cuối cùng hắn cũng nhắn nói sẽ về.
Đến giờ Hợi, Tạ Huyên mới trở về.
Giang Lạc Tri đứng dậy đón hắn, vừa tới gần đã cảm thấy một luồng lạnh lẽo. Chưa kịp mở lời, nàng đã bị hắn ôm ch ặ t, nhưng chỉ trong chốc lát lại buông ra.
“Đợi ta một chút.”
Nói xong, Tạ Huyên lại vội vã ra ngoài. Dáng vẻ hấp tấp ấy khiến nghi hoặc trong lòng Giang Lạc Tri càng sâu.
Khi trở lại, Tạ Huyên đã thay sang bộ y phục khác. Thấy Giang Lạc Tri vẫn đứng đó, hắn sải bước tới ôm nàng vào lòng, vùi đầu vào hõm cổ nàng, ánh mắt tối sầm khó đoán.
Giang Lạc Tri quay lưng về phía hắn, không nhìn thấy biểu cảm trên mặt hắn, nhưng vẫn cảm nhận rõ tâm trạng Tạ Huyên không tốt. Nàng nhẹ nhàng v**t v* bàn tay đang đặt trên eo mình, khẽ hỏi:
“Sao vậy? Có phải chàng gặp chuyện phiền lòng, hay vướng phải rắc rối gì không?”
Tạ Huyên không nói gì, chỉ cúi mặt dụi nhẹ vào nàng, vòng tay ôm ch ặ t hơn.
Một lúc lâu sau, cuối cùng mới nghe hắn lên tiếng:
“Lạc nương, ta cần rời kinh một thời gian.”
Trong lòng Tạ Huyên thấp thỏm không yên. Hắn nào muốn đi, chỉ là việc này hệ trọng, không thể không đi. Khó khăn lắm mới khiến Giang Lạc Tri chấp nhận mình, nay lại phải xa nàng… lỡ khi trở về, nàng ấy đã không còn thích hắn nữa thì sao?
“Khi nào?” Động tác trong tay Giang Lạc Tri khẽ khựng lại.
“Ngày mai đi.” Tạ Huyên khẽ nói, giọng trầm xuống.
Giang Lạc Tri cũng không rõ cảm giác trong lòng là gì, chỉ đè nén chút bất an vừa dâng lên, lại hỏi thêm vài câu. Nghe Tạ Huyên nói nơi đến giáp với đất phong Tĩnh Vương, nàng liền nói:
“Ta sẽ viết thư cho nhị tỷ, có việc gì chàng cứ tìm tỷ ấy giúp.”
“Không cần.” Tạ Huyên lắc đầu, dặn dò nàng:
“Chuyến này bọn ta đi bí mật, không tiện phô trương. Sau khi ta rời kinh, nàng cũng cố gắng đừng nhắc tới hành tung của ta với người khác.”
“Mẫu thân đã biết chưa?”
“Ừ, đã biết.” Nói xong, Tạ Huyên xoay người nàng lại, để nàng đối diện với mình, ánh mắt chăm chú nhìn thật lâu:
“Để ta nhìn nàng cho kỹ.”
Rất lâu sau, ánh mắt Tạ Huyên dừng lại ở môi nàng, ngón tay nhẹ nhàng v**t v*, không nói một lời.
Thấy hắn chần chừ mãi không động, Giang Lạc Tri dứt khoát vòng tay qua cổ hắn, ngẩng đầu áp sát.
Tạ Huyên thoáng sững sờ, nhưng vừa cảm nhận được hơi ấm trên môi liền lập tức chiếm thế chủ động, một tay đỡ sau gáy nàng, tay kia giữ chặt eo nàng.
Một lúc lâu sau hắn mới buông nàng ra, cả hai đều thở gấp.
Giang Lạc Tri tựa vào ng ự c hắn, cúi đầu chỉnh lại nhịp thở, ánh mắt sâu thẳm. Khi ngẩng lên lần nữa, nàng dường như đã hạ quyết tâm, tay men theo thắt lưng hắn.
Chưa kịp cởi đã bị Tạ Huyên giữ lại. Hơi thở hắn càng nặng nề, nhưng vẫn còn sót lại chút lý trí, giọng khàn khàn:
“Lạc nương, không được.”
“Tại sao?” Giang Lạc Tri long lanh nhìn hắn.
Tạ Huyên cố nén khí nóng trong lòng, mặt đỏ bừng nói:
“Không nên tùy tiện như vậy. Đợi ta trở về rồi hãy nói.”
Giang Lạc Tri tin lời hắn, hỏi tiếp:
“Vậy khi nào chàng về?”
“Không biết.” Ánh mắt Tạ Huyên phức tạp, giọng cũng trầm xuống:
“Có lẽ… vài tháng.”
Hắn cố tình nói ít đi. Riêng đường đi về đã hơn một tháng, lại thêm điều tra án tình, chẳng biết bao lâu mới xong. Giang Lạc Tri vừa mới gả tới, hắn đã phải rời nhà, e rằng đến Tết cũng không kịp về. Đợi chuyện này xong, hắn nhất định tìm cách rời Đại Lý Tự, nếu không cứ tụ ít ly nhiều thế này mãi sao được.
“Nàng yên tâm, ta sẽ ở nhà đợi chàng.” Nhận ra tâm trạng sa sút của hắn, Giang Lạc Tri dịu dàng trấn an.
Mắt Tạ Huyên lập tức sáng lên, bế ngang nàng lên, đi thẳng vào nội thất, đặt nàng xuống giường rồi thổi tắt đèn, trèo lên ôm nàng vào lòng, động tác thuần thục.
Từ khi vết thương khá hơn, hắn đã quen ôm Giang Lạc Tri ngủ, đêm nay lại ôm ch ặ t hơn bao giờ hết.
Giang Lạc Tri tựa vào lồng ng ự c Tạ Huyên, nghe nhịp tim mạnh mẽ dần dần chìm vào giấc ngủ.
Đợi người trong lòng hô hấp đều đều, Tạ Huyên lại mở mắt, đưa tay khẽ phác họa từng đường nét xinh đẹp trên gương mặt nàng.
…
Khi Giang Lạc Tri tỉnh dậy, bên ngoài vừa mới hửng sáng, nhưng người bên cạnh đã rời đi, ngay cả chút hơi ấm cũng không còn.
Nàng ngồi dậy, ánh mắt thoáng buồn. Nhìn thấy trên bàn trang điểm có thêm một cây trâm cùng lá thư bị đè dưới, nàng liền xuống giường bước tới.
Cây trâm trắng như tuyết, chất liệu không rẻ, trên đó khắc hình một con thỏ. Đường nét không quá tinh xảo, nhưng lại rất thú vị.
Khóe môi Giang Lạc Tri bất giác cong lên. Nàng cầm lá thư, trên bìa viết mấy chữ “Gửi thê tử của ta”, nét chữ Tạ Huyên, khiến má nàng ửng hồng.
Mở thư ra, đầu tiên là một tràng xin lỗi, nói mình không nên rời đi khi nàng còn say ngủ, sau đó là cả tràng lời ngon tiếng ngọt, cuối cùng dặn hắn sẽ thường xuyên gửi thư về, bảo nàng không cần lo lắng. Cây trâm kia là do hắn tự tay khắc, dặn nàng ngày ngày đeo, chớ quên hắn.
Đọc xong thư, mất mát giữa mày Giang Lạc Tri đã tan biến, tâm trạng vui vẻ đi rửa mặt, đến giờ thì sang thỉnh an Tạ mẫu.
Quả nhiên như trong thư đã nói, cứ năm ngày Tạ Huyên lại gửi về hai phong thư: một phong báo bình an cho Tạ phụ Tạ mẫu, phong còn lại dày hơn nhiều gửi cho Giang Lạc Tri. Hắn viết hết những điều mắt thấy tai nghe, lải nhải không ngớt, cuối thư luôn hỏi nàng có nhớ hắn hay không.
Có thư nhà của Tạ Huyên, lại thường được Tạ mẫu trò chuyện, thêm cả những lần Từ Diệu Lăng thỉnh thoảng mời ra ngoài, Giang Lạc Tri cảm thấy ngày tháng cũng tạm ổn chỉ là nếu có Tạ Huyên bên cạnh sẽ càng trọn vẹn hơn.
Đến Tết, Tạ Huyên vẫn không thể về. Về chỉ có những lá thư dày hơn thường lệ và vài món đồ nho nhỏ kỳ lạ thú vị.
Giang Lạc Tri đã sớm chuẩn bị tâm lý, nên cũng không quá buồn, chỉ hơi hụt hẫng mà thôi.
Đến rằm Nguyên Tiêu, trong thư Tạ Huyên cuối cùng cũng nói sắp về nhà, nhưng chẳng những không đợi được Tạ Huyên, ngay cả thư nhà cũng bặt tăm không thấy.
Giang Lạc Tri lập tức hoảng rồi. Dù có Tạ mẫu an ủi, nàng vẫn bất an, vội viết thư cho Giang Nguyên Chỉ, sai người khẩn cấp đưa đi.
Lúc này nàng chợt hối hận nếu ngày thường quan tâm triều sự nhiều hơn, cũng chẳng đến mức bị động thế này. Giờ chỉ mong phía Giang Nguyên Chỉ có tin tốt.
Thư gấp là thế, nhưng kinh thành cách xa Tây Nam, lại thêm thời gian dò hỏi, đến khi tin tức của Giang Nguyên Chỉ truyền về, đã hơn một tháng trôi qua.
Trong thời gian ấy, không có bất kỳ tin tức nào của Tạ Huyên. Ngay cả Tạ mẫu cũng không biết lấy lời gì an ủi, ngược lại là Giang Lạc Tri phải trấn an Tạ mẫu.
Khi Trăn Trăn cầm thư vội vàng chạy vào Trường Phong viện, Giang Lạc Tri vừa từ chỗ Tạ mẫu trở về.
Thấy nàng, Trăn Trăn liền nói:
“Nương tử, nhị nương tử gửi tin tới rồi.”
Giang Lạc Tri nhận lấy, mở ra liếc nhanh mấy dòng, tim chợt lạnh đi, quay sang Trăn Trăn nói:
“Đi thu dọn đồ, ta muốn đến Mân Châu.”
Mân Châu chính là nơi Tạ Huyên mất liên lạc, giáp với đất phong Thục Châu của Tĩnh Vương.
Trong thư, Giang Nguyên Chỉ nói tạm thời chưa tìm được tung tích Tạ Huyên, nhưng chuyện ở Mân Châu nàng đã có manh mối, bảo Giang Lạc Tri đừng quá lo, nàng sẽ giúp tìm Tạ Huyên.
Nhưng Giang Lạc Tri không đợi được. Dù nàng đến đó cũng chưa chắc giúp được gì, nhưng vẫn hơn là ở lại kinh thành thấp thỏm lo lắng.
“Nương tử, chuyện này…” Trăn Trăn do dự.
Giang Lạc Tri giơ tay ngăn lại, giọng kiên quyết:
“Ta đã quyết, không cần nói thêm.”
Trăn Trăn đành im lặng lui ra, đi thu xếp hành lý cần thiết.
Còn Giang Lạc Tri rời Trường Phong viện, bước về phía viện nơi Tạ mẫu đang ở.